Mộng Dục
Chương 66: Đối mặt
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trịnh Liệt giật mạnh chiếc áo của Lý Nhậm Trình, giọng nghèn nghẹn: "Nói mau!"
Lý Nhậm Trình nhìn Trịnh Liệt, bàn tay từ tốn đưa lên gỡ bàn tay anh ta khỏi cổ áo mình. Rồi nhìn Trịnh Liệt với ánh mắt mỉa mai, cất tiếng: "Tiểu Túc đang ở biệt thự của Khải Ân hoàng tử, cô ấy hoàn toàn an toàn. Không cần đến kẻ như anh phải bận tâm..."
Bụp!
Lý Nhậm Trình chưa kịp nói hết câu, một cú đấm sấm sét đã giáng ngay vào mặt anh. Cú đấm mạnh đến mức khi anh tỉnh lại sau cơn choáng váng, Trịnh Liệt đã lên xe phóng đi mất.
Lý Nhậm Trình đưa tay quệt ngang vết máu nơi khóe miệng, vị mặn chát khiến anh nhăn mặt. Anh cười khẩy, cảm giác cay đắng, tức tưởi dâng lên tận cổ.
Lâm Vĩnh Túc là cô gái anh yêu, yêu vô cùng.
Cô ấy là người con gái trong trái tim anh, vậy mà anh lại dám đối xử với cô như vậy. Anh đã lừa dối cô, tự mình đẩy cô vào chốn nguy hiểm.
Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ cô.
Anh đã từng thề sẽ chăm sóc cô.
Thế mà giờ đây, không những không làm được điều đó, anh còn làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Nhưng kẻ ra lệnh cho anh chính là Paul Khải Ân. Ông ấy đã cứu mạng anh, ban cho anh sự sống. Mạng sống này là của hoàng tử, lệnh của hoàng tử anh không thể không tuân theo, cũng không dám chống lại.
Liệu có chăng...
Lý Nhậm Trình ngước mắt nhìn theo chiếc xe của Trịnh Liệt đang khuất dần trong dòng người đông đúc.
Liệu có chăng, mong anh ấy sẽ tới kịp.
Làm ơn, nhanh lên đi.
**********************
Răng rắc!
Chiếc áo trên người Lâm Vĩnh Túc vốn đã rách nát, giờ đây dưới sức mạnh của Paul Khải Ân, nó bị xé toạc thêm, để lộ một khoảng da trắng nõn. Đôi ngực không được che chắn bởi áo lót càng làm tăng thêm vẻ gợi cảm.
Cảnh tượng ấy kích thích thị giác của Paul Khải Ân. Anh nhìn thấy thế, lập tức như một con thú dữ, hắn túm lấy chiếc quần jeans của Lâm Vĩnh Túc, định kéo nó xuống.
Lâm Vĩnh Túc tuyệt vọng đưa hai tay bị trói bằng chiếc caravat ra giữ lấy bàn tay của hắn: "A... Đừng! Xin anh... dừng lại..." Cô vừa níu giữ bàn tay của hắn, vừa lắc đầu liên tục, như thể chỉ cần làm vậy, hắn sẽ dừng lại.
Lâm Vĩnh Túc không biết có phải mình bị ảo giác hay không, nhưng sự thật là cô thực sự sợ hãi trước Paul Khải Ân. Anh ta toát ra một loại khí chất cao ngạo, hung hãn, khiến người ta phải khiếp sợ.
Giống như Trịnh Liệt vậy. Rất giống.
Paul Khải Ân túm lấy hai cổ tay bị trói chặt của cô, ép chúng lên đầu cô, giữ chặt không cho cô vùng vẫy.
"Dừng lại? Sao lại phải dừng chứ?" Paul Khải Ân cười nham hiểm, ánh mắt như vực sâu nhìn chằm chằm Lâm Vĩnh Túc: "Vừa rồi em không nói rằng sẽ không cầu xin ta bất cứ điều gì sao?"
Nói rồi, ngón tay thon dài của hắn vuốt nhẹ gò má cô, rồi từ từ lướt xuống, chạm vào đôi núi trập trùng đang nhô cao, khiến cô run rẩy đến cùng cực.
"Phản ứng khá tốt." Paul Khải Ân cười mỉm, tiếp tục: "Chắc chắn Trịnh Liệt cũng mê mẩn khi được nằm trên giường với cô gái có phản ứng như thế này nhỉ."
Ngón tay hắn không ngừng trượt xuống, xuống thấp hơn nữa...
Rột!
Chiếc quần jeans của Lâm Vĩnh Túc bị kéo xuống quá mông, để lộ phần mông cong cùng vùng tam giác tuyệt mật của cô.
Paul Khải Ân nhìn vào điểm giao giữa hai chân cô, ngón tay chạm vào đáy quần nhỏ, khóe môi như muốn cười nhưng lại cố kiềm chế.
Hình... hình con heo? Trên mảnh vải nhỏ che phía dưới người cô chính là hình vẽ một chú heo dễ thương, rất... ngộ nghĩnh.
Dù là ngộ nghĩnh, nhưng...
Paul Khải Ân không thể tiếp tục được nữa. Dù không phải là điều tốt đối với đàn ông, nhưng anh khẳng định sẽ không có đàn ông nào lại đi cưỡng ép một cô gái chưa trưởng thành.
Ngay cả kẻ có thân hình lớn như vậy cũng không ngoại lệ.
Cảm giác bị đè nén trên người đột nhiên biến mất, Lâm Vĩnh Túc nhắm tịt mắt, vừa định mở mắt ra thì nhìn thấy khuôn mặt gần như hoàn mỹ của hoàng tử Anh quốc đang sát sát với mặt mình.
Cô theo bản năng ngả người ra sau, muốn tránh xa hắn hơn một chút.
Paul Khải Ân không nói gì, chỉ hắng giọng khan, rồi ngồi thẳng dậy, dịch người sang phía đầu kia của ghế sofa.
Hắn dựa lưng vào thành ghế, tư thế lười biếng chống một tay lên ghế, nghiêng mặt tuyệt sắc của mình sáu mươi lăm độ, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi hồng nhạt của mình.
Lâm Vĩnh Túc ngơ ngác: "Anh... anh... sao lại dừng lại?"
Paul Khải Ân nhướng mày: "Hử? Chẳng lẽ em muốn tiếp tục sao?"
Nghe vậy, Lâm Vĩnh Túc vội vẫy tay: "Không không không. Ý tôi là... vừa rồi... anh..." định nói hắn định cưỡng bức cô ấy, tại sao lại đột nhiên dừng lại.
Tất nhiên, vế sau Lâm Vĩnh Túc không thể nói ra, giữ kín trong cổ họng. Mấy chữ đó cô không thể thốt lên.
Dường như biết suy nghĩ của cô, vì tất cả những gì cô nghĩ đều hiển hiện rõ trên nét mặt của cô.
Paul Khải Ân nhìn cô, nhún vai: "Ta chỉ muốn trêu chọc em một chút thôi."
Lâm Vĩnh Túc nghi hoặc nhìn hắn. Trêu chọc cô thôi à? Trêu chọc mà như vậy sao?
"Quá đáng thật." Lâm Vĩnh Túc lẩm bẩm. Dĩ nhiên, câu nói ấy đã lọt vào tai Paul Khải Ân.
Hắn cong môi. Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ nào dám nói thẳng với anh ta như vậy. Quá tốt.
"Đến đây." Paul Khải Ân vẫy tay gọi cô, như thể cách chủ nhân gọi thú cưng. Lâm Vĩnh Túc không ngốc đến mức chạy lại đó.
Nếu hắn bỗng nhiên nổi giận, cô biết đường nào mà chạy bây giờ?
"Em không định cởi trói sao?" Paul Khải Ân cau mày, sau đó nói chắc chắn: "Yên tâm, ta sẽ không làm gì em đâu."
Nhìn vẻ mặt kiên định và ánh mắt xanh biếc đầy chắc chắn ấy, Lâm Vĩnh Túc trong lòng cũng cảm thấy yên tâm hơn. Nghĩ lại, nếu hắn thực sự muốn làm chuyện ấy, đâu cần phải dụ dỗ cô, chỉ cần trực diện như lúc nãy, cô cũng không thể làm gì được rồi.
Nghĩ vậy, cô mới an tâm đứng lên, định đi về phía Paul Khải Ân để hắn cởi trói cho mình. Nhưng cô quên mất rằng chiếc quần jeans vừa bị hắn kéo xuống vẫn chưa kéo lên, khiến hai chân cô bị vướng.
Thế là khi cô vừa đứng dậy, cô vô tình ngã về phía trước, người lao thẳng vào thân hình to lớn của Paul Khải Ân.
Đúng lúc ấy, "BÙNG!" một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa bị phá tung.
Lâm Vĩnh Túc quay đầu nhìn lại.
Người đứng trước cửa...
Người đứng trước cửa...
Trịnh Liệt?
***1:06 1/10/2017***