11. Chương 11: Hạt giống

Một Quả Táo - Mạnh Hoàn

Chương 11: Hạt giống

Một Quả Táo - Mạnh Hoàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Hạ Đắng (wtp: nammogiuabanngay)
---
Mã Bối Bối đá cửa chạy mất, Tạ Nhiên nhìn theo nét mặt thảm hại không nỡ.
Hắn định bỏ chạy cùng Tiểu Mã, một phần vì lo lắng không yên tâm để Tiểu Mã một mình đi đòi nợ, sợ có chuyện bất trắc; hai là hắn thật sự không muốn ở chung phòng với Tạ Thanh Ký.
Tạ Thanh Ký không để tâm đến hành động trắng trợn của Mã Bối Bối, giả vờ không nhìn thấy, lại nhắc nhở Tạ Nhiên, "Mẹ dặn hôm nay nhất định phải rước anh về nhà."
Tạ Nhiên tâm tình rối bời, đáp, "Biết rồi, lát nữa về."
Tạ Thanh Ký không để bụng thái độ nóng vội của anh, ngước mắt nhìn Tạ Nhiên, không hề tỏ ra tức giận.
"À, đúng rồi, em lấy mấy cái điện thoại này đi. Trong này có một cái màu trắng đặc biệt mua cho Tạ Thiền đó. Nếu chị ấy thích màu đen thì đưa cái màu đen cho chị ấy, anh mua cho em cái khác."
Tạ Thanh Ký cúi đầu nhìn mẫu điện thoại iPhone mới nhất, không nói gì, mở balo ra, quét hai chiếc vào như quét rác, đẩy chiếc còn lại trước mặt Tạ Nhiên, khách sáo nói, "Điện thoại của em chưa hỏng, không cần đổi, anh dùng đi."
Tạ Nhiên không hé răng, cũng không động đến chiếc điện thoại kia.
Hắn biết rõ Tạ Thanh Ký sẽ không nhận bất cứ thứ gì của mình.
Thực tế, hai năm đầu sau khi Tạ Thanh Ký phát hiện bản chất công việc của hắn, cậu đã không nhận bất cứ tiền hay đồ của Tạ Nhiên nữa. Muốn mua cho cậu thứ gì, Tạ Nhiên đều phải thông qua Tạ Thiền, nói dối rằng cô mua thì Tạ Thanh Ký mới bằng lòng nhận.
Chỉ có lần ấy là ngoại lệ, Tạ Thanh Ký bỗng hứng lên xin hắn một đồng xu đi xe buýt.
Tạ Nhiên tưởng hôm nay Tạ Thanh Ký chỉ bị Vương Tuyết Tân ép, chẳng quan tâm mình về nhà thật hay không, xong nhiệm vụ là về. Ai ngờ cậu lại kéo ghế ngồi đối diện, lấy sách bài tập, hộp bút ra, dùng hành động nói với Tạ Nhiên rằng hôm nay nhất định phải về nhà ăn cơm.
Tạ Nhiên im lặng nhìn Tạ Thanh Ký làm bài, cũng chẳng để tâm đến mình.
Hắn không muốn chiều theo ý cậu nữa, cũng không muốn để cậu phát hiện mình vẫn còn tình cảm với cậu.
Tạ Nhiên cố gắng diệt tận gốc suy nghĩ của mình. Tạ Thanh Ký thông minh, nếu hắn lộ ra bất kỳ dấu hiệu "ngoại lệ" nào, cậu sẽ đoán ra đây không phải chuyện ngoài ý muốn do say rượu mà là sự tiếp cận có chủ đích.
Hắn cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, không nói chuyện với Tạ Thanh Ký, vừa hút thuốc vừa mắng điện thoại. Có cô gái tiến vào nói sắp hết thuốc, bảo Tạ Nhiên nghĩ cách nhập thêm.
"Tôi biết rồi, đợi chút." Tạ Nhiên gọi cô lại, "Tôi mua dư một cái điện thoại này, cô lấy chơi đi."
Cô gái "Oa" một tiếng, không ngần ngại cười hi hi nhận lấy, nhảy lên người Tạ Nhiên hôn một cái rồi mỉm cười rời đi.
Tiếng chụt ấy như pháo nổ trên mặt Tạ Nhiên, phòng sát vách khéo còn nghe thấy, Tạ Thanh Ký vẫn không ngẩng đầu, như lão tăng nhập định mà tập trung học.
Đây là lần đầu tiên sau khi hai anh em trưởng thành mà ở chung phòng, cũng là lần đầu tiên sau khi Tạ Nhiên tái sinh mà quan sát Tạ Thanh Ký tuổi mười bảy như vậy.
Lúc Tạ Nhiên chết, Tạ Thanh Ký sắp đón sinh nhật hai mươi tư tuổi, cũng là kỳ học cuối của cậu ở trường cảnh sát.
Nói thật là mâu thuẫn, Tạ Thanh Ký cao mày, mắt sâu, nếu chỉ xét về tướng mạo, cậu trông còn hung dữ hơn Tạ Nhiên. Khi không biểu lộ cảm xúc, cậu nhìn người khác vừa thấy nội tâm cứng rắn.
Cậu có gương mặt tinh anh bạc tình trời sinh, giống luật sư, thánh nhân tri thức, nhà tài chính, chỉ không giống cảnh sát.
Dù Tạ Nhiên là tên côn đồ, nhưng hắn lại có gương mặt hiền lành, nên rất nhiều người lần đầu nhìn thấy hắn đều không nghĩ hắn là kẻ làm trái kỷ cương pháp luật.
Hắn thất thần nhìn Tạ Thanh Ký, tự hỏi liệu cậu có thật sự cam tâm tình nguyện làm cảnh sát không?
Hồi nhỏ, gia đình hắn rất nghèo, bốn mẹ con cuộc sống khó khăn, tiền sinh hoạt do cha đưa đều bị Vương Tuyết Tân tiết kiệm, giữ lại cho ba người họ học đại học. Chỉ đến sinh nhật, cả nhà mới ra tiệm ăn một lần.
Cơm xong, Tạ Thiền và Vương Tuyết Tân vội vàng đóng gói mang về, Tạ Nhiên ngồi trên ghế nấc cục, Tạ Thanh Ký gọi phục vụ, nói muốn thanh toán hóa đơn.
Nhân viên phục vụ nói, "Nếu không lấy hóa đơn sẽ được tặng bình hồng trà lạnh."
Tạ Nhiên lắc đầu, thật ra đang chờ nhân viên tăng giá.
"Tặng thêm bình nước cam."
Thường chỉ tặng hai chai, chần chừ thêm là không được, Tạ Nhiên định giả bộ suy nghĩ thì Tạ Thanh Ký nghiêm túc nói, "Không được, thầy nói xuất hóa đơn có thể tránh trốn thuế, tiền thuế dùng xây dựng thành phố."
Tạ Nhiên ra sức nháy mắt cho Tạ Thanh Ký, mắt gần như muốn bay ra, nhưng em trai làm như không thấy.
Nhân viên phục vụ tiếc nuối bỏ cuộc, cầm hóa đơn tới, Tạ Thanh Ký vẫn lải nhải như Đường Tăng, dạy bảo Tạ Nhiên, lúc nhận hóa đơn còn nói "Cảm ơn", Tạ Nhiên vô cùng đau khổ, tiếc hai bình đồ uống miễn phí.
Tạ Thanh Ký từ nhỏ đã chính trực.
Vừa nghĩ tới hình ảnh cậu hồi bé, Tạ Nhiên không nhịn được cười.
Tiếng cười quấy rầy Tạ Thanh Ký, cậu ngẩng đầu khỏi đống bài tập, liếc mắt nhìn Tạ Nhiên.
Tạ Nhiên lập tức ngừng cười.
Bầu không khí ngượng ngùng, Tạ Thanh Ký ngừng bút, lại cúi đầu làm bài, nhưng hồi lâu vẫn không động bút. May đàn em Tạ Nhiên bước nhanh vào, sắc mặt lo lắng, Tạ Nhiên vừa nhìn đã lộp bộp một tiếng, sợ Tiểu Mã bên kia có chuyện.
Quả nhiên, đàn em nói Tiểu Mã đòi nợ gặp chút phiền toái, kêu Tạ Nhiên qua một chuyến.
Cảm giác như giẫm hụt bước cầu thang, nhịp tim Tạ Nhiên tăng vọt, đàn em vội vàng bổ sung, "Không đụng chạm người ta, chỉ là cách Tiểu Mã dùng có chút... Mấy anh em sợ có chuyện nên bảo anh qua xem, anh ấy chỉ nghe lời anh thôi."
Tạ Nhiên khoát tay, bảo biết rồi.
Hắn thở phào, không xảy ra chuyện là tốt.
Lần trước hắn cùng Tiểu Mã cãi nhau bị mấy anh em chứng kiến, ai cũng biết thái độ Tạ Nhiên với thủ đoạn đòi nợ của cậu, lần này khó giải quyết, Tiểu Mã giận lên chẳng màng tới bất cứ thứ gì, mấy anh em sợ Tạ Nhiên biết lạ nổi giận, nên lén gọi hắn qua xem.
Tạ Thanh Ký cũng cất đồ vào ba lô, Tạ Nhiên gọi tài xế đưa cậu về nhà, cậu lại ôm cặp ba lô chen vào xe Tạ Nhiên, giọng điệu bình tĩnh khiến người ta không biết nói gì, "Thôi, em đi theo anh, anh giải quyết xong việc về nhà, không về mẹ mắng."
Tạ Nhiên trước giờ luôn không quản được Tạ Thanh Ký.
Trên đường, Tạ Nhiên vẫn nghĩ phải tìm cơ hội khuyên Tiểu Mã đừng làm nghề này nữa, nhưng Tiểu Mã đã quen với công việc kiếm tiền nhanh, mạo hiểm cao, không làm việc này cậu ta còn có thể làm gì?
Đàn em lái xe đưa Tạ Nhiên đến khu nội thành cũ, bốt gác lối vào khu chung cư đổ nát, bị vô gia cư chiếm giữ lâu năm, tòa nhà phủ đầy rêu xanh, bước vào hành lang ngửi thấy mùi hôi thối mốc meo.
Dọc đường nghe tiếng đánh mắng tới tận tầng ba, không biết Mã Bối Bối gặp phải nhân vật khó chơi đến nhường nào, đang nổi giận mắng chửi. Giờ cơm, đứng dưới lầu còn thấy mấy hộ thắp đèn nấu cơm, nhưng không ai ra góp vui, có lẽ đây là chuyện thường ngày ở huyện tại khu thành cũ, cũng có thể ở nơi như vậy lo cho mình còn chưa xong, chẳng ai rỗi hơi xen vào chuyện nhà người khác.
Tạ Nhiên vừa đến gần đã nghe tiếng Tiểu Mã đánh người, xen lẫn tiếng kêu yếu ớt, khi cao giọng xin tha.
Đàn em thấy sắc mặt Tạ Nhiên khó coi, định đi lên nhắc Tiểu Mã, anh Nhiên tới rồi, vừa định thôi thì Tạ Nhiên ngăn bọn họ lại, ý là xem chút đã rồi tính sau.
Tạ Nhiên đứng trước cửa, khoanh tay lạnh lùng lắng nghe, mạng mình hắn cũng chẳng coi ra gì, chứ đừng nói người xa lạ, chỉ hơi mất hứng với cách làm bằng mặt không bằng lòng của Tiểu Mã.
Đe dọa đánh đập là thủ đoạn đòi nợ thường thấy nhưng Tạ Nhiên rất ít khi dùng, chắc chắn Tiểu Mã còn làm điều gì khác mới khiến đàn em xem xong cảm thấy phải gọi hắn tới đây.
Bên trong nhà, một người đàn ông co ro bị trói ngồi trên băng ghế cứng, mặt đầy râu ria đỏ máu, bị đám côn đồ do Tiểu Mã cầm đầu vây quanh, nửa người dưới bầm tím, có lẽ bị Tiểu Mã đánh.
Tiểu Mã đá một phát vào lưng ghế khiến đầu ghế nhếch lên, hai chân con nợ dang rộng ra.
Miệng ông ta rên rỉ như con chó sắp chết, vừa khóc vừa rống lên, Tiểu Mã mắt điếc tai ngơ, kêu người khác lấy bút lông viết chữ lên bụng ông ta, phải viết "Thiếu nợ thì trả tiền", viết không được, đám người cười giễu, chỉ có thể viết lên bụng, viết xong còn lấy máy ảnh kỹ thuật số chụp lại.
"Tôi biết ông có tiền! Tuần trước vợ ông vừa mua vé máy bay ra nước ngoài! Có tiền cho vợ ra nước ngoài lại không có tiền trả nợ sao?" Tiểu Mã hung dữ nói.
Người đàn ông kia như bị đâm trúng chuyện đau lòng, hoặc chuyện bị lột sạch sẽ phá vỡ chút lòng tự trọng duy nhất, ông ta im lặng, vẻ mặt xám xịt mặc cho Tiểu Mã nhục mạ.
Tiểu Mã thấy ông ta mạnh miệng cười gằn, máu vọt từ chân lên đỉnh đầu, kêu người bưng chậu nước đã được chuẩn bị, bên trong chứa đờm và nước tiểu, cậu ta đặc biệt gõ cửa từng nhà thu thập, chuẩn bị cạy mồm ông ta ra bắt nuốt xuống, cơn giận kích thích thần kinh của cậu ta, Tiểu Mã bây giờ đã hoàn toàn mất lý trí.
Tạ Nhiên biến sắc, vừa muốn ra tay ngăn cản, người bên cạnh đã đi trước hắn một bước.
"Chờ một chút!" Tiểu Mã dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy Tạ Thanh Ký mặc đồng phục học sinh bước tới, nét mặt lạnh tanh bước qua mớ hỗn độn, không để ý đàn xã hội đen đang nhìn chằm chằm, khập khiễng đứng trước bàn.
Lúc này mọi người mới phát hiện manh mối.
Một bàn chân nhỏ nhỏ mang giày da thò ra từ dưới tấm khăn trải bàn, hóa ra có người đang trốn ở bên dưới!
Tạ Thanh Ký xốc khăn trải bàn lên, cúi xuống thấy một cô bé tầm năm sáu tuổi đang chăm chú chơi đồ chơi.
Cô bé bị phát hiện cũng không sợ hãi, nhìn cậu một cái rồi lại tiếp tục chơi, hiển nhiên quen với cảnh tượng như vậy.
Tạ Thanh Ký vẫy tay với cô bé, "Lại đây, chú dẫn con ra ngoài chơi."
Người đàn ông nằm trên ghế đột nhiên "sống lại", gào thét mắng Tạ Thanh Ký, cho rằng cậu là đồng lõa với đám xã hội đen, lại bị Tiểu Mã đấm một phát vào mặt đau tới không nói nên lời.
Cô bé ngoan ngoãn đi ra, được Tạ Thanh Ký ôm lấy, muốn quay đầu nhìn ba mình, nhưng bị cậu che hai mắt lại, tiếng mắng chửi của Tiểu Mã lại vang lên, Tạ Thanh Ký bảo cô bé tự bịt lỗ tai lại.
Tiểu Mã khó hiểu nhìn Tạ Thanh Ký như nhìn thần kinh.
Tạ Thanh Ký không nhìn cậu, ôm bé gái ra ngoài.
Cậu chẳng thèm ngoảnh mặt lại, lịch sự nói, "Mấy anh tiếp tục đi."