14. Chương 14: Phát hiện đường hầm bí mật

Mưa đỏ

Chương 14: Phát hiện đường hầm bí mật

Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự kiện Hải gù phát hiện ra đường hầm ngầm đã đến tai những người chỉ huy cao nhất của Thành cổ. Anh cùng Cường, Tạ và đại đội trưởng liền được triệu lên sở chỉ huy. Tại đây, chỉ huy trưởng Vũ Thành rót cho mỗi người một chén trà đặc quánh rồi xoa tay, vẻ hứng khởi: - Nào, tôi nghe đây. Đúng là có cái đường hầm đó chứ? Các cậu không nhìn gà hóa cuốc đấy chứ?
Tạ thẳng người dậy: - Báo cáo, gà là gà, cuốc là cuốc, mắt lính Thành cổ không bao giờ nhầm. Báo cáo! - Chỉ về phía Hải. - Chính đồng chí này phát hiện ra. Tôi, tiểu đội trưởng Nông Văn Tạ, cũng đã xuống khảo sát, đúng là cống ạ! Cái cống cổ chạy theo hình xương cá thẳng ra sông. Nếu ta dọn sạch, báo cáo thủ trưởng, tức là di chuyển nhanh như gió, lại kín đáo nữa, địch khó mà phát hiện được.
Chính ủy Tân nhắc khẽ: - Đồng chí tiểu đội trưởng! Đồng chí đang đứng trước thủ trưởng trung đoàn.
Vũ Thành cười, gạt đi: - Không sao. Trong chiến đấu, đôi khi phải bỏ qua tiểu tiết để tập trung vào điều cốt yếu. - Đột nhiên nhận ra Cường. - À, chàng trai hôm trước đây phải không? Tốt, cậu nghĩ sao về chuyện này? Cái cống đó?
- Dạ! - Cường đáp. - Đây là một đường địa đạo, một huyết mạch trời cho phòng ngự, chuyển thương và tạo lợi thế tấn công bất ngờ ạ!
Chính ủy chau mày: - Khoan đã. Nhưng nếu địch cũng phát hiện ra rồi dùng kế phản kích hoặc cho nổ bộc phá bịt lại thì sao?
- Dù thế vẫn còn hơn tuyến giao thông hào hiện tại ạ!
- Sao? Cái gì "lỡ cỡ"? - Chính ủy hỏi gằn giọng.
Cường thoáng giật mình nhưng gặp ánh nhìn khuyến khích của trung đoàn trưởng, giọng trở nên cứng cỏi: - Dạ, thưa, từ đầu ta không chú trọng hệ thống phòng thủ vững chắc, lâu dài, nhiều tầng lớp nên phần lớn không chịu được bom pháo địch, thương vong quá lớn.
Mặt chính ủy sầm xuống: - Chủ trương mặt trận là phản kích và tiến công chứ không phải phòng thủ bị động. Đồng chí đã được đại đội phổ biến chưa?
- Báo cáo, tôi nghĩ tư tưởng tiến công khác với chiến thuật tiến công. Với tình hình này, chỉ lo tiến công là tự sát.
Chính ủy nổi giận: - Đồng chí là ai, cấp bậc gì, qua trường lớp chưa mà dám nói bừa như thế?
- Dạ! - Cường vẫn bình tĩnh. - Tôi chỉ là lính, nói từ trái tim lính. Nếu sai, tôi xin lỗi.
- Xin lỗi? Trên chiến hào, lính không biết từ "xin lỗi", chỉ biết chấp hành vô điều kiện! - Ông quay sang đại đội trưởng. - Còn đồng chí, thấy sao?
Đại đội trưởng không đổi sắc mặt: - Báo cáo, tôi tin chiến sĩ của mình.
- Tin?...
Chính ủy định cao giọng nhưng trung đoàn trưởng cười ngăn: - Thôi, anh Tân, đây là vấn đề lý thú cần suy xét. Chiến trường có những điều nhà trường chưa dạy. Chỉ lo phản kích, tiến công mà mỗi ngày mất một đại đội, hơn trăm chiến sĩ, không thể chịu nổi. Vả lại... - Ông nhìn Cường, ghé tai đồng cấp. - Cậu ấy đây, hôm trước tư lệnh gọi về định điều chuyển sau nhưng cậu không chịu, anh không nhớ à?
Ánh nhìn của chính ủy dịu lại với Cường giây lát, rồi quay sang Hải gù: - Được rồi, giờ Ban chỉ huy muốn nghe kiến trúc sư cống ngầm trình bày cụ thể!
Hải đứng thẳng, cảm giác cái lưng gù biến mất trước đề án đầy chuyên môn.
- Báo cáo, có cần bản vẽ không ạ?
- Bản vẽ à? - Trung đoàn trưởng lắc đầu. - Hay lắm, nhưng tạm thời cứ trình bày miệng, sẽ có sĩ quan tác chiến làm việc với bản vẽ sau.
- Dạ, đơn giản thôi! Đường cống dài năm trăm mét, rộng một mét, cao tám mươi phân, có nhiều ngách nối từ trung tâm Thành cổ ra sông. Phòng thủ: cứ vài chục mét, ta mở lỗ đặt ổ hỏa lực, địch sẽ bất ngờ, ta chủ động. Cơ động: mặt đất chật hẹp, giao thông hào nông, đường cống sẽ tăng hiệu suất gấp đôi, giảm thương vong một nửa. Đề nghị dọn sạch, nơi nào hẹp phải nới rộng, bẩn phải làm sạch ạ!
Trung đoàn trưởng đấm bàn, reo lên: - Hiểu rồi, rất hay! Nói tiếp đi! Lịch sử chiến tranh đô thị cho thấy, ai nắm đường cống ngầm sẽ nắm thế chủ động và năm mươi phần trăm thắng lợi.
Chính ủy cũng phấn khởi, mắt sau kính cận sáng lên: - Tốt lắm! Cám ơn đồng chí! Này, hỏi thẳng nhé, trước nhập ngũ, đồng chí qua trường lớp dự bị nào mà hiểu quân sự sâu thế?
Hải lúng túng, lưng lại gù xuống. Tạ thay lời, tự hào: - Báo cáo chưa ạ! Đồng chí ấy trước khi nhập ngũ là công nhân điện chuyên lắp đặt hệ thống ngầm ạ!
- Tốt rồi! - Trung đoàn trưởng bắt tay Hải. - Chơi nhau không chỉ bằng sức, còn bằng trí tuệ.
Mọi người về đi, riêng Hải sẽ cùng cán bộ tham mưu thị sát lại rồi lên sơ đồ trình Ban chỉ huy.
Cám ơn các đồng chí!
Chính ủy đột ngột nói: - Anh Thành, anh còn việc, cứ ở đây, tôi đi. Trước tình hình này, tôi không muốn mình chỉ là chính ủy ngồi nghị quyết. Hình như đồng chí này nói đúng. - Chỉ Cường. - Mọi nghị quyết phải bắt đầu từ... đường cống ngầm. Hà hà!
Ông cười vui, tiếng cười lan khiến mặt mũi hốc hác của mọi người không thể không nở theo. Tiếng cười lớn nhất là của tiểu đội trưởng Tạ, tâm hồn nông dân ít học đang khoái chí với tài năng dưới quyền.
Tiễn mọi người ra cửa, trung đoàn trưởng nói khẽ vào tai Cường: - Anh bạn trẻ khá lắm! Cứ thế nhé!
Cường im lặng. Giây phút này, không hiểu sao anh chợt nhớ đến mẹ.
★ Vừa lên khỏi hầm chỉ huy, trời đã chiều. Họ bất ngờ gặp đoàn thương binh đủ loại cáng, địu, nạng, cõng... nối nhau về hướng bến sông. Đoàn người băng trắng, im lặng như đoàn âm binh từ địa ngục.
Gặp bác sĩ Lê, mắt thâm quầng, áo đầy máu. Thoáng nhận ra Cường, râu nhúc nhích: - À, lại anh bạn trèo me trèo sấu đây à? Vẫn chưa chết à?
- Dạ, nhờ trời chưa. - Cường mỉm cười.
- Trời đất gì, số mày may đấy thằng em ạ. Mở mắt mà nhìn kìa! Trời với đất!
Theo tay bác sĩ, Cường rùng mình trước hầm cứu thương chật cứng người máu me, băng bó, tiếng rên xé lòng.
- Chuyển sang sông cả đống nhưng vẫn xếp lớp như cá ướp muối. Đi đi! Cầu cho thằng em đồng hương đẹp trai khỏi phải mang mặt mày nát bấy đến đây.
Bác sĩ Lê vừa cằn nhằn vừa chạy theo đoàn người xiêu vẹo xuống bến.