Chương 68: Bảo Ngân Trở Về

Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi

Chương 68: Bảo Ngân Trở Về

Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta và Bệ hạ chia tay trong cảnh chẳng vui.
Tết Đông Chí năm nay cũng chẳng có gì khác biệt so với những năm trước, cũng chỉ là nghi lễ cúng tế, kính thầy học đạo.
Giữa trưa, cả nhà ăn bánh chẻo. A Nương và Tuệ Nương trò chuyện trong phòng, còn cha cùng ta thì tâm sự nửa khắc trong thư phòng ngoài sân.
Sau khi đưa cha về, ta đứng bên cửa sổ, nhìn tuyết rơi trắng xóa ngoài nhà mà ngẩn ngơ.
Mỗi năm Đông Chí đều như vậy, hình như phải có một trận tuyết thì mới trọn vẹn.
Có một năm, ta được phép đến tiểu viện thăm Bảo Ngân và Bảo Châu. Hôm ấy đi sớm, cũng đúng vào lúc tuyết rơi bay bay nhẹ nhàng, chẳng hề khiến người ta khó chịu.
Khi ta đến, hai người đang gói bánh chẻo, nhân củ cải với thịt dê.
Bảo Ngân có tài nấu nướng phi thường. Dù là món gì, chỉ cần qua tay nàng, đều trở thành món ngon tuyệt trần.
Thấy ta tới, ánh mắt nàng sáng rực như chứa cả mặt trời.
Ta đứng cạnh thớt, nàng bảo ta rửa tay vào gói cùng, nói rằng phải ăn bánh chẻo tự tay mình làm thì mới không bị cóng tai.
Nàng nói nghiêm túc, thành khẩn đến mức ta tin sái cổ. Ban đầu gói không đẹp, nhưng sau vài cái thì những chiếc sau đều tròn xoe, đáng yêu như những đồng tiền nhỏ.
"Đại Lang Quân thông tuệ vô song, cái gì học một lần là hiểu ngay."
Lời khen ấy rõ ràng chẳng thành thật tí nào, vậy mà khóe miệng ta vẫn khẽ cong lên.
Sau này ta mới biết, đâu phải chỉ ăn bánh tự gói mới khỏi cóng tai.
Nàng lừa ta.
Nàng gắp những chiếc bánh tròn trịa, căng phồng vào bát ta và Bảo Châu, còn những chiếc méo mó, lộ nhân thì lặng lẽ để lại cho mình.
Ta muốn đổi bát với nàng, nhưng lại nhịn lại.
Bởi đó chính là tấm lòng của nàng – chân thành, mộc mạc. Lúc ấy, ta vừa cảm thấy may mắn, vừa thấy hổ thẹn, lại không nỡ từ chối.
Hôm nay, không biết nàng đang ở đâu? Đang cùng ai đón Tết? Có còn gói bánh chẻo cho người khác không?
Điều ta sợ nhất, chính là có vô số kẻ như thằng Cẩu Đản kia.
Có phải nàng đã dập tắt trái tim mình? Rồi chọn một người khác để gả đi?
Nếu thật vậy, ta phải làm sao?
Ta phải làm sao đây? Ta không biết.
Ngay cả nghĩ, ta cũng chẳng dám.
Những ngày qua rồi không thể níu giữ, chuyện hôm nay thì đầy rẫy ưu sầu.
Đời người rối ren bụi bặm, rốt cuộc là vì ta yêu quá nhiều.
Bảo Ngân, chính là vì ta yêu nhiều hơn, nên ta không thể thua.
Hãy trở về đi!
Nếu nàng có thể trở về, nàng muốn gì, ta cũng sẽ cho.
Dù chỉ là một Ôn Túc ô uế chẳng ra gì, chỉ cần nàng không chê, chỉ cần nàng còn muốn, ta đều dâng lên cho nàng.
Chỉ cần nàng thật sự trở về, lặng lẽ như khi nàng rời đi, lại bất ngờ xuất hiện trước mặt ta.
Bao đêm trằn trọc, bao chiếc áo thấm lệ âm thầm, bao ái tình chôn chặt chưa từng nói thành lời – cuối cùng cũng có lối thoát.
Bảo Ngân của ta, nàng rốt cuộc đã trở về rồi!
Nàng đội chiếc mũ da cáo trắng muốt, mềm mại, cười tủm tỉm nhìn ta.
Như thể nàng chẳng hề xa cách bao năm, mà chỉ vừa đi xa một chuyến, rồi quay về như chưa từng rời.
Thật là vô tâm quá đỗi.
Ta nhẫn nhịn, không biết mình đang nhẫn nhịn điều gì, cuối cùng được gặp lại nàng, vậy mà lại không hiểu sao buông ra bao lời cay đắng.
Lúc ấy, ta mới hiểu vì sao cha, A nương, Nhị Lang, Tam Lang suốt bao năm vẫn không quên được nàng. Vì sao mỗi khi A nương nhắc đến, lại rơi lệ nghẹn ngào.
Vì sao cha nghe tên nàng là mắt đỏ hoe, vì sao Nhị Lang, Tam Lang có đồ ngon, đều âm thầm giữ lại một phần cho nàng.
Nàng chẳng phải là con gái trong nhà, là A muội của họ sao?
Nàng cũng như bao đứa con gái xa nhà trở về, quỳ trước mặt A nương mà làm nũng, đòi quà.
Hóa ra không chỉ có ta, mà những người khác cũng nâng niu, yêu thương nàng trong tim.
Nàng vốn dĩ là người của Ôn gia ta. Từ đầu đã là như vậy, chỉ là ta chưa từng nghĩ thấu mà thôi!
Từ khi nàng trở về, trời đất như sáng bừng.
Trong nhà đâu đâu cũng vang tiếng cười. Nàng ngồi trên giường của cha A nương – chỗ vốn chỉ bà cô nãi nãi mới được ngồi – rồi liếc ta với ánh mắt đắc ý rạng rỡ.
Lòng ta chất đầy lời muốn nói, tay không kìm được muốn lao đến ôm chặt lấy nàng.
Nàng kể về những năm tháng phiêu bạt, A nương và Bảo Châu thì nhắc lại chuyện xưa.
Nàng ngửa cổ, cười khẽ lắng nghe, như thể những gian khổ kia chẳng liên quan đến mình, như thể chúng là chuyện của người khác.
------
Ta nhìn nàng, nuốt chặt mọi tiếng cười, mọi cay đắng vào tận đáy lòng.
Trên đời này, ắt sẽ có một người đến để lấp đầy mọi bất an trong tim ngươi. Ắt sẽ có một người cùng ngươi bước qua bao con đường gập ghềnh.
Ta may mắn biết bao, người đó chính là Bảo Ngân.
Nàng hiểu nỗi vất vả của ta, hiểu cả những nỗi niềm thầm kín trong lòng.
Nàng vốn là một mảnh thịt trong tim ta, chẳng biết bị ai cắt đi, rồi đầu thai sang nhà người khác.
Nàng đã hôn ta, hôn xong rồi lại chạy mất.
Khi nàng bảo vệ ta trong cung, nàng hệt như con mèo con nhe nanh, dữ dằn đáng yêu.
Hôm ấy, ta đắc ý biết bao! Người khác nói: "Miệng lưỡi cô nãi nãi nhà ngươi thật quá độc địa."
Ta ngẩng đầu, thản nhiên đáp: "Nàng không phải cô nãi nãi nhà ta. Nàng là thê tử mà cha ta đã định hôn ước từ nhỏ, chỉ là bấy lâu nay bị thất lạc mà thôi."