5. Chương 5: Sống vui là đủ

Mộng Điệp Trang Sinh - Cao Ngoạ Bắc

Chương 5: Sống vui là đủ

Mộng Điệp Trang Sinh - Cao Ngoạ Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời trong xanh, mây trắng lững thững trôi.
Trang Tử Ngang và cô bạn mới quen Tô Vũ Điệp vừa ăn no nê các món ăn vặt, coi như bữa trưa.
Họ ngồi trên chiếc ghế dài ở trung tâm thương mại, tận hưởng ánh nắng buổi chiều.
Chiếc váy xếp ly xanh biển của Tô Vũ Điệp phập phồng trước gió, để lộ đôi chân trắng nõn như ngó sen, chân cô đung đưa nghịch ngợm.
“Trang Tử Ngang, chiều nay cậu có tiết không?” Tô Vũ Điệp ngẩng đầu nhìn trời.
“Không về.” Trang Tử Ngang trả lời dứt khoát.
Một tia nổi loạn chợt dấy lên trong lòng cậu, quyết định bỏ học nửa buổi.
Sau bao năm ngoan ngoãn nghe lời, đây là lần đầu cậu có thể nghỉ ngơi thoải mái.
Ở bên cạnh cô bạn mới, vui vẻ hơn nhiều so với việc ngồi trong lớp.
Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu cậu cảm nhận được niềm vui giản đơn như thế, thật thú vị.
“Thế chiều nay đi đâu?” Tô Vũ Điệp kéo gần lại bên Trang Tử Ngang.
Mùi hương nhẹ nhàng của cô gái thoảng vào mũi cậu.
Bất giác, hai người xa lạ đã trở thành “bọn mình”.
Trang Tử Ngang nghĩ ngợi, rồi hỏi: “Cậu có thích câu cá không?”
Tô Vũ Điệp nhíu mày, lắc đầu: “Chưa bao giờ câu cá, có lẽ không biết.”
“Thế thì tớ dẫn cậu ra sông câu đi. Tớ giỏi lắm.” Trang Tử Ngang tự tin nói.
Mỗi kỳ nghỉ hè, cậu đều về quê với ông nội, đi câu cá hưởng thụ cuộc sống thanh thản.
Thực ra, cậu chẳng phải cao thủ gì, số cá cậu câu được đếm trên đầu ngón tay.
“Được thôi, nhớ câu cho tớ một con cá mè hoa to nhé!” Khóe miệng Tô Vũ Điệp cong lên tươi tắn.
Nói xong, Trang Tử Ngang đến cửa hàng đồ câu, bỏ hơn trăm tệ mua dụng cụ.
Trước đây, cậu có thể tiếc tiền, nhưng giờ không tiêu thì không kịp mất.
Đi qua cửa hàng tiện lợi, Tô Vũ Điệp kéo nhẹ áo Trang Tử Ngang: “Mua thêm chút đồ ăn đi, đem ra sông ăn.”
“Cậu là cái bụng đói đầu thai à?” Trang Tử Ngang bất lực.
Tô Vũ Điệp nhìn qua kính cửa hàng, vẻ mặt đáng thương: “Chỉ mua tí đồ ăn vặt thôi, được không?”
Trang Tử Ngang đầu hàng: “Được, được, được, nghe cô.”
“Tuyệt, mau đi!” Tô Vũ Điệp vui sướng như trẻ con.
Trang Tử Ngang vào cửa hàng, mua đại một ít hạt dưa, thịt bò khô, bánh quy.
Dù mới quen nhau, cậu không biết cô nhóc thích ăn gì.
Gần cửa hàng tiện lợi có hiệu sách nhỏ, Trang Tử Ngang ra ngoài thấy Tô Vũ Điệp đang lướt điện thoại, cười ngả nghiêng trước những mẩu truyện cười.
“Cậu xem gì mà thú vị thế?” Trang Tử Ngang chế giễu.
Tô Vũ Điệp biết cậu nói ngược, cười: “Cuộc đời chỉ cần vui vẻ là đủ, có gì phải suy nghĩ sâu xa.”
“Có lý, biết càng nhiều chưa chắc đã vui hơn.” Trang Tử Ngang gật đầu.
“Chuẩn, dù là nhà khoa học hay triết gia, rốt cuộc đều phải chết.” Tô Vũ Điệp nói thoải mái.
Là người trẻ, cô không ngại ngần trước từ “chết”.
Trang Tử Ngang thoáng ngẩn người, rồi lẩm bẩm: “Ừ, tớ cũng sẽ chết.”
Trường học nằm dưới chân núi, dưới núi là con sông chảy qua thành phố.
Nước xanh lững lờ, sóng gợn nhẹ.
Nắng chiều chiếu xuống, mặt sông lấp lánh.
Trang Tử Ngang móc mồi, vung cần câu phóng khoáng, ngồi xếp bằng trên tảng đá bên bờ sông.
Tựa như Khương Tử Nha câu cá dưới sông Vị*, thần thái thư thái.
*
Khương Tử Nha là khai quốc công thần nhà Chu, gắn liền với tích Thái Công câu cá, hay còn gọi Lữ Vọng câu cá. (theo kenh14)
Bỗng tiếng cười như chuông ngân vang lên, làm Trang Tử Ngang mất tập trung.
“Đừng cười nữa, đừng dọa cá đi.”
“Xin lỗi, truyện cười hay quá, cậu xem nè.” Tô Vũ Điệp giơ điện thoại trước mặt.
“Người như tớ mà đọc truyện cười ấu trĩ à?” Trang Tử Ngang tỏ vẻ ghét bỏ.
“Xem đi mà!” Tô Vũ Điệp nũng nịu.
Trang Tử Ngang miễn cưỡng liếc nhìn, rồi bị cuốn theo, hai người cùng đọc truyện cười ngớ ngẩn, cười ngất ngây.
Tô Vũ Điệp dễ cười vô cùng, dù chuyện bình thường cũng khiến cô cười nghiêng ngả.
Trang Tử Ngang thầm hỏi, bản thân vốn khó cười, nhưng sao lại không nhịn được trước cô bạn này.
Sợ cười to dọa cá, cậu cố nén tiếng cười.
“Trang Tử Ngang, lấy đồ ăn vặt ra đi, tớ muốn ăn.” Tô Vũ Điệp đề nghị.
Trang Tử Ngang lấy túi nilon bên cạnh: “Có hạt, bánh quy, thịt bò khô, cậu muốn gì?”
“Cậu chọn giúp tớ đi, tớ thích tất.”
Kẻ tham ăn không kén chọn.
Trang Tử Ngang lấy bánh quy đưa cô.
Tô Vũ Điệp mở gói, cắn một miếng: “Giòn ghê, cậu ăn đi.”
“Bụng tớ no rồi.” Trang Tử Ngang kéo dài giọng.
Tô Vũ Điệp trực tiếp nhét vào miệng cậu, chê: “Lè nhè.”
Bánh quy ngọt giòn, nhưng nụ cười của cô nhóc còn ngọt hơn.
Trang Tử Ngang quên mất mình là cao thủ câu cá, bình thản đọc truyện cười cùng cô.
Xem lần một chưa thỏa, phải xem lại lần nữa.
Hai người như trẻ con, tìm kiếm niềm vui thuần khiết, đến khi cổ đau không chịu nổi mới ngẩng đầu vận động.
Chợt nhớ việc chính, Trang Tử Ngang nhấc cần câu, mồi đã bị cá ăn sạch.
Thời gian trôi nhanh tựa cánh hoa rơi, bóng nắng dưới đất càng lúc càng nghiêng.
Trước đây, buổi chiều ở trường đối với cậu thật dài, nhưng giờ trôi qua nhanh chóng.
Mặt trời lặn phía chân trời, nhuộm vàng khuôn mặt thiếu niên thiếu nữ.
“Tớ phải lên xe buýt 6 giờ 10 về nhà.” Tô Vũ Điệp đứng dậy vươn vai.
“Tớ vẫn chưa câu được cá.” Trang Tử Ngang lẩm bẩm.
“Cậu giống con cá mè hoa quá, ngốc nghếch.” Tô Vũ Điệp cười nhạo.
Hai người rời bờ sông, đi men theo bậc thang dài trở về phố ăn vặt.
Ghé tiệm bánh ngọt, Tô Vũ Điệp dừng lại, nhìn chằm chằm chiếc bánh kem tinh xảo trong tủ kính.
“Không phải cậu lại đói chứ?” Trang Tử Ngang kinh ngạc.
“Không, cậu nói cậu không thân với gia đình, sao không mua bánh cho họ? Ăn đồ ngọt sẽ lan tỏa niềm vui.” Tô Vũ Điệp nhìn cậu bằng ánh mắt chân thành.
Nếu là người khác đề nghị, Trang Tử Ngang chắc chắn sẽ từ chối.
Hơn mười năm xa cách gia đình, một chiếc bánh nhỏ khó hàn gắn được.
Nhưng trước ánh mắt của Tô Vũ Điệp, cậu không nỡ từ chối.
Cô nhóc này thật lòng muốn giúp cậu cứu vãn quan hệ gia đình.
Cô tin rằng, hơi ấm tình người có thể vượt qua thế gian vô cảm.
Cuối cùng, theo lời khuyên của Tô Vũ Điệp, Trang Tử Ngang mua một chiếc bánh dâu tây đắt tiền, thậm chí tốn kém khiến cậu xót tiền.
Hai người đến trạm xe buýt trước cổng trường, xe buýt số 19 vừa tới.
“Trang Tử Ngang, tạm biệt.” Tô Vũ Điệp vẫy tay, nhảy lên xe.
“Tạm biệt, bạn của tớ.” Trang Tử Ngang cũng vẫy tay.
Nhưng lời nói đó, chỉ cậu nghe thấy.
Quả là cô nhóc thú vị.
Hết giờ, cậu mới nhớ quên xin số điện thoại của cô.
Xe buýt dần xa, cuối cùng biến mất giữa dòng xe cộ.