Chương 144: Cùng Ngủ

Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Ngu thở phào nhẹ nhõm, mừng thầm vì cuối cùng cậu không còn phải đối mặt với thân rắn nữa. Không khỏi có chút hối hận vì đã làm Tang Hoài Ngọc phải bận tâm, liền vội vàng giục hắn:
"Đi thôi đi thôi. Không đi nhanh là anh đi làm muộn đấy."
Đây vẫn là lần đầu tiên Thời Ngu quan tâm chuyện Tang Hoài Ngọc đi làm như thế.
Cảm nhận được cảm xúc của Tiểu Ngư, Tang Hoài Ngọc không trêu chọc cậu nữa mà nhấc chiếc kén trong suốt đặt vào túi áo.
Cả người Thời Ngu lập tức căng thẳng, ngồi trong túi áo hắn mà cứ cảm thấy không thoải mái chút nào. Chỉ là nghĩ đến việc đối phương còn đang lái xe, cậu đành im lặng, không dám quấy rầy hắn.
Mãi đến khi đến công ty, được hắn lấy ra khỏi túi áo, Thời Ngu mới ló đầu ra:
"Tới rồi à?"
"Ừ." Tang Hoài Ngọc đáp khẽ, sau đó hỏi: "Tiểu Ngư thấy khó chịu à?"
Thời Ngu khụ một tiếng. Cũng không phải là khó chịu đến mức đó — dù sao trong kén không khí vẫn lưu thông, hơn nữa đầu cậu lộ ra ngoài, làm gì đến mức ngộp thở thật. Chỉ là... bị giấu trong túi áo của Tang Hoài Ngọc, hơi thở của đối phương phảng phất quanh người, mùi hương lạnh thoang thoảng cứ chạm vào hơi thở khiến cậu toàn thân cứng đờ.
Trong đầu bất giác lại hiện lên cảnh hai người thân mật trước đó, khiến Thời Ngu lập tức tỉnh táo lại, vội vàng nói:
"Có hơi... khó chịu."
Rồi nghiêm mặt bổ sung: "Không nên ở gần quá, trong kén năng lượng không dễ thở đâu."
Tang Hoài Ngọc chỉ nhìn cậu, nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi. Hắn nghe là biết ngay đây chỉ là cái cớ, nhưng cũng không vạch trần, chỉ yên lặng đặt cậu lên bàn làm việc trước mặt mình.
"Vị trí này chắc không tệ. Vừa có thể trông nom em, vừa có thể phơi nắng."
Thời Ngu vốn định bảo hắn đặt mình lên ghế sô pha, nhưng Tang Hoài Ngọc lại lấy lý do cần quan sát biến hóa để từ chối, cuối cùng đành chịu ngồi đây.
Khoảng cách gần như vậy khiến Thời Ngu cứ thấy ngượng ngùng. Nhất là khi Tang Hoài Ngọc cúi đầu, hàng mi rũ xuống, sống mũi cao thẳng cùng nốt ruồi đỏ bên sườn như nổi bật giữa ánh sáng — đẹp đến mức khiến người ta lỡ nhìn một giây liền khó lòng rời mắt.
"Em đang nhìn gì vậy?"
Giọng hắn thấp, mang chút ý cười.
Thời Ngu giật mình, thầm mắng bản thân hai tiếng vì sự thất thố của mình:
"Không... không nhìn gì cả, em chỉ hơi chán thôi."
"Vậy đọc sách nhé?" Tang Hoài Ngọc hỏi.
"Ở đây làm gì có sách..." Cậu lẩm bẩm, nhưng vì quá rảnh nên vẫn gật đầu.
Vài phút sau, trước mắt Thời Ngu liền xuất hiện một quyển truyện tranh.
Là truyện tranh?!
Sao Tang Hoài Ngọc lại biết cậu thích thể loại này?
Chẳng lẽ là năng lực của thần ư?
Cậu nhìn hắn đầy nghi ngờ, mà Tang Hoài Ngọc chỉ khẽ cười — dĩ nhiên không phải năng lực thần minh nào, mà vì Tiểu Ngư từng "vô tình" gửi nhầm cho hắn mấy cuốn truyện tranh đam mỹ từ lần đầu nói chuyện.
Nghĩ đến đó, ánh mắt hắn hơi trầm xuống.
Thời Ngu không nhận ra điều gì khác thường, chỉ cúi đầu chăm chú đọc. Nhưng mỗi lần cậu muốn lật trang, sợi tơ tinh thần điều khiển trong kén lại hơi vụng về. Tang Hoài Ngọc nhận ra, liền cúi đầu giúp cậu lật trang tiếp theo.
"......" Thời Ngu đỏ bừng mặt.
Hắn giúp cậu?
Thật là xấu hổ chết đi được.
Nhưng rồi cũng đành giả vờ thản nhiên, để mặc Tang Hoài Ngọc "giúp đỡ". Một người xem văn kiện, một người đọc truyện, không khí yên tĩnh đến lạ lùng.
Cho đến khi hắn đặt bút xuống, đột nhiên lấy điện thoại ra "tách" một tiếng.
Thời Ngu ngẩng đầu: "Tang tiên sinh... đang làm gì thế ạ?"
Hắn bình thản đáp: "Không phải nói sẽ ghi lại số liệu sao? Giờ chụp trước một tấm."
"À..." Thời Ngu hơi nghi hoặc, nhưng nhìn thấy vị thần áo mũ chỉnh tề, mặt mày ôn hòa, cũng chẳng nghĩ thêm gì.
Tang Hoài Ngọc nghiêng đầu nhìn cậu, giọng trầm thấp:
"Em không nhận ra, tiểu quái vật hôm nay cả ngày đều không lên tiếng sao?"
"À?"
Thời Ngu sững người, lúc này mới nhớ tới nhóc nhỏ trong bụng. Quả thật, hôm nay nó im lặng bất thường. Trong lòng dấy lên lo lắng, cậu khẽ xoa bụng — nhưng chỉ thấy yên tĩnh lạ thường.
Tang Hoài Ngọc nhìn cảnh đó, giọng ôn nhu:
"Tôi đoán cái kén năng lượng đột nhiên xuất hiện là vì tiểu quái vật sắp chào đời. Nó đang bảo vệ cả em và con."
"Cái gì?!"
Mắt Thời Ngu trừng lớn. Sinh... ra?!
Dù đã được báo trước, nhưng nghe tận tai vẫn thấy không chân thực. Nam giới... sinh con? Cậu nào từng học qua giáo trình nào đâu chứ!
Tang Hoài Ngọc thấy cậu bắt đầu căng thẳng, khẽ đặt tay lên mặt kén, giọng trấn an:
"Đừng sợ. Tiểu quái vật sẽ tự ra ngoài, em chỉ cần ngủ một giấc thôi."
"Vậy... bao giờ thì nó ra?"
Tang Hoài Ngọc cảm ứng năng lượng, đáp:
"Khoảng ba bốn ngày nữa."
Thời Ngu: "......"
Sao không nói sớm hơn?!
Cậu ngồi phịch xuống, mặt sa sầm, ánh mắt bất mãn nhìn chằm chằm hắn, hệt như muốn phun lửa.
Tang Hoài Ngọc cong môi, đưa ngón tay thon dài chạm nhẹ vào kén:
"Nếu em bực quá... có thể cắn tôi để trút giận."
Thời Ngu: "......"
Ngón tay hắn, trắng như ngọc, đưa đến trước mặt cậu, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi da thịt.
Không thể phủ nhận, trong đầu Thời Ngu thật sự nảy ra suy nghĩ tội lỗi đó. Nhưng lý trí kéo cậu lại — nếu cắn thật, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Cậu hít sâu, nghiêm túc nói:
"Không cần. Em không phải người vô lý."
Tang Hoài Ngọc tiếc nuối thu tay, ánh mắt lại càng dịu dàng hơn.
Một lúc sau, Thời Ngu ngáp dài, mệt mỏi tựa lưng vào thành kén.
"Em ... ngủ một chút."
Cậu khẽ nhắm mắt, thở đều. Tang Hoài Ngọc nhìn cậu, động tác tự nhiên chậm lại, ánh mắt dán chặt lên gương mặt ngủ yên bên trong kén.
Mái tóc bạch kim khẽ rơi, ánh sáng phản chiếu lên mặt kén, hắn cúi đầu, khẽ hôn lên đó một cái.
......
Đúng như dự đoán, ngày đầu tiên tiểu quái vật vẫn chưa chào đời. Thời Ngu ăn ngủ điều độ, đến chiều còn cùng hắn về nhà, chẳng có dấu hiệu gì đặc biệt.
Vừa về đến nơi, cậu liền bảo hắn khôi phục kích thước chiếc kén. Trong không gian nhỏ, tuy tiện lợi, nhưng chẳng thoải mái chút nào.
Cậu lăn qua lăn lại định chui về phòng mình, lại bị Tang Hoài Ngọc ngăn lại.
"Em muốn về phòng à?"
"Hửm? Có chuyện gì sao?"
Tang Hoài Ngọc hạ mắt, giọng điềm đạm:
"Tuy tôi đoán là ba bốn ngày, nhưng cũng không tuyệt đối. Nếu buổi tối em sinh... một mình sẽ nguy hiểm."
Thời Ngu lập tức tưởng tượng ra đủ cảnh, sắc mặt thay đổi liên tục.
"Vậy... làm sao bây giờ?"
Tang Hoài Ngọc khẽ cười:
"Có lẽ em nên ở cùng tôi vài ngày. Nếu em ngại, tôi có thể ngủ ở sô pha."
"Không cần!" Thời Ngu đỏ mặt, vội vàng nói.
Dù sao hiện tại cậu ở trong kén, hắn cũng đâu thể làm gì được.
"Vậy thì... cùng ngủ đi."
Tang Hoài Ngọc ánh mắt dịu dàng lại:
"Vậy cảm ơn em, Tiểu Ngư."
Nhưng đến khi thật sự vào phòng ngủ, Thời Ngu mới thấy không thoải mái chút nào. Cậu nằm trong kén, nhìn thấy hắn đặt quyển sách lên tủ đầu giường rồi xoay người:
"Em có thể ăn thêm chút bánh trôi, tôi đi rửa mặt."
Bởi biết cậu thích đồ ngọt, hắn còn cố ý nấu thêm một chén.
Thời Ngu ngoan ngoãn gật đầu, chờ hắn vào phòng tắm rồi mới cúi đầu ăn. Bánh trôi mè đen mềm ngọt tan ra trong miệng, cậu vừa ăn vừa nghe tiếng nước tí tách vọng ra — nhịp điệu đều đặn, lại khiến lòng cậu xao động.
Khi Tang Hoài Ngọc bước ra, trên người là bộ đồ ngủ rộng rãi, cổ áo mở hai nút, mùi sữa tắm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí.
Tim Thời Ngu đập "thình thịch" mấy nhịp.
"Cái đó... em ăn xong rồi, phiền anh dọn giúp. Em ngủ trước đây."
"Tiểu Ngư mệt vậy sao?" Tang Hoài Ngọc cong môi cười, ánh mắt như ẩn như hiện.
"Có cần tôi kiểm tra lại không?"
"Không cần! Em chỉ hơi buồn ngủ thôi."
Thời Ngu vội vàng né tránh, trong đầu thầm tự trách mình yếu lòng. Nhưng ban đêm nằm cùng phòng với Tang Hoài Ngọc, dù trong kén, vẫn khiến cậu tim đập loạn xạ.
Tang Hoài Ngọc khẽ nói:
"Vậy em ngủ đi, tôi sẽ trông chừng em."
Thời Ngu gật đầu lia lịa. Dù đã cố nhắm mắt, cậu vẫn trằn trọc không ngủ được, hơi thở của hắn phảng phất quanh, yên tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp tim mình.