Một Quả Táo - Mạnh Hoàn
Chương 12: Trùng hợp kỳ lạ
Một Quả Táo - Mạnh Hoàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Thanh Ký giữ cô bé đứng giữa hành lang, cửa sau vọng ra tiếng la hét của cha cô bé lẫn tiếng chửi bới của Tiểu Mã.
"Bé tên gì?"
"... Tiểu Kiều."
Tạ Thanh Ký giật mình.
Cô bé trông ngây thơ nhưng không hề sợ hãi. Cô ngồi trên cánh tay rắn chắc của Tạ Thanh Ký, vòng tay qua cổ cậu đột nhiên nói: "Cha con cũng ở trong đó, chú đưa cha con ra ngoài đi."
Tạ Thanh Ký đặt Tiểu Kiều xuống, không nói thêm lời, quay bước vào trong. Tạ Nhiên kéo cậu lại: "Anh đi đi, bọn họ không nghe lời em, đừng đánh nhau nữa. Bọn họ đều không sợ đánh nhau đâu."
Tạ Nhiên lấy trăm tệ trong túi đưa cho Tạ Thanh Ký. Lúc đầu cậu không chịu nhận, Tạ Nhiên nói: "Đưa Tiểu Kiều đi ăn, đừng đứng nghe nữa. Tiểu Mã mắng người khó nghe, ăn xong đưa cô bé về đây."
"Trong túi em có tiền, bảo Mã Bối Bối đừng đánh nữa."
Tạ Thanh Ký khách sáo từ chối, bế Tiểu Kiều xuống lầu.
Tạ Nhiên không ép nữa, bước vào trong. Tiểu Mã đang định bưng chậu nước tiểu úp đầu ai đó, đám đàn em thấy Tạ Nhiên tới đều tránh đường. Tạ Nhiên giữ lấy tay Tiểu Mã, xua tan mùi nước tiểu, cười nói: "Tiểu Mã, đủ rồi. Đánh người tránh mặt, mắng người chừa chỗ, sao cậu không có chừng mực vậy?"
Ngực Tiểu Mã phập phồng, rõ ràng đang tức giận. Khi nghe thấy lời cảnh cáo của Tạ Nhiên, cậu không dám hành động bồng bột, đành đứng sang một bên.
"Mặc quần của anh đi." Tạ Nhiên chỉ tay phân phó.
Hai đàn em tiến lên, lôi con nợ như bột mì đứng dậy, giúp ông ta mặc quần.
Tạ Nhiên tranh thủ vài phút đi quanh nhà, quan sát hoàn cảnh gia đình con nợ. Quả nhiên không tìm thấy khăn, hắn đành vào bếp, cầm thứ giống khăn trải bàn, làm ướt bằng nước.
Hắn kéo ghế ngồi trước mặt con nợ, hai cánh tay khoát lên lưng ghế, đưa chiếc khăn ướt vào tay ông ta: "Xin lỗi, anh em tôi mắng người khó nghe. Không biết có cô bé ở đây. Người vừa rồi là em trai tôi, học sinh nghiêm túc, đưa bé gái đi ăn rồi, đợi sẽ đưa về."
Người đàn ông cúi đầu, ước gì có thể thu mình vào trong.
"Nghe nói chị dâu ra nước ngoài rồi, còn quay lại không?"
Dù xã hội đen nhưng sự đánh đập của Tiểu Mã khiến ông ta cam chịu. Lòng tốt thỉnh thoảng của Tạ Nhiên lại khiến tâm lý phòng ngự của ông tan vỡ. Ông không nghĩ rằng phân công hợp tác cũng là thủ đoạn đòi nợ.
Bả vai ông run lẩy bẩy, đầu tiên tiếng nức nở như nấc, cuối cùng không chịu nổi bật đầu gào khóc. Ông vội lắc đầu, ý là không biết, rồi cam chịu chỉ vào tủ ti vi, nghẹn ngào: "Trong đó có ba vạn tệ mẹ đứa nhỏ để lại, các người lấy đi, thật không còn nhiều hơn."
Tiểu Mã không nhịn được nhìn sang, quay đầu thấy Tạ Nhiên đang mỉm cười nhìn mình, cậu ta không dám nhúc nhích.
Tạ Nhiên thuận miệng hỏi: "Tình hình nhà thế nào?"
"Người này là kế toán. Hai năm trước, lúc con gái bệnh, ông ta biển thủ công quỹ trả tiền chữa bệnh. Sau đó vay tiền chúng tôi lấp lỗ hổng công ty, tới nay vẫn chưa trả." Tiểu Mã giải thích như để chuộc lỗi. "Giục nhiều lần rồi. Trước có tiền cũng không trả. Khó trách anh em nhìn thấy ông ta tức giận."
Tạ Nhiên gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Hắn nhìn căn nhà bốn bức tường, hiểu khoản tiền này không thể thu lại. Vợ bỏ trốn, tiền mất, hôm nay lấy ba vạn tệ, mai có thể người đàn ông ôm con gái nhảy lầu.
Dù sao Tạ Nhiên cũng không quan tâm tới sống chết hai cha con họ. Cái chết với hắn chỉ như chớp mắt. Có lẽ với loại người như vậy, chết càng là giải thoát.
Nhưng Tiểu Mã không đòi được tiền sẽ bị đánh, sau khi bị đánh sẽ ghi hận. Tạ Nhiên không muốn để Tiểu Mã rơi vào vòng tuần hoàn chết chóc, muốn thay đổi triệt để hắn, tốt nhất là để cậu ta rời khỏi nghề này.
Có nhiều cách trả tiền, kế toán cũng rất hữu dụng trong nghề của họ.
Kế toán, con gái tên Tiểu Kiều. Khi nhỏ từng bị bệnh nặng. Manh mối nhỏ này khiến hắn liên tưởng tới lão kế toán hói đầu theo hắn kiếp trước. Lúc Tạ Nhiên chết, chỉ còn lại người bạn này. Hắn muốn gặp ông ta trò chuyện, nhưng tên hói chết tiệt này chạy qua thanh đông kiểm tra sổ sách.
"Ông anh làm kế toán hả? Làm tốt đấy. Trước kia tôi có một người anh em tốt cũng là kế toán."
Tiểu Mã bên cạnh nghe, trong lòng ghen tị. Sao cậu ta không biết Tạ Nhiên còn có người bạn như vậy.
Tạ Nhiên nhìn mái tóc rối của ông ta, đột nhiên cảm thấy kỳ diệu. Hắn không rõ nghĩ gì, vô thức nói: "Anh ngẩng đầu lên tôi coi nào."
Tạ Nhiên cúi xuống, mơ hồ nhìn thấy cái mũi sưng đỏ dưới mái tóc đầy dầu. Hóa ra là khuôn mặt quen thuộc.
"Lão Kiều?!"