Mộng Tỉnh Hòa Ly - Trư Trư Đinh
Chương 10: Sự Trong Trắng
Mộng Tỉnh Hòa Ly - Trư Trư Đinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Nghiễn quay về Sơ Vũ Hiên, đúng lúc các hầu nữ mang thức ăn cuối cùng ra khỏi cửa.
Nàng ta cúi người chào Tạ Nghiễn, rồi cùng những người khác rút về gian bếp nhỏ.
Tiền ma ma là một trong những cung nữ theo hầu Lý Ngọc Chân khi xuất giá, được xem là người cũ trong Hầu phủ. Tạ Nghiễn từ nhỏ đã được bà chăm sóc, chủ tớ hết lòng tin cậy lẫn nhau.
Bàn thức ăn này do Tiền ma ma đặc biệt chuẩn bị, quả thật đều là những món Tạ Nghiễn thường thích ăn. Chỉ là, trên bàn lại có thêm một người khiến hắn không vui vẻ.
Cố Niệm thấy hắn vào cửa, vội đứng dậy, cố gắng lấy lòng bằng một nụ cười, dáng vẻ dường như còn muốn nói chuyện với hắn.
Tạ Nghiễn chặn lời trước: “Ăn cơm.”
Nửa chữ bên miệng Cố Niệm còn chưa kịp bật ra, âm thanh đã nghẹn lại trong cổ họng. Vẻ mong đợi trên mặt nàng nhanh chóng biến mất, đành phải ngoan ngoãn ngồi đối diện Tạ Nghiễn, nhưng lại do dự mãi không dám đụng đũa.
Hai người im lặng ngồi đối diện một lát, Cố Niệm không biết phải làm sao.
Tạ Nghiễn liếc nàng một cái, nhìn ra sự lúng túng của nàng, im lặng đè tay áo nhấc đũa, lấy lệ gắp một miếng ngó sen giòn trong đĩa rau xào thập cẩm trước mặt.
Cố Niệm thấy vậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cầm lấy đũa.
Tiền ma ma và Tần Trọng Văn đứng đợi bên cạnh, ánh mắt hơi dao động, nhưng khó mà nhận thấy.
Đợi đến khi Cố Niệm thật sự bắt đầu ăn, Tiền ma ma lúc này mới gọi Nguyệt Mai đang đợi ngoài cửa vào gắp thức ăn cho Tạ Nghiễn.
Cố Niệm lại ngớ người, hóa ra Tạ Nghiễn ăn cơm cũng có người hầu hạ bên cạnh… Vậy nàng làm thế này rốt cuộc là nên hay không nên, có đúng phép tắc không?
Nhưng nàng rất nhanh đã hiểu ra.
Ở Sơ Vũ Hiên làm gì có quy tắc nào duy nhất? Chỉ cần Tạ Nghiễn thích, người khác nửa lời phản đối cũng không được nói.
Hắn chính là quy tắc duy nhất.
Món ăn đêm nay lại cầu kỳ hơn một chút, tổng cộng hai người ăn, lại có đủ tám món ăn, một món canh, một món điểm tâm, đủ các món từ thịt cá đến rau xanh. Bát đũa bày kín bàn, chắc là món ăn dùng một bát riêng, món rau nhẹ nhàng dùng bát riêng, món thịt cá lại dùng bát khác nữa.
Cố Niệm ăn rất chậm, cũng tò mò về nguyên liệu và cách chế biến của mỗi món ăn, mấy lần muốn nói nhưng lại thôi, đều bị ánh mắt lạnh lùng sắc bén của Tiền ma ma nhìn đến phải nuốt ngược vào.
Thường thì miếng này còn chưa kịp nếm ra vị gì, Nguyệt Mai đã gắp thêm món tiếp theo cho nàng.
Nàng không thể hỏi, chỉ có thể im lặng nếm thử, phát hiện món nào cũng vô cùng ngon miệng, khẩu vị của nàng và Tạ Nghiễn lại rất giống nhau.
Nàng ăn một bát canh, nếm ra nguyên liệu hẳn là thịt bò non thái lát mỏng, còn có một số nguyên liệu phụ khác vẫn chưa nhận ra. Sau đó lại ăn hết một bát cơm, bỗng thấy ăn no quá, lại không kìm được bắt đầu nấc.
Má Cố Niệm ửng hồng vì xấu hổ, chỉ cảm thấy mình mất tự nhiên, đành phải lặng lẽ đưa tay che miệng, nhưng vai nàng lại cứ nấc lên không ngừng, nàng cảm thấy vô cùng mất mặt.
Tiền ma ma nhíu mày lắc đầu, Nguyệt Mai bĩu môi cười thầm. Tạ Nghiễn đương nhiên cũng nhận ra sự lúng túng của nàng, chau mày liếc nhìn, không khỏi cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Hắn nhận lấy khăn tay Nguyệt Mai đưa tới, lau miệng, khẽ nói: “Mang trà lên.”
Tiền ma ma lại đảo mắt, đi sang một bên bàn ăn tự tay bưng hai chén trà hoa đến. Tạ Nghiễn nhận lấy chén trà chỉ nhấp một ngụm nhỏ, liền đặt xuống, từ từ đứng dậy.
Cố Niệm ngồi uống từng ngụm nhỏ, theo phản xạ ngước nhìn động tĩnh của Tạ Nghiễn, chỉ thấy hắn đã vòng qua bình phong đi vào gian bên, Tần Trọng Văn ngay lập tức đi theo.
Nàng đành phải ngồi thẳng lại, tiếp tục uống trà hoa để kìm cơn nấc, một chén trà uống vào bụng cuối cùng cũng dịu đi đáng kể.
Cố Niệm nhận lấy khăn tay Nguyệt Mai đưa, nhẹ nhàng lau môi, khẽ nói lời cảm ơn.
Nguyệt Mai khẽ mỉm cười, không còn tỏ ra bất kính với nàng nữa.
Tiền ma ma gọi hầu nữ vào dọn dẹp, Cố Niệm đứng bên cạnh lúng túng không biết làm gì, cuối cùng đành cố gắng đi sang gian bên.
Tần Trọng Văn đứng canh ở cửa, thấy Cố Niệm vào nhà, vẫn chắp tay hành lễ với nàng như thường.
Cố Niệm mỉm cười gật đầu, ngập ngừng bước vào mấy bước, ngước mắt nhìn thấy Tạ Nghiễn đang ngồi trước bàn đọc sách lật xem binh thư.
Trong phòng đã thắp đèn, trên bàn đọc sách lại có một ngọn đèn bạc, ánh sáng ấm áp chiếu lên mặt Tạ Nghiễn, hắn như một bóng hình cắt giấy. Cố Niệm không khỏi thầm cảm thán trong lòng.
Nàng ngây người đứng bên cạnh, ngồi không được mà đứng cũng không xong, đành phải lúng túng đứng yên vặn vẹo tay.
Tần Trọng Văn mắt nhìn thẳng, nhưng cũng không khỏi để ý đến sự bối rối của Cố Niệm.
Hắn ta đi theo Tạ Nghiễn nhiều năm, trước nay luôn ít nói, tự nhiên sẽ không thất thố trước mặt người ngoài.
Hắn ta giữ vẻ mặt bình tĩnh liếc nhìn vị Tiểu hầu gia đang chuyên tâm không chút xao nhãng, hơi thở hơi chậm lại, chỉ thấy Cố Niệm thật đáng thương, lại gặp phải một khúc gỗ không biết thương hoa tiếc ngọc như vậy.
Đây tất nhiên là lời thầm trách trong lòng hắn, cả đời này cũng không thể nào nói thẳng ra được.
Cũng đúng lúc này, Tạ Nghiễn không ngẩng đầu mà lạnh giọng nói: “Đừng làm người câm trước mặt ta, đi làm việc của nàng đi.”
Cố Niệm sững sờ, nhanh chóng liếc nhìn Tần Trọng Văn mặt không biểu cảm, ngay lập tức biết Tạ Nghiễn không nói ai khác.
Nàng xấu hổ không chịu nổi, ngượng ngùng cúi đầu, muốn giải thích, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, đành phải khẽ đáp: “Vâng.”
Nàng lập tức vội vã rời khỏi gian bên, lần nữa lúng túng trở về chính sảnh đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Đúng lúc gặp Nguyệt Mai đến thắp đèn, nàng ta giật mình, vội vàng cúi chào rồi đi nhanh, trong sảnh lập tức sáng bừng lên.
Nguyệt Mai cất mồi lửa, tiện miệng hỏi: “Thiếu phu nhân có muốn tắm không? Nô tỳ đi chuẩn bị nước.”
Cố Niệm nghĩ ngợi, dù sao cũng không có việc gì làm, bèn nhẹ nhàng gật đầu: “Cảm ơn.”
Nguyệt Mai mỉm cười lui xuống.
Tạ Nghiễn lúc đọc sách tâm rất tĩnh, giờ phút này không còn ai quấy rầy, ánh đèn lay động, thời gian lặng lẽ trôi qua.
Hắn lặng lẽ đọc xong một quyển, tinh thần hơi thả lỏng, chợt nhận ra tiếng nước mơ hồ truyền đến từ phòng tắm.
Hắn lại sững sờ.
Hắn nhớ ra bây giờ mình đã kết hôn, có vợ, Sơ Vũ Hiên đã có người thứ hai dọn đến ở, mà người này là vợ hắn, sẽ dần dần để lại dấu vết ở nơi hắn đã sống một mình bao nhiêu năm nay.
Cuối cùng vẫn không quen…
Hắn đặt binh thư xuống, hàng mi dài hơi cụp xuống, thân mình ngả về sau dựa vào ghế bành, tư thái toát lên vẻ nhàn tản, tùy ý khó tả.
Tần Trọng Văn lặng lẽ tiến lên: “Công tử có muốn về Thư các nghỉ ngơi không?”
Tạ Nghiễn cúi mắt, vô tình lướt qua một góc bàn đọc sách, hắn nhìn thấy miếng ngọc bội kia, ánh mắt liền hơi thu lại.
Cách đây nhiều ngày, ngay cả hắn cũng suýt nữa quên mất, đó là tín vật mà Cố Niệm ban đầu đã cầu xin hắn, nàng đã giữ lời hứa trả lại cho hắn.
Hắn không khỏi nhớ lại mọi chuyện ngày đó, nàng rõ ràng căng thẳng đến mức như sắp không thở nổi, nhưng vẫn kiên trì muốn lấy ngọc bội, còn sợ hắn không đồng ý, ngay lập tức hứa nhất định sẽ trả lại.
Hắn vốn không để tâm, càng thấy nực cười, miếng ngọc bội đó đối với hắn mà nói không phải là không thể thay thế, coi như tặng nàng cũng không sao.
Nhưng Cố Niệm lại vô cùng coi trọng.
Tiếng nước trong phòng tắm dần dần rõ ràng hơn, tiếng động đó dường như phóng đại trong tai hắn, dần dần níu kéo tâm trí hắn, cho đến khi Tần Trọng Văn lại hỏi thêm một lần nữa.
Tạ Nghiễn ngước mắt liếc hắn một cái, Tần Trọng Văn im bặt cúi đầu, không dám mở miệng nữa.
Tạ Nghiễn thản nhiên nói: “Lui xuống đi.”
Hắn ta ngay lập tức vâng lệnh lui xuống.
Cố Niệm thay xong áo lót sạch sẽ, trước tiên vắt khô tóc dài một lượt trong phòng tắm, đợi đến khi mái tóc khô được một nửa, lúc này mới vấn hờ trước ngực, khẽ khàng đi về gian trong.
Nàng vốn tưởng Tạ Nghiễn vẫn đang ở gian bên chong đèn đọc sách, không dám gây tiếng động quá lớn làm phiền sự yên tĩnh của hắn. Ai ngờ nàng vừa đẩy cửa ra, lại thấy Tạ Nghiễn đang uể oải dựa vào mép nhuyễn tháp* ở gian trong, tay cầm miếng ngọc bội kia lặng lẽ ngắm nghía.
*Nhuyễn tháp: là một loại ghế dài hoặc sập (phản, giường nhỏ) có đệm lót mềm mại, thường được đặt trong phòng khách, thư phòng hoặc phòng ngủ để chủ nhân có thể nằm nghỉ ngơi, dựa lưng, hoặc đọc sách một cách thoải mái.
Cố Niệm sững sờ, bước chân lập tức khựng lại, cầm chiếc khăn tay nhỏ đứng yên không biết phải làm sao.
Tạ Nghiễn ngước mắt liếc nàng một cái, đổi tư thế dựa, hơi ngửa cằm như đang suy tư điều gì.
Cố Niệm từ từ đi đến bên bàn trang điểm, đặt khăn khô xuống, lúc này mới khẽ giọng giải thích: “Tiểu hầu gia đừng trách, hôm nay ta không có cơ hội trực tiếp trả lại ngọc bội cho ngài, cho nên đã đặt nó lên bàn đọc sách.”
Nàng sợ Tạ Nghiễn hiểu lầm, vội vàng giải thích nguyên do, chỉ mong hắn đừng cho rằng nàng không biết quý trọng mà tiện tay vứt bỏ.
“Ta nghĩ Sơ Vũ Hiên là nơi ở của ngài, ngọc bội đặt trên bàn đọc sách cũng sẽ không bị mất…”
Tạ Nghiễn khẽ ừ một tiếng, xoay tay cất ngọc bội vào trong tay áo, rồi chậm rãi đứng dậy, ngước mắt đánh giá Cố Niệm.
Nàng hôm nay cuối cùng cũng không mặc bộ đồ đỏ chói mắt kia nữa, một thân áo lót màu trắng tinh như sương, ngược lại càng tôn lên làn da trắng hơn cả trăng sáng của nàng.
Tạ Nghiễn đi đến bên giường, lại nhìn nàng thêm một cái, lòng Cố Niệm chùng xuống, không biết hắn có ý định gì.
Chỉ thấy Tạ Nghiễn dưới lớp chăn lụa sờ soạng một hồi, chợt khẽ rút ra, chiếc khăn màu trắng kia lộ ra nửa đoạn, sau đó bị hắn nhẹ nhàng đặt lên trên nệm.
Cố Niệm chớp chớp mắt, ngay lập tức hiểu chiếc khăn kia là vật gì, nhất thời trong lòng hoảng hốt, mặt nàng ửng đỏ.
Tạ Nghiễn mặt không biểu cảm rút một con dao găm từ sau thắt lưng da ra, không đợi nàng hoàn hồn lại, nhanh như chớp, hắn đã rạch một đường lên lòng bàn tay trái.
Cố Niệm thất thanh kêu khẽ, vệt máu kia từ lòng bàn tay Tạ Nghiễn rỉ ra, màu đỏ thẫm từng chút một nhỏ xuống trên chiếc khăn trắng.
Nàng mở to mắt hoảng hốt nhìn Tạ Nghiễn, hắn từ trong ngực rút ra một chiếc khăn lụa quấn lấy tay trái, ngay lập tức cất dao găm, sau đó đặt chiếc khăn hỷ kia về nguyên chỗ cũ dưới lớp chăn.
Mặt Cố Niệm đã đỏ bừng, tự nhiên hiểu rõ ý đồ của Tạ Nghiễn, đêm qua bọn họ không động phòng, Tiền ma ma kiểm tra xong chắc hẳn đã biết rồi…
Giọng nàng nhỏ như muỗi kêu: “Tiểu hầu gia, thật ra ngài không cần phải làm vậy, ta…”
Lời còn chưa nói xong, Tạ Nghiễn đã ngước mắt nhìn nàng, giọng nói vô cùng lạnh lẽo: “Nàng?”
Ngừng một chút, lại nói: “Đừng nghĩ quá nhiều, cũng đừng đòi hỏi quá nhiều, ta không thể nào thật sự làm vợ chồng với nàng.”
Cố Niệm sững sờ nhìn Tạ Nghiễn, thân mình cứng đờ, hắn không cho nàng chút đường lui nào. Cho nên đêm nay, hắn lại hiểu lầm nàng nữa rồi phải không?
Nàng vốn định nói, dùng chút son sáp và nước cũng có thể làm giả y như thật. Nàng vốn định khuyên, Tiểu hầu gia làm bị thương lòng bàn tay, phải mau chóng bôi chút thuốc mỡ cầm máu, để tránh vết thương bị viêm.
Nàng còn muốn hỏi, hôm nay thấy Nguyệt Hương dọn dẹp y phục chăn nệm, vậy Tiểu hầu gia đêm nay còn ở lại Sơ Vũ Hiên không?
Nàng vốn muốn chung sống hòa hợp với hắn, cho dù không phải vợ chồng ân ái mặn nồng, cũng có thể tương kính như tân.
Nhưng hiển nhiên, Tạ Nghiễn không có ý định này.
Nghĩ cũng phải thôi… Tiểu hầu gia nhà họ Tạ ngọc thụ lâm phong, cành vàng lá ngọc, vô cớ cưới một dân nữ xuất thân thấp kém. Hắn là thiên chi kiêu tử như vậy, sao có thể để nàng nhòm ngó?
Nước mắt đảo quanh khóe mắt, Cố Niệm cố nén không dám chớp mắt, nàng không quen tỏ ra yếu đuối trước mặt người ngoài. Bao nhiêu năm nay đều đã chịu đựng qua rồi, cớ gì phải phơi bày điểm yếu cho một kẻ vô tâm?
Nàng cắn môi, dùng sức mạnh đến mức như muốn cắn nát cả da thịt, Tạ Nghiễn đã cất bước đi ra ngoài.
Cố Niệm trong lòng quyết tâm: “Tiểu hầu gia!”
Tạ Nghiễn không vui quay đầu lại, Cố Niệm vẫn đứng bên bàn trang điểm, góc đó không thắp đèn, hắn nhìn không rõ mặt nàng.
“Ngài đã nói sau khi thành hôn ta vẫn có thể đến dược đường, tại sao lại bảo Nguyệt Hương cản ta?”
Trong lòng nàng ấm ức, nhưng lại cố gắng để giọng điệu bình tĩnh trở lại.
Tạ Nghiễn nhíu mày, vốn định giải thích, nhưng đến bên miệng lại là một câu: “Tân nương trước khi quy ninh* không thể ra khỏi phủ, đây là quy củ, mẹ nàng không dạy nàng sao?”
*Quy ninh: chỉ phong tục về nhà mẹ đẻ lần đầu sau khi kết hôn của cô dâu và chú rể.
Hắn vừa dứt lời, chợt trong lòng nảy sinh hối hận, sắc mặt sững sờ xoay người lại, kinh ngạc nhận ra mình vừa lỡ lời.
Cả người Cố Niệm run rẩy nhè nhẹ, nàng cúi gằm đầu, hai nắm tay siết chặt.
Tạ Nghiễn muốn nói lại thôi, định cất bước tiến lên, nhưng lại phát hiện không ổn. Hắn nhất thời nghẹn lời, một lúc lâu mới nói: “Cố cô nương, vừa rồi là ta lỡ lời, mong nàng đừng trách.”
Cố Niệm chỉ bất lực lắc đầu, cắn chặt răng không nói nên lời.
Tạ Nghiễn khẽ thở dài, giọng nói trở nên dịu dàng hơn rất nhiều: “Đợi sau khi về thăm nhà mẹ đẻ, nàng có thể tự do ra vào Hầu phủ, ta quyết không nuốt lời.”
Hắn do dự một lát, khẽ nói: “Ta quen dậy sớm luyện tập buổi sáng, sau này sẽ ngủ ở Thư Các. Nàng có dặn dò gì cứ giao cho hạ nhân làm, bọn họ không nghe, nàng có thể tìm Tiền ma ma.”
Tạ Nghiễn lại nhìn nàng thêm một cái: “Nàng nghỉ ngơi sớm đi.”
Nói xong, hắn không quay đầu lại mà rời khỏi gian nhà chính.
Cố Niệm nhìn bóng lưng hắn, nhớ lại lời giải thích vừa rồi của hắn, đây có được xem là một sự an ủi không? Nàng không chắc, nhưng đôi tay vừa siết chặt kia, cuối cùng cũng từ từ buông lỏng dưới lời khuyên giải này.