Chương 71: Tin Vui

Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bệ hạ hiểu rõ tính tình của Bảo Ngân.
Ngày biết Bảo Ngân có thai, Bệ hạ chẳng có việc gì, cố ý níu tôi ở lại chơi cờ, nói chưa đến giờ tan triều, nhất định phải giữ tôi ở lại.
Dù sao cũng là một vị quốc quân, đôi lúc cũng cần giữ thể diện cho người khác.
Tôi đành đồng ý.
Bệ hạ văn võ song toàn, chỉ có một điểm không vừa ý người đời: chơi cờ cực kỳ kém. Người khác chơi cùng Bệ hạ đều chẳng dám thắng, chỉ có tôi là không chịu nhường, mỗi ván đều thắng đến khi Bệ hạ mặt mày tái mét mới chịu dừng tay.
Nhưng hôm đó, ván cờ vẫn chưa xong, Tống Đại Bạn đã khom lưng bước vào.
Ông già cả, tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ phúc hậu, nếu có râu dài, chẳng khác nào ông lão trong tranh dân gian.
Gần đây ông ít khi ra tay việc gì, Bệ hạ đã bảo Bảo Ngân tìm một căn nhà cho ông về dưỡng lão.
Bảo Ngân tìm nhà ở ngay trong phủ Bảo Châu. Bệ hạ và Thập An đều do Tống Đại Bạn nuôi nấng lớn lên, nếu không có ông, làm sao có được Bệ hạ và Thập An hôm nay?
Thập An muốn thay phần phụng dưỡng ông, mong ông được hưởng những ngày tháng bình yên.
Từ khi Triệu Đại Bảo biết nói, đã gọi ông là Tổ A công.
Nhưng rốt cuộc ông vẫn không yên tâm về Bệ hạ, phần lớn thời gian vẫn ở trong cung, canh chừng từng li từng tí.
Hôm nay ông bước vào vội vã, nhưng nếp nhăn trên mặt lại ánh lên nụ cười rạng rỡ.
Vài hôm nay ông không vào cung, sao hôm nay lại đến đột ngột thế này?
"Đại Bạn, sao giờ này lại tới?"
Tôi đứng dậy đỡ ông.
"Có tin đại hỷ đây!"
"Chuyện gì mà quan trọng vậy? Đáng đến nỗi ông phải đích thân chạy tới tận đây?"
Bệ hạ hỏi.
"Tiểu thư Bảo Ngân có hỷ rồi, mới vừa chẩn ra. Nàng không cho lão nô đến báo, nhưng lão nô không yên tâm, đã xin Bệ hạ cho thái y đến khám xem."
Tôi trợn mắt há hốc nhìn Tống Đại Bạn. Tôi và Bảo Ngân thành thân đã hơn một năm, vợ chồng ân ái, lẽ ra sớm nên có con, vậy mà Bảo Ngân mãi chẳng có động tĩnh gì.
Tôi thì cũng chẳng để bụng, có con hay không cũng không thành vấn đề, chỉ cần có nàng bên cạnh, tôi đã cảm thấy mãn nguyện rồi.
--- ---
Nhưng nàng tuy không nói, trong lòng lại luôn canh cánh.
Tôi đã mời lang trung đến khám cho nàng, nhưng Bảo Ngân không có bệnh tật gì.
Nhớ lại quá khứ, tôi liền bảo lang trung khám luôn cho mình.
Hóa ra những năm trước, tôi uống quá nhiều xuân dược, tổn hại đến căn nguyên, nên khó có con.
Biết được sự thật, tôi chẳng dám đối mặt với Bảo Ngân. Chính tôi đã hại nàng, đến cả tư cách làm A nương cũng không thể có.
Khi nàng tìm đến tôi, tôi đang ngồi dưới gốc cây hòe – nơi Bảo Châu thường ngồi đợi nàng – chẳng nghĩ gì, mà cũng như đã nghĩ hết mọi chuyện xưa cũ.
Tay nàng cầm chiếc đèn lồng nhỏ, ánh sáng le lói chiếu lên khuôn mặt ấm áp và dịu dàng.
"Nếu thiếp có bệnh, không thể sinh nở, chàng sẽ ra sao?"
Nàng ngồi xuống bên cạnh tôi, đặt đèn xuống đất, đưa tay nâng hai bên má tôi, dịu dàng mà kiên định bắt tôi nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Thì sao chứ? Nàng là Bảo Ngân là đủ rồi."
Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng mà nói.
Đó là lời từ tận đáy lòng.
"Thiếp cũng vậy, chàng là Ôn Túc là đủ rồi. Thầy thuốc chỉ nói là khó, chứ có nói chắc chắn là không được đâu. Cứ tùy duyên thôi. Chàng việc gì phải tự dày vò mình? Trốn tránh thiếp mấy ngày nay, đã nghĩ thông chưa? Cảm thấy mắc nợ thiếp, nên không cần thiếp nữa sao?"
"Không có nàng, tôi không thể sống nổi. Nàng có thể tha thứ cho tôi vì ích kỷ mà giữ nàng bên mình mãi không?"
Tôi nhìn nàng thật cẩn thận. Tôi biết nàng sẽ không đi, sẽ không bỏ tôi một mình.
Nhưng tôi – chính tôi – luôn cần nghe những lời ấy từ nàng mới thật sự yên lòng.
"Đã lớn tuổi rồi, sao còn ỉ ôi như thế? Nếu chàng dám nói ra cái lời chó má nào như bảo thiếp tái giá, thiếp sẽ mắng chết chàng đó."
Nàng ôm đầu tôi lay lay, rồi kéo tôi lại gần, hôn lên môi tôi.
"Lòng thiếp như lòng chàng."
Nàng thì thầm.
Đây chính là người tôi yêu sâu sắc. Tôi yêu nàng, vì những điều như thế này.
Chuyện đó dường như mới xảy ra hôm qua, vậy mà giờ đây nàng bỗng nhiên có thai.
Dạo gần đây, nàng vẫn bình thường như trước, chẳng có gì khác lạ.
"Đại thiện, đại thiện, ha ha..."
Bệ hạ bật dậy, vỗ vai tôi, cười lớn vang dội.
Đến khi về nhà, nhìn thấy Bảo Ngân đang nằm trên giường, tôi vẫn chưa tỉnh táo, như đang chìm trong một giấc mộng mị không biết thực hay hư.
A cha, A nương cùng Huệ nương đang túc trực bên giường. Ngự y khám lại một lần nữa, rồi gật đầu với tôi.
Bảo Ngân nằm trên giường, nàng ít khi khóc, nhưng hôm đó lại rơi nước mắt.
Đêm ấy, nàng tựa vào lòng tôi, những cảm xúc dâng trào như núi lở biển dâng ban ngày đã dịu lại, còn tôi chỉ biết ngây ngô cười nhìn nàng.
"Hôm nay sao lại khóc?"
"Khóc thay cho chàng đó! Chàng tuy không nói, nhưng trong lòng biết bao đau đớn, bao hổ thẹn, chắc chắn cảm thấy mắc nợ thiếp biết bao. Thiếp thương chàng lắm. Giờ đây, chúng ta cuối cùng cũng sắp có con rồi, chàng sẽ không còn phải âm thầm đau lòng nữa!"