Chương 31: Trao đổi và điều kiện (2)

Mộng Dục

Chương 31: Trao đổi và điều kiện (2)

Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai bầu ngực tròn trịa của Lâm Vĩnh Túc được thoải mái phơi bày, nhảy dựng lên rồi lại rơi xuống, kích thích thị giác của Trịnh Liệt.
Đôi mắt của Trịnh Liệt mờ ảo vì dục vọng, ánh nhìn trở nên u tối: "Tôi luôn nghĩ mình có khả năng chịu đựng và kiềm chế rất tốt, nhưng em biết đấy..." nói đến đây, hắn ngừng lại, nhìn xuống thân thể trần trụi của Lâm Vĩnh Túc.
Thế nhưng, cứ trước mặt cô, khả năng chịu đựng và sự kiềm chế của hắn lại trở về con số không.
Lâm Vĩnh Túc nghe thấy lời ám chỉ của Trịnh Liệt, vành tai cô trở nên đỏ bừng, hai má cũng ửng hồng, một màu hồng nhuận khiến người ta muốn cắn ngấu nghiến.
Đôi nhũ hoa trước ngực cô cũng theo phản ứng tự nhiên mà cứng lên, cậu bé dưới thân thể Trịnh Liệt đã nhanh chóng ngẩng cao đầu, khẽ chuyển động. Đầu cậu bé màu hồng nhạt, rỉ ra một giọt dịch trong suốt, cương cứng đến mức bóng nhẫy. Hắn không thể kiềm chế được, dùng tay nắm lấy cậu bé của mình, đặt trước cửa mình nhỏ hẹp của Lâm Vĩnh Túc, nhẹ nhàng cọ xát. Dịch nhầy trong hoa huyệt cô chảy ra ngày càng nhiều, khiến thân thể Lâm Vĩnh Túc nóng ran lên. Trịnh Liệt như trêu tức, vừa cọ xát cửa mình, vừa dùng răng cắn nhẹ lên nhũ hoa đang dựng đứng của cô, khiến cô muốn thốt ra tiếng rên nhưng lại cố nén lại, nuốt vào cổ họng.
Tuy nhiên, Trịnh Liệt quá tinh nghịch, hắn không chỉ trêu tức như thế, mà bàn tay hắn còn xoa nắn bầu ngực bên kia, bóp đến mức biến dạng.
"Sao lại im lặng? Nếu không làm tôi vui, em sẽ..." Trịnh Liệt không hiểu sao lại ghét nhìn thấy vẻ cam chịu của Lâm Vĩnh Túc, hắn lập tức nói ra câu đó, vừa như để uy hiếp cô vừa như muốn cô không cần phải kìm nén. "Mọi thứ đều cần phải thẳng thắn, ngay cả cảm xúc cũng vậy. Vĩnh Túc, tôi cho phép cô gọi tôi như thế nhé, bộ ngực của cô thật sự rất lớn."
Bàn tay Trịnh Liệt vân vê đầu nhũ hoa, xoa bóp nơi mềm mại đầy đặn của cô, cảm giác này khiến bản lĩnh đàn ông của hắn càng muốn bùng nổ.
Nhưng hắn chưa thể, ít nhất là không thể trước khi cô phát ra tiếng rên rỉ.
Trịnh Liệt không thể chịu nổi, dưới cửa mình cô, hắn không dùng cậu bé để cọ xát nữa mà trực tiếp dùng tay, xoa nắn hòn ngọc tinh tế giữa hai chân cô. Lâm Vĩnh Túc như bị điện giật, co giật thân thể, cô quay mặt sang một bên, cắn chặt hai hàm răng, cố ngăn không cho mình phát ra tiếng rên dâm đãng.
Nhìn cảnh tượng này, Trịnh Liệt có chút không hài lòng, nhíu mày, sau đó xoay người cô nằm dọc theo chiều bàn làm việc, nâng hai chân cô lên, dang rộng đặt lên bàn. Cửa mình bí mật của cô lộ ra trước mắt hắn, không những lộ ra mà còn mở rộng như đang mời gọi.
Trịnh Liệt định cúi xuống nhìn thì hai chân của Lâm Vĩnh Túc muốn khép lại, nhưng lại bị hai tay của Trịnh Liệt giữ chặt. Hắn cúi đầu nhìn thật rõ ràng cửa mình nhỏ hẹp giữa hai chân cô, sau đó ngước đầu lên nhìn cô một cái, nói: "Cô thật ướt." Nói xong, hắn dùng một ngón tay đưa vào cửa mình cô.
Cảm giác vừa khó chịu vừa thỏa mãn khiến Lâm Vĩnh Túc không thể kìm được, cô ưỡn cong eo.
"Mới vậy mà đã không chịu nổi rồi sao? Cầu xin tôi đi vào." Giọng nói của Trịnh Liệt bay lượn trong không gian căn phòng, khiến Lâm Vĩnh Túc không khỏi đỏ mặt hơn, nhưng sau sự xấu hổ lại là nỗi chua xót.
Đối với hắn, cô giống như một công cụ thỏa mãn dục vọng như vậy sao? Bảo cô vứt bỏ lòng tự trọng để cầu xin sự dâm đãng từ hắn ư?
Không bao giờ.
Lâm Vĩnh Túc cắn môi dưới, nhất quyết không chịu mở miệng.
Trịnh Liệt lại thêm một ngón tay vào, cảm giác của cô càng tăng cao, nhưng vẫn chưa đủ. Ngón tay của hắn từ từ rút ra, cắm vào, rút ra, cắm vào trong cơ thể cô, khiến ngón tay dần ướt thẫm dịch nhầy. Sau đó đột ngột đẩy mạnh vào cửa mình cô thật mạnh, rồi nhanh chóng rút ra. Sự đột ngột này khiến cô không kịp chuẩn bị, cô bật ra một tiếng rên, khiến căn phòng đầy mùi ám càng thêm nồng đậm.
Trịnh Liệt nhếch môi, cuối cùng cũng chịu thành thật. Ngón tay hắn không vì thế mà buông tha cho tiểu huyệt bé nhỏ, ngược lại tần suất đẩy vào rút ra của ngón tay hắn càng ngày càng tăng, khiến cô phải rên rỉ thành tiếng không thể ngăn lại: "Ân... Aaaaa... không cần... aa....."
Mười ngón tay của Lâm Vĩnh Túc bấu chặt vào lòng bàn tay hắn, in vào đó mười dấu hằn móng tay rõ rệt.
"Aaaaa... Thật thoải mái... hơn... nhanh hơn... ân..." Bị dục vọng che mất lý trí, cô như mất hồn, thốt ra lời cầu xin.
"Vậy thì cầu xin tôi đâm vào cô, ngoan."