Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi
Chương 5: Gặp gỡ dưới tấm sa trắng
Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi tháo chiếc túi vải trên vai xuống, đưa cho ông lão. Ông mở ra, chỉ liếc nhìn một cái rồi liền khép lại.
“Cô bé có gì là có tội đâu? Một tiểu nữ lang bé nhỏ mà vừa dũng cảm lại mưu trí, đã là điều hiếm thấy. Như Sơ có dặn gì thêm không?”
Giọng ông trong trẻo, êm tai, không nhanh không chậm, nghe vào lòng người khiến ai cũng thấy khoan khoái.
“Không có gì ạ.” Như Sơ chắc hẳn là biệt hiệu của Ôn đại lang quân.
“Đã tìm đến ta, hẳn là cô bé đang gặp khó khăn thực sự. Về sau nếu hắn có chuyện gì, cô bé cứ việc đến tìm ta bất cứ lúc nào. Cô nương tên là gì? Làm nghề gì?”
“Trần Bảo Ngân, tên em là Bảo Ngân. Em làm nghề thuyền nương bán rượu ở Biện Hà.”
“Được rồi, cô nương cứ yên tâm ra về đi.”
Từ hôm đó đến nay, thấm thoắt đã mấy tháng trôi qua. Biện Hà tan băng, việc làm ăn của tôi càng lúc càng phát đạt.
Vào ngày mùng ba tháng ba, nghe nói trưởng công chúa muốn đi thuyền dạo sông, Bảo Châu nhất quyết đòi đi xem. Chuyến đi đương nhiên phải nghỉ bán một ngày, nên tôi dẫn Bảo Châu đi từ sớm để chọn chỗ đẹp.
Trưởng công chúa là tỷ tỷ ruột của đương kim Thánh thượng. Được phụ hoàng sủng ái, nàng được gả đến Biện Kinh – nơi phồn hoa bậc nhất – và còn được phong cả Biện Kinh làm đất phong.
Về trưởng công chúa, trong dân gian có rất nhiều lời đồn thổi. Nghe nói phò mã của nàng dám nuôi nhân tình bên ngoài, nàng liền sai người thiến luôn phò mã, rồi tự tay nuôi nhiều nam sủng tuấn mỹ, ngày ngày hưởng lạc.
Ai lọt vào mắt nàng, không ai thoát được. Vì thế ở Biện Kinh, hiếm khi nghe nhà nào có nam tử khôi ngô, vì đến tuổi đi học, họ đều bị gia đình gửi đi xa, vào thư viện đọc sách, không việc gì thì chẳng bao giờ về nhà – trừ khi có ý đồ bám víu quyền lực mà tự nguyện dâng thân.
Lời đồn về công chúa nhiều vô kể, thật giả khó lường. Nhưng nghe nói ngay cả Thánh thượng cũng phải nhường nàng ba phần, đủ thấy quyền lực của nàng lớn đến mức nào.
Tôi và Bảo Châu đi sớm, nên chiếm được vị trí đẹp nhất trên cầu.
Đoàn thuyền xuất hành của công chúa hiển nhiên quy mô cực lớn. Riêng họa thuyền đã có tận ba chiếc, mỗi chiếc cao tới ba tầng. Trưởng công chúa cực kỳ yêu thích màu trắng, chỉ cần nhìn chiếc thuyền được phủ kín bằng sa trắng, chắc chắn đó chính là nàng.
Chiếc ở giữa chính là của nàng. Bảo Châu chăm chú nhìn, miệng líu lo không ngừng. Trên thuyền ngoài các cung nữ, nội thị hầu hạ, phần lớn là những nam tử trẻ tuổi tuấn tú.
Loại nào cũng có, xem ra chuyện công chúa nuôi nam sủng không phải chỉ là lời đồn. Nhưng tôi vẫn không thấy bóng dáng công chúa đâu.
Khi họa thuyền càng lúc càng gần, một cơn gió bất chợt thổi mạnh, vén bổng tấm sa trắng lên.
“Ca ca! Đó là ca ca của em!” Bảo Châu chỉ tay về phía họa thuyền, tôi hoảng hốt vội đưa tay bịt miệng muội ấy lại. Khi tôi quay đầu nhìn lại, tấm sa trắng đang bay lên đã gần khép xuống.
Nhưng có những người, dù chỉ nhìn thoáng qua một lần, giữa muôn người vẫn có thể nhận ra ngay lập tức.
Công chúa mặc một thân sa y trắng tinh, đôi chân thon dài ẩn hiện, hoa điền điểm trán, khóe mắt đỏ ửng, đôi môi đỏ mọng khẽ hé. Và dưới thân nàng – hắn, trần truồng, da thịt trắng nõn. Tôi thậm chí còn nhìn rõ hàng mày cau lại, hàng mi dài run rẩy. Khi công chúa cúi xuống định hôn, hắn nghiêng đầu tránh đi. Đúng khoảnh khắc đó, hắn mở mắt – bốn mắt chúng tôi chạm nhau.
Thời gian như dài vô tận, mà cũng như ngắn ngủi tột cùng. Đủ dài để tôi nhìn thấy rõ sự phẫn uất, nhục nhã trong đôi mắt hắn. Đủ ngắn để tôi không kịp tìm lại nốt ruồi nhỏ nơi khóe môi quen thuộc.
Một vị trạng nguyên đường đường chính chính, nay lại phải chịu khuất nhục nằm dưới thân trưởng công chúa.
Điều này có lẽ còn đau đớn hơn cả cái chết. Cái gọi là phong cốt văn nhân – thà gãy chứ không chịu cong – nhưng Ôn Túc mà tôi thấy hôm nay hoàn toàn khác với người đêm ấy. Hắn có thể nhẫn nhục chịu đựng, ắt hẳn là còn điều gì quan trọng hơn cả mạng sống mình mà hắn phải làm.
Tôi tin hắn. Tôi nghĩ vậy.
Thời gian cứ thế trôi đi, nhưng tôi không thể nào quên được ánh mắt chạm nhau hôm ấy.
Bảo Châu đã lớn thành một thiếu nữ, những chữ từng học trước đây gần như đều quên sạch. Tôi vốn định đưa muội ấy đến Kê Minh Tự nhờ chủ trì dạy dỗ, nhưng lại sợ bị kẻ ẩn nấp trong bóng tối phát hiện. Nếu đại lang quân thực sự bị bại lộ, e rằng chỉ còn đường chết.
May thay, trưởng công chúa mở một học đường dành riêng cho nữ tử, tôi liền đưa Bảo Châu đến đó học. Cùng đi còn có tiểu nữ nhi nhà Hà nương tử.
Bảo Châu tuy ngơ ngẩn, nhưng trí nhớ lại cực tốt. Hôm nay học được gì, tối về là có thể kể lại nguyên văn, thậm chí viết lại từng chữ. Tôi cũng học theo muội ấy, dần dần, tôi đã có thể đọc được những cuốn sách đơn giản.
Lúc này tôi mới hiểu: đọc sách để hiểu lễ nghĩa, quả thật là có thật. Trong sách chứa đựng vô số điều mà trước giờ tôi chưa từng nghĩ tới, cũng không thể nghĩ ra.
Trong sách tự có nhà vàng, trong sách tự có mỹ nhân như ngọc – cũng là thật.
Đến tiết Đoan Ngọ tháng năm, tôi dẫn Bảo Châu đi thăm ngục một chuyến, mang theo bánh ú tự gói, thức ăn và rượu. Chúng tôi mua quạt giấy, vẽ quạt, rồi mang theo ngải cứu và dây ngũ sắc.