Một Ngày Ba Bữa - Phần Nam
Chương 95: Ngày tháng an lành
Một Ngày Ba Bữa - Phần Nam thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày tháng trôi qua, hoa đào ở thôn Sơn Tú nở rồi tàn, hoa đỗ quyên trên núi lại đỏ rực, gió thổi làm sóng lúa nhấp nhô trên đồng.
Bọn trẻ con thả diều, chạy nhảy trên bờ ruộng, con trâu già ngẩng đầu nhìn theo, người cày đất hô to chạy chậm lại kẻo ngã.
Chưa kịp dứt lời, đứa chạy cuối đã “bịch” một tiếng ngã nhào xuống mương.
“Dữ ca nhi!”
Tiểu Lôi Tử thấy em ngã, vội chạy tới kéo nó dậy.
Lâm Dữ Khê choáng váng, ngồi thừ dưới bùn một lúc không động, áo rách toạc, mặt xinh xắn giờ lấm lem bùn đất, mông đau rát.
Tiểu Lôi Tử thấy em bặm môi, cau mày như sắp khóc.
“Dữ ca nhi đừng khóc, anh kéo em dậy!” Tiểu Lôi Tử thương em, nhảy xuống mương kéo Dữ Khê lên.
Em trai mình như ngọc nặn, trắng trẻo sạch sẽ, cậu rất nâng niu, chỉ cần ai động vào là Diệp Vũ Sinh đã xách đá đánh nhau.
Diệp Sơn đau đầu vì thằng nhóc nghịch ngợm. May sau này Lý Nhiên sinh thêm bé gái, mới thỏa mong ước có con gái ngoan nghe lời. Diệp Sơn buông tha cho Tiểu Lôi Tử, con trai mà nghịch tí cũng chẳng sao, da dày thịt chắc, tính tình lại nghĩa khí, đánh nhau toàn vì bảo vệ nhà. Diệp Sơn không trách mắng nhiều.
Thấy Dữ Khê ngã, Phúc ca nhi chạy tới hỏi thăm. Dữ Khê mắt ngân ngấn nước, ấm ức: “Áo nhỏ cha mới may rách mất rồi.” Đây là bộ đồ mới cha may bằng vải bông tốt.
Phúc ca nhi non nớt dỗ dành: “Dữ ca nhi đừng sợ, Lâm ca mụ hiền lắm, chắc không mắng đâu, để tụi em đưa anh về.”
Dữ Khê toàn thân dính bùn, chẳng muốn chơi nữa. Thứ nó thích sạch sẽ, phải về tắm rửa thay đồ mới.
Phúc ca nhi và Tiểu Lôi Tử dắt em về.
Trong sân nhà sườn núi, Diệp Khê đang phơi đậu lên men dưới hiên, loại đậu này sau lên men xào thịt hoặc ớt đều ngon.
Đang phơi thì thấy hai con chó trong sân đứng dậy, vẫy đuôi chạy ra cổng.
Một lúc sau, Tiểu Lôi Tử vào sân trước, Phúc ca nhi theo sau.
Diệp Khê mỉm cười: “Vũ Sinh và Phúc ca nhi đến à? Hôm nay không phải đi thả diều sao?”
Tiểu Lôi Tử gãi đầu: “Chú nhỏ ơi, Dữ ca nhi ngã xuống ruộng rồi…”
“Ái.” Diệp Khê đặt việc xuống, nhìn thấy Dữ Khê đứng cửa mặt tủi thân, bé bánh nếp nhỏ giờ lấm lem như viên mè đen.
Phúc ca nhi nắm tay Dữ Khê: “Áo Dữ ca nhi rách rồi, tay cũng xước.”
Hai bàn tay Dữ Khê bấu chặt chỗ bùn trên áo, mím môi trông tội nghiệp.
Tiểu Lôi Tử sợ Diệp Khê trách em, vội nhận lỗi: “Là con không trông em cẩn thận, để em ngã, chú nhỏ đừng mắng.”
Diệp Khê cười: “Ta nào nỡ mắng em nó, áo rách thì rách thôi, chỉ là cha nó về chắc xót lắm.”
Từ khi Dữ Khê chào đời, Diệp Khê và Lâm Tướng Sơn xem bé như ngọc trong mắt, va vấp tí cũng khiến Tướng Sơn thương tâm.
Thấy Diệp Khê không trách, Tiểu Lôi Tử và Phúc ca nhi thở phào.
Diệp Khê dẫn Dữ Khê vào nhà tắm rửa, thay đồ mới, ra ngoài thì thấy Tiểu Lôi Tử trêu mèo hù chó, Phúc ca nhi cho nai con ăn cà rốt, cười nói: “Chạy cả buổi chiều rồi, đói chưa?”
Hai đứa gật đầu, biết đồ ăn ca mụ nấu ngon nhất, rộng lượng thứ gì cũng sẵn sàng cho chúng.
Diệp Khê vứt quần áo bẩn vào chậu, vỗ tay: “Được rồi, ca mụ làm bánh nếp đậu đỏ cho các con, các con vào nhà chính trông em trai nhỏ giúp ca mụ nhé.”
Nghĩ tới đồ ăn ngon, Tiểu Lôi Tử và Phúc ca nhi vui vẻ chạy sang nhà chính, trong chiếc nôi tre có đứa bé nằm chưa mọc răng.
Đó là con trai út của Diệp Khê, tên Lâm Dữ Lịch, chưa đầy mười tháng tuổi.
Tiểu Lôi Tử, Phúc ca nhi và Dữ Khê đứng quanh nôi, quây quần bên đứa bé.
“Sao nó chảy nước miếng? Em gái ta cũng hay chảy, nhưng cha ta nói thơm.” Tiểu Lôi Tử nói.
Phúc ca nhi: “Em trai em cũng chảy dãi, nửa đêm còn tè dầm, cha bảo em gái tè dầm thơm.”
Tiểu Lôi Tử: “Ba em lừa, em gái tè dầm cũng hôi, còn hay khóc.”
Lâm Dữ Lịch nằm nghe không hiểu, thấy người vây quanh vui, đá chân múa tay, há miệng nhỏ.
Dữ Khê bỏ ngón tay vào miệng em mút, giọng nhỏ: “Cha em không muốn có em gái, tối nào cũng trốn trong chăn nói không sinh thêm, có em và em trai đủ rồi, cha em thương em nhất.”
Ba đứa trò chuyện rôm rả, cho đến khi ngón tay Dữ Khê bị mút ướt sũng thì Diệp Khê bưng chén gọi chúng.
“Sao lại để ngón tay vào miệng em?” Diệp Khê vừa cười vừa lấy khăn lau cho con, đứa bé trong nôi vẫn mút miệng thích thú.
Dữ Khê mong em trai mau lớn: “Cha ơi, bao giờ em trai mới biết đi?”
Diệp Khê: “Chờ lúa chín thêm lần, tuyết rơi thêm trận, em trai sẽ biết chạy theo chơi.”
Nói xong, Diệp Khê đưa bánh nếp đậu đỏ cho từng đứa.
Bánh nếp đậu đỏ nấu mềm dẻo, nước gạo nếp đường phèn nấu cùng đậu đỏ. Đậu đỏ ninh mềm, nghiền nát thì nước đặc sánh ngọt. Bánh chiên giòn mặt ngoài, kéo thành sợi, nhúng nước đậu ngọt, ăn vào ngọt thơm hết khoang miệng.
Tiểu Lôi Tử uống xong nói: “Chú nhỏ ơi, khi Dữ Lịch lớn, con sẽ hái quýt rừng cho em, còn khoai lang trên đồi.”
Phúc ca nhi nhanh nhảu: “Con sẽ đem mỡ chiên của cha cho em ăn, rắc ớt muối, ngon lắm.”
Diệp Khê ôm mặt ngồi trên ghế nhỏ, nhìn bọn trẻ mỉm cười hiền hòa: “Được đó, ca mụ sẽ cho em trai uống nhiều sữa dê để mau lớn nhé.”
Vừa ăn xong bánh nếp thì thấy Lý Nhiên bế con gái tới tìm Tiểu Lôi Tử.
“Diệp Vũ Sinh, có phải con dùng ná bắn vỡ cửa sổ nhà Nhị Ngưu không?!”
Tiểu Lôi Tử vừa thấy mẹ tìm tới cửa, vội đặt chén chạy: “Là tụi nó chọc con trước, còn đẩy Dữ ca nhi, lần sau con còn đánh!”
“Con!” Lý Nhiên tức giận, muốn cầm roi trúc quất: “Ta sinh phải cái tổ tông như con!”
Hai mẹ con đuổi nhau, Diệp Khê nhìn buồn cười, chẳng biết có nên ngăn hay không, ngăn không được, trơ mắt nhìn đôi mẹ con đuổi nhau đến gà bay chó sủa, nai nhỏ dê con chạy theo nghịch.
Chuyện chưa dừng, Ly ca nhi tới tìm người, chưa vào sân đã lớn tiếng: “Phúc ca nhi, đến giờ ăn rồi mà không về, cả ngày bám riết nhà Lâm ca mụ thôi ha!”
Phúc ca nhi hít mũi: “Nhà Lâm ca mụ có đồ ăn ngon, đâu như cha nhỏ lúc nào cũng nấu cơm khét, sáng nướng bánh còn cháy một mặt, chỉ có ba lớn ngốc nghếch ăn đến mấy cái.”
Lời trẻ con vô tư nói toạc chuyện xấu hổ trong nhà, Ly ca nhi mặt đỏ tới mang tai, khẽ hắn giọng: “Chỉ được cái nói bậy, mau về ăn cơm.”
Phúc ca nhi lè lưỡi: “Không có chuyện đó đâu.”
Diệp Khê chỉ biết cười bất lực: “Ta làm bánh nếp đậu đỏ, Ly ca nhi vào ăn một miếng đi.”
Ly ca nhi quen biết Diệp Khê hơn mười năm, không giả bộ, cười lớn: “Vậy ta uống một chén, nói thật, con ta cũng giống ta hồi nhỏ, ngày trước ta cũng thích sang nhà ngươi ăn chực, giờ nó cũng ba ngày hai bữa chạy tới.”
Diệp Khê vào bếp múc bánh, cười: “Cũng nhờ bọn trẻ sân nhà ta mới vui vẻ náo nhiệt.”
“Phải rồi, giờ đều là cha mẹ, suốt ngày trông chừng tụi nhỏ, ngày tháng bình yên trôi qua.” Ly ca nhi ngồi ghế mây, đung đưa chân.
Diệp Khê bưng bánh nếp đậu đỏ ra, chiên vài cái bánh mật cho mấy đứa nhóc, nhìn chúng nghịch phá trong sân, gió thổi cây phượng vĩ xào xạc, cánh hoa đỏ rực bay.
Cuộc sống nhàn nhã, ba người Lý Nhiên, Diệp Khê và Ly ca nhi pha trà, nhặt đồ ăn vặt, ngồi phơi nắng chuyện trò, vừa buôn dưa lê vừa thuê khăn tay.
“Con gái nhà họ Trương sắp xuất giá phải không? Nghe thím Trương bảo mời chúng ta đến áp phòng, nói chúng ta đều người có phúc, cuộc sống càng ngày tốt đẹp, gia đình hòa thuận.”
“Đúng vậy, đến lúc đó cùng đi nhé, chị dâu mới mở rộng ao cá thêm hai mẫu, trông sắp thành hộ nuôi cá lớn nhất mấy thôn quanh đây.”
“Nhà các ngươi cũng có kém đâu, tiệm thịt heo của Lý Tập mở trên phố chính, quán rượu cũng đặt mua thịt của nhà các ngươi kìa.”
“Nói gì thì nói, vẫn là chồng Khê ca nhi giỏi nhất, mua thêm mấy mẫu đất trong thôn, sắp phải thuê người làm ruộng rồi, trông chẳng khác nhà địa chủ.”
Diệp Khê cười: “Đừng trêu ta nữa, dù sao cuộc sống giờ ổn rồi, tụi mình quanh quẩn trong thôn núi chăm chồng nuôi con, cơm ngày ba bữa đủ rồi.”
“Ngày tháng thế này, ta chẳng biết chán là gì.”
Mặt trời dần khuất sau ngọn núi bên kia, con đường làng hiện bóng đàn ông trở về.
Diệp Khê ngẩng đầu cười gọi bọn nhỏ: “Cha các con về rồi kìa.”
Bọn nhỏ nghe thấy ùa ra cổng.
“Cha về rồi!”
Hết chương 95.