Mộng Dục
Chương 32: Trao đổi và điều kiện (3)
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vậy thì cầu xin tôi đâm vào em, ngoan."
Trịnh Liệt thì th bên tai Lâm Vĩnh Túc, vừa như đang dụ dỗ, vừa như ra lệnh. Âm thanh lạnh lùng đầy áp bách khiến Lâm Vĩnh Túc, đang trong cơn mê luyến, không tự chủ mở miệng: "Ân...đâm vào tôi. Cầu xin anh đâm vào bên trong tôi."
Nghe cô nói vậy, Trịnh Liệt khẽ nhếch mép, sau đó giả vờ vô hại nhìn cô: "Em nói gì? Nói lại đi, tôi nghe không rõ."
Lâm Vĩnh Túc ửng đỏ mặt, khẽ cắn môi dưới rồi nói: "Xin anh...đâm vào bên trong tôi." Haha...suy đồi đến thế này là cùng. Cô đã vứt bỏ cả tự trọng và tự tôn của bản thân rồi.
Bản thân Lâm Vĩnh Túc cũng không ngờ mình có thể nói ra những lời như vậy. Chưa bao giờ, chưa bao giờ cô nghĩ đến tình cảnh này có thể xảy ra. Sinh ra đã là tiểu thư sống trong nhung lụa, được cha mẹ bao bọc.
Cô chưa từng nghĩ mình có thể nằm dưới thân đàn ông mà dâm đãng rên rỉ, chứ đừng nói đến việc phải nói ra những câu như vừa rồi.
Bàn tay Trịnh Liệt không ngoan đưa xuống hạ bộ đang chảy ra mật dịch của cô, nhẹ nhàng xoa nắn quanh bề mặt âm hộ, khiến nhiệt hỏa trong người Lâm Vĩnh Túc càng tăng cao. Cơ thể cô càng phản ứng, nóng bừng lên, cô hơi nâng mông, dường như muốn tiếp xúc mật thiết hơn với tay Trịnh Liệt. Nhưng Trịnh Liệt như trêu đùa, cô càng nâng mông thì tay hắn càng cao, độ tiếp xúc luôn giữ ở một khoảng cách nhất định, khiến Lâm Vĩnh Túc khó chịu rên rỉ.
Cô muốn, cô muốn...Nơi đó của cô đang vô cùng khao khát, nóng hừng hực như muốn thiêu đốt cả người.
Cô cần có gì đó lấp đầy sự trống rỗng này. Khó chịu quá đi mất.
"Nếu đã muốn như vậy, thì tới đây cầu xin tôi." Trịnh Liệt từ từ đi đến ghế làm việc, ngồi xuống, tựa lưng vào thành ghế, hai chân hơi co lại trong quần âu. Nhìn hắn vẫn vô cùng lịch lãm, chỉ có hạ thân là khóa quần đã được kéo xuống, cự vật đã ngẩng cao đầu vươn ra.
Trái ngược với bộ dạng "đàng hoàng" của Trịnh Liệt, Lâm Vĩnh Túc đã bị lột trần, da thịt trăng nõn bày ra trước mắt hắn. Cô nuốt nước bọt, vẻ mặt cam chịu bước xuống bàn, đi đến trước ghế làm việc.
Cô ngồi xuống trước mặt hắn, nhìn cự vật thô to đang trước mặt mà khẽ rùng mình, lại nhận được khí thế áp bức từ trên người Trịnh Liệt khiến cô liền đưa tay cầm lấy thân cự vật. Hành động của cô rất vụng về, vừa nhìn cũng biết cô là lần đầu làm loại chuyện này, khiến trong lòng Trịnh Liệt không khỏi có chút kinh hãi.
Nãy giờ nhìn Lâm Vĩnh Túc, hắn thật muốn phát điên, không phải vì dục vọng mà là một cảm xúc không nói rõ tên. Chỉ là hắn cảm thấy cô thật đáng ghét, dám xem hắn như kẻ phóng túng mà nói "tôi sẽ là của anh". Hắn cần sao? Nếu cần thì có hàng ngàn phụ nữ xinh đẹp quyến rũ khác muốn tiếp cận hắn.
Nhưng vì sao hắn lại đồng ý?
Có lẽ là...
"Aaa..." Trịnh Liệt đang mông lung suy nghĩ thì phát ra một tiếng ngâm dài. Hắn mở to mắt nhìn cô gái đang ngồi quỳ trước mặt, há miệng ngậm lấy cự vật của mình.
AAAA...cô dám lớn mật như vậy, dám dùng miệng.
Trịnh Liệt bị khoái cảm từ thân thể truyền khắp người khiến cơ thể bất định, hai tay không tự chủ bám chặt thành ghế, dùng sức để không bị cô làm cho phát điên. Nhưng Lâm Vĩnh Túc không hiểu sao hôm nay ăn phải gan hùm, vẫn điếc không sợ súng, tiếp tục ngậm lấy phần phân thân to lớn vào miệng. Phân thân của hắn lớn đến nỗi cô phải há miệng hết mức mới có thể ngậm trọn quy đầu.
Vì khoái cảm, Trịnh Liệt không chịu nổi nữa, tay hắn vô thức đưa ra sau đầu Lâm Vĩnh Túc, dùng sức ép đầu cô sát gần hơn để cự vật có thể vào sâu trong miệng.
Thứ đó của hắn đúng là quá lớn, chỉ mới vào chưa được một nửa mà quy đầu đã chạm đến cuống họng Lâm Vĩnh Túc, khiến cô muốn nôn, đầu muốn rút ra nhưng bị bàn tay hắn giữ lại không cho di chuyển. Ngay sau đó, sự di chuyển của đầu cô được bàn tay to lớn của Trịnh Liệt điều khiển. Hắn vì bị khoái cảm xâm lấn mà không quan tâm đến cảm nhận của cô, chỉ biết ngang tàn dùng tay đưa đẩy đầu cô để dương vật ra vào trong miệng.
Cuống họng Lâm Vĩnh Túc bị chọc ra chọc vào đến buồn nôn, nhưng Trịnh Liệt vẫn không tha. Cô cảm giác như nếu bây giờ nôn sẽ nôn luôn cả ruột gan, nước mắt không biết từ đâu tụ lại, theo hốc mắt nóng ấm chảy xuống gò má. Vì công ty của bố mình, cô có thể chịu đựng.
Miệng bị dương vật của hắn lấp đầy nên không thể nói gì, chỉ phát ra những tiếng ú ớ không rõ.
Trịnh Liệt bị khoái cảm áp chế muốn phun luôn trong miệng Lâm Vĩnh Túc, may mắn đã nhanh chóng kìm lại rồi rút ra, chất dịch trắng bắn lên mặt cô.
Trịnh Liệt thỏa mãn thở dài, lại thấy đôi mắt ướt đẫm của Lâm Vĩnh Túc, lúc này mới nhớ mình đã quá mất kiểm soát. Trong lòng có chút áy náy nhưng rất nhanh biến mất, thay vào đó là cự vật vừa mềm đi vì nhìn cơ thể Lâm Vĩnh Túc lại lần nữa ngẩng cao đầu: "Cởi quần ra." Hắn ra lệnh.
Lâm Vĩnh Túc không còn cách nào đành nghe theo, đưa tay cởi thắt lưng Trịnh Liệt. Tiếng lạch cạch của dây lưng cùng mùi dịch mật nồng nặc trong không khí khiến không gian phòng làm việc vô cùng ám muội.
Chiếc quần còn chưa cởi ra, Lâm Vĩnh Túc đã bị Trịnh Liệt lật người xuống mặt sàn có trải thảm, cả người cô lộ ra trước mắt hắn.
Trịnh Liệt tự mình cởi quần, dùng cự vật đã ngẩng cao đầu, thô to dũng mãnh đến trước cửa huyệt đang tràn ra chất dịch nhầy. Quy đầu vờn nhẹ trước cửa huyệt: "Em ra nhiều thế rồi hẳn là đang rất mong chờ nó đi vào đúng không?" Ngừng một lát, nói tiếp: "Là do em tự nguyện đưa đến trước mặt tôi. Miếng thịt ngon thế này, không ăn thì hơi phí."
"Vậy...anh nhớ ăn cho kỹ, coi chừng nghẹn." Lâm Vĩnh Túc nhìn hắn, hờ hững nói.
Trịnh Liệt nghe vậy khẽ cười, đúng là chỉ có cô mới có thể nói những câu nguyền rủa phi thường với hắn: "Được, chiều ý em. Tôi sẽ ăn đến mức em cầu xin, tôi cũng sẽ không dừng lại."