Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi
Chương 57: Ngọc Như Ý
Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Làm sao tôi có thể không bằng lòng? Tất nhiên là vui mừng ngàn vạn lần rồi.
Cảm giác lúc này cứ như trong mộng vậy.
Đến cuối năm, tôi sẽ chính thức gả vào nhà họ Ôn.
Mẹ đưa tôi dọn vào một căn viện mới mua ở kinh thành. Chàng là quan viên phải vào triều, ngày thường bận rộn, chỉ có ngày nghỉ mới đến được.
Khi chàng đến, tôi tặng chàng một tấm ngọc bài đã tạc sẵn. Chàng nhận lấy, cẩn thận đeo vào thắt lưng.
Tôi dẫn chàng đi xem từng món đồ chơi yêu thích của mình, chàng chăm chú ngắm nghía từng thứ một.
“Không ngờ A Lâu lại là cô nương tài hoa như vậy. Là ta đã hiểu lầm rồi.”
Ánh mắt chàng ánh lên nụ cười.
“Chàng hiểu lầm cái gì? Có phải tưởng tôi chỉ biết ăn không?”
“Biết ăn mới là phúc. Bảo Ngân nhà ta lúc nào cũng nói câu này, ta cũng hoàn toàn đồng ý.”
“Tại sao trước đây chàng không nói với tôi rằng chàng là Tam lang quân nhà họ Ôn?”
“Sợ dọa nàng bỏ chạy.”
“Sao lại thế? Trong kinh thành, cô nương nào chẳng mong được gả cho chàng? Nếu tôi biết sớm, chắc chắn đã dùng đủ mọi cách để gả cho chàng rồi.”
“Ồ? Vậy nói xem, nàng định dùng thủ đoạn gì?”
“Nói ra chàng cũng chẳng hiểu đâu.”
“Không hiểu thì có thể học.”
“Tính ra tôi phải gọi chàng một tiếng biểu thúc. Chàng trêu chọc tôi như vậy, e là không hay.”
Chàng nghe đến hai chữ “biểu thúc”, mặt liền tối sầm.
Tôi bật cười khúc khích. Thì ra chàng cũng để ý đến tuổi tác của mình.
Chàng thấy tôi cười, đưa tay xoa xoa má tôi, xoa đến khi đỏ ửng mới chịu buông.
“Nói đi, chàng thích tôi ở điểm nào? Tôi dung mạo chẳng có gì nổi bật, gia thế thì càng không cần nhắc tới. Tính tình nhát gan, thiếu chủ kiến, ích kỷ, ngoài việc biết ăn ra thì thật sự chẳng có gì đáng giá cả!”
Tôi nghiêm túc hỏi.
“Có lẽ là vì chưa từng có ai coi ta là thợ hồ mà vẫn nói chuyện tự nhiên như nàng chăng? Đừng tự ti. Nàng rất tốt, Nam Lâu à, nàng rất tốt.”
Tin Ôn Nhượng định cưới tôi như cơn gió, lan nhanh khắp ngõ ngách kinh thành.
Người ta không dám bàn tán việc nhà họ Ôn, nhưng chuyện của tôi lại bị đem ra mổ xẻ, nhai đi nhai lại không ngừng.
------
Mẹ sợ tôi nghe thấy buồn lòng nên ít khi để tôi ra ngoài.
Tôi ở nhà an tâm thêu váy cưới. Có những điều người khác nói, ba phần là thật, tôi không thể phủ nhận.
Tôi quả thật có vô vàn lý do không xứng với Ôn Nhượng. Nhưng trái tim tôi đã chọn chàng rồi, thì có thể vượt qua tất cả những lý do ấy.
Người khác muốn nói cứ để họ nói!
Một hôm, có người trong cung đến, nói Hoàng hậu nương nương ban thưởng một cây ngọc như ý cùng nhiều lễ vật khác làm của hồi môn cho tôi.
Mẹ tôi nhận lễ, cảm tạ ngàn lần. Tối hôm ấy, bà thắp đèn ngắm nhìn, rồi lặng lẽ rơi lệ.
“Công công nói, cây ngọc như ý này là do Đại phu nhân nhà họ Ôn dâng tấu xin cho con. Chắc nàng ấy đã nghe tin đồn trong kinh thành, muốn đứng ra che chở cho con.
Con nói xem, trên đời này sao lại có người tinh tế đến thế? Không những thấu hiểu nỗi khổ của người khác, mà còn chu đáo, kịp thời như vậy? Ai ngờ con gái ta lại có phúc phận như thế?
Sau này về nhà họ Ôn, con nhất định phải đối đãi người ta bằng cả tấm chân thành. Nhà họ Ôn không giống những nhà khác, điều họ coi trọng nhất chính là chân tâm. Con có biết nhị phu nhân gọi lão phu nhân và lão gia không? Đều gọi là cha mẹ, chứ không gọi là bà mẫu, công công đâu.”
Tôi lấy khăn tay lau nước mắt cho mẹ.
“Mẹ, con hiểu rồi.”
“Hiểu là tốt rồi. Giờ có ban thưởng của Hoàng hậu, tin đồn sẽ dịu bớt. Người khác nghĩ gì, mẹ không biết, nhưng trước mặt nhất định phải kính nể con ba phần.”
“Mẹ à, thật ra con chẳng bận tâm. Có những chuyện vốn là sự thật, để người ta nói cũng chẳng sao. Chỉ cần Tam lang không để tâm, nhà họ Ôn không để tâm, những điều còn lại cứ mặc kệ!”
“Con gái mẹ sáng suốt hơn cả mẹ.”
Mẹ véo nhẹ đỉnh đầu tôi. Tôi tựa vào vai mẹ, lặng lẽ lau giọt lệ nơi khoé mắt.
Một chút thiện ý với người khác có thể chỉ là một câu nói. Nhưng với tôi và mẹ, đó là ân đức trời ban.
Hiểu được nỗi khổ của người khác không khó, nhưng hiểu rồi vẫn sẵn sàng hành động đúng lúc, đúng chỗ, mới thật sự đáng quý.
Vài ngày sau, phủ Hoài Vương tổ chức tiệc thưởng hoa — lần đầu tiên mở yến tiệc mời khách khắp nơi.
Các gia đình danh giá trong kinh thành đều được mời. Sáng sớm hôm ấy, Ôn Nhượng đích thân đến đón tôi và mẹ.
Mẹ cười tít mắt, trang điểm chỉnh tề, run run bước lên xe ngựa.
Tôi khẽ vén rèm xe, thấy Ôn Nhượng đang cưỡi ngựa đi bên cạnh.
Chàng thấy tôi vén rèm, liền chậm rãi quay đầu, mỉm cười nhìn tôi.
“Sao vậy?”
“Chàng không dặn tôi điều gì sao?”
“Dặn gì? Có ta ở bên, nàng cứ yên tâm.”
Chàng vốn dĩ chẳng nói lời hứa suông. Đã nói, là nhất định giữ lời.
Tôi liền an tâm, chớp mắt với chàng rồi buông rèm xuống.
“Tam lang thật sự tốt quá.”
Mẹ lại thở dài.
“Ừ ừ ừ, câu này mẹ đã nói hơn trăm lần rồi.”
“Chính vì tốt nên mẹ mới nói. Sao, con cấm mẹ nói nữa à?”
Tôi không biết trả lời thế nào. Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa ý — chẳng phải đang nói đến mẹ tôi đây sao?
Chúng tôi đến nhà họ Ôn trước. Khi tới nơi, nhị phu nhân đã đi trước đến phủ Hoài Vương giúp việc. Những người khác thì ở nhà đợi tôi và mẹ.