17. Chương 17: Ám ảnh kẻ thù

Mưa đỏ

Chương 17: Ám ảnh kẻ thù

Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trung úy Quang ngồi một mình trong quán rượu của Câu lạc bộ sĩ quan. Chiếc lon hàm mới được thăng vào chiều nay đối với hắn chẳng khác gì cái lon hàm rỗng không. Nếu muốn, chỉ cần dựa vào tài năng thực sự, vào giá trị đích thực của bản thân, hắn đã có thể sở hữu một lon hàm danh giá hơn nhiều—mà không cần đến uy tín gia đình, tiền bạc, sự khôn khéo hay kiểu cách nịnh bợ, xu thời như hầu hết sĩ quan tướng lĩnh thời chiến mà hắn vẫn coi thường. Hắn đã chọn con đường lính không phải vì mấy cái huy chương vô nghĩa ấy, mà vì một lí do khác sâu thẳm trong bản tính: hắn thích thử thách, thích phiêu lưu, thích vượt qua giới hạn của chính mình.
Giờ đây, trong đầu hắn vẫn vang vọng trận đánh giáp lá cà ác liệt tại Thành cổ buổi trưa. Sự chống trả ngoan cường của đối phương khiến hắn không thể hiểu nổi. Đúng là, đó là những chiến binh thánh chiến tử vì đạo theo đúng nghĩa—giống như những tín đồ cuồng tín trong Kinh Coran mà hắn từng đọc hồi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng hình ảnh của tên lính Cộng sản trẻ tuổi, đẹp trai và kiêu hãnh, đột nhiên xuất hiện trong trận chiến hôm đó, vẫn ám ảnh hắn không rời.
Thế là thế nào nhỉ? Cấp trên của hắn đã không ít lần nhấn mạnh rằng quân đội Cộng sản không chiến đấu vì chính họ, vì Hà Nội, mà vì những thế lực lớn hơn như Nga Xô hay Trung Cộng—họ chỉ là những kẻ đánh thuê, những công cụ cho các học thuyết cường quyền phía sau. Nhưng hắn không tin. Nếu chỉ vậy, làm sao họ—những kẻ như tên lính Cộng sản kia—có thể sở hữu được tinh thần quả cảm đến thế? Chỉ có những đội quân chiến đấu vì chính nghĩa, vì tổ quốc, vì quê hương mới có thể có được khí phách phi thường đến như vậy.
Trước đây, với hắn, những người lính phía bên kia luôn chỉ là đám mọi rợ, những kẻ chém giết bừa bãi, ăn lông ở lỗ, rách rưới dơ bẩn, được huấn luyện như đàn quỷ cuồng tín xông ra từ rừng sâu. Nhiệm vụ của hắn và đồng đội là quét sạch chúng. Thế nhưng giờ đây, con người ấy—thằng lính trẻ nói giọng Bắc kia—lại mang trong mình một điều gì đó hoàn toàn khác biệt.
Hắn không tìm thấy chút khát máu nào trong ánh mắt của tên lính kia. Đôi mắt vừa kiên nghị vừa u uất ấy giống như mắt của một tên tướng cướp khét tiếng đã giết ba mạng người, nhưng chính hắn lại là kẻ đánh gục nó giữa chợ Đông Ba hôm nào. Nếu là hắn, liệu hắn có đủ nhân tính để tha cho một kẻ vừa làm mình bị thương nặng bằng lưỡi lê? Không. Chắc chắn là không. Vậy điều gì đã khiến tên lính trần trụi, quấn xà cạp, râu ria ấy cư xử vượt ngoài bản năng tàn bạo của loài thú? Một chút tò mò và nể trọng bừng lên trong cái đầu đầy định kiến và khinh miệt của hắn.
Bỗng nhiên, toán phó Phan Thái bước vào, mặt mày u ám:
— Báo cáo! Hạ sĩ Tâm đã đào ngũ!
— Cái thằng được tên Việt Cộng tha không đập đá vào đầu ấy hả?
— Chính nó. Tôi đã phái người đuổi theo ngay.
— Bắt được chưa?— Quang hỏi thờ ơ.
— Làm sao nó thoát được! Tôi đề nghị giải nó về Ban an ninh để xử theo đúng điều lệnh.
— Khoan đã!— Quang gạt đi.— Nếu cứ xử theo đúng điều lệnh, thì cả tôi lẫn cậu cũng sẽ bị xử vì trận đột kích thất bại vừa rồi.
— Tức là...
— Tức là coi như không có chuyện gì xảy ra. Để tôi nói chuyện với nó.
Quang rót một ly rượu vì thoát chết—Chuẩn úy!
— Thiếu úy, thưa đại đội trưởng!— Phan Thái chỉnh lại.
— Ừ, Thiếu úy!— Quang cười nhếch.— Cậu coi trọng nó lắm hả?
— Cái gì thuộc về vinh dự và trách nhiệm đều đáng coi trọng.
— Tốt. Thật may mắn khi làm việc với một quân nhân mẫu mực như ông Chuẩn... à, ông Thiếu úy như ngài. À, trong trận đánh buổi trưa, tôi có nhìn nhưng xin lỗi, không thấy ông Thiếu úy ở đâu cả.
— Tôi luôn đứng ở vị trí mà mình cần đứng, thưa Trung úy! Báo cáo xong!
"Đứng con mẹ gì?"— Quang định bật ra câu ấy vào miệng hắn, nhưng rồi thôi. Loại người như Phan Thái giờ đây nhiều vô số, tranh đấu làm gì.
Phan Thái quay người đi ra, từng bước đi dài đúng bảy mươi lăm phân, như đang diễu hành trong đội hình trước cửa Dinh Độc Lập. Quang chau mày nhìn theo, uống cạn ly rượu rồi định gọi thêm một ly khác. Nhưng bất ngờ, một trung sĩ cao lớn, mặt sắt nguội từ nãy giờ ngồi cô độc ở góc tường, đứng dậy, lẳng lặng cầm chai rượu còn gần đầy bước đến trước mặt Quang:
— Xin phép Trung úy ngồi cùng.
— Xin phép mẹ gì, ngồi đi! Tao cũng đang muốn có bạn nhậu đây. Mà tối nay uống mãi mà vẫn tỉnh như sáo, chán!
— Dạ, mời Trung úy!— Anh rót đầy ly từ chai của mình, lễ phép đưa cho Quang.— Chắc loại này sẽ làm Trung úy hài lòng.
Quang uống cạn ngay lập tức, tròn mắt ngạc nhiên:
— Đã! Thằng em này khá, kiếm đâu ra thứ xịn vậy?
— Dạ, có người bạn bên biệt động đem cho. Anh Hai, em cảm ơn anh Hai đã tha cho thằng Tâm. Nó là bạn thân nhất của em. Nếu giải về Ban an ninh, nó chết chắc.
— Mày có nhìn thấy tên lính Cộng sản cầm đá đập vào người bạn mày không? Chính hắn đã tha cho nó.
— Dạ, em biết.
— Mày thấy hắn thế nào?
— Ai ạ?
— Tên lính Cộng sản kia ấy, thân hình đẹp như tượng ấy!
— Thực ra em không biết nói sao, nhưng... nếu Trung úy cho phép, em mới dám nói.
— Nói đi, đây không có cấp bậc gì hết ráo.
— Nếu lính dù cả đơn vị đều như hắn, thì cái Thành cổ kia đã bị ta san phẳng từ lâu rồi.
Quang khẽ gật đầu, trầm ngâm một lúc rồi nói:
— Đời có những kẻ thù khiến ta kính trọng, nhưng cũng có những tên bạn khiến ta khinh bỉ. Cậu có thấy điều đó không? Lạ, không hiểu sao tao cứ muốn gặp lại hắn, dù trong trận đánh hay trong quán nhậu. Từ ám ảnh, dường như hắn đã hớp hồn tao rồi.
— Em hiểu. Vì anh Hai là người cao thượng, khác biệt. Chỉ có tên lính kia mới xứng tầm để anh Hai đối đầu hay cũng là tri kỷ.
Quang tung ly rượu lên cao, bắt lấy, ném mạnh xuống đất vỡ tan, rồi vỗ vai gã trung sĩ:
— Mày khá! Nhìn bề ngoài thì cục mịch, cô hồn, nhưng suy nghĩ lại như một triết nhân phố thị. Nào, kết nghĩa anh em, uống!
Cả hai ngửa cổ uống cạn, rồi khà một tiếng như rắn hổ khè. Giây lát sau, gã trung sĩ khẽ hỏi:
— Anh Hai đang có tâm sự khó nói phải không?
— Đoán đi! Nhà hiền triết cô hồn thử đoán xem, đúng thưởng!
— Vẫn là bóng hình cô sinh viên Văn khoa, bây giờ đang ở phía bên kia phải không?
Quang nhìn xuống, rồi nhìn lên, ánh mắt thoắt trở nên mù mịt:
— Cậu có người yêu chưa?
— Em đã có vợ. Hai vợ chồng mới ở với nhau hai ngày thì em lên đường.
— Vợ cậu thế nào?
— Tạm ổn ạ. Đẹp, có học và... chung tình.
— Mới hai ngày đã có thể biết chung tình? Tầm bậy! Chữ chung tình của cậu nói ngọng quá. Thôi, coi như vậy đi, không đời lính tiền đồn lại khốn nạn quá à! Hỏi đây: Đối với cậu, một người đàn bà thế nào mới là người đáng để ta ám ảnh, đáng để ta nghĩ về suốt đời?
— Em... không biết. Vợ em do má gả cho, em đâu có nghĩ ngợi gì.
— Là bí hiểm, là không thể nắm bắt, là xinh đẹp, có hồn, ánh mắt khiến ta không dám nhìn thẳng nhưng lại khao khát được nhìn, khiến mọi thứ ta theo đuổi bỗng trở nên vô nghĩa... Cậu hiểu chưa?
Quang quát lên, khiến gã trung sĩ càng bối rối:
— Tức là cô ấy? Dạ, em cũng lờ mờ nhận ra, nhưng đầu bã đậu, không biết nói sao.
— Cậu có thấy cái đầu tôi kỳ cục không?— Quang cười nhạt.— Khi họ tôn vinh tôi là sĩ quan Hắc Báo, kẻ chống Cộng khét tiếng, họ đâu biết rằng, đã có hai người phía bên kia khiến tôi ám ảnh, thậm chí cảm phục và... yêu thương. Này, cậu nhìn đi đâu vậy?
— Em... ngại người khác nghe thấy.
— Nghe thấy thì làm gì? Hạ cấp, hạ chức à? Hạ đi, tao càng thích.
Gã trung sĩ có nét mặt sắt nguội chợt ghé sát tai Quang, hạ giọng:
— Em thấy anh Hai nên đề phòng ông Thiếu úy. Em không biết nói sao, nhưng mỗi lần ông ấy nhìn anh từ phía sau, ánh mắt khác lắm, như mắt rắn ấy.
— Con rắn?— Quang bật cười to.
— Đến con cọp tao còn không sợ, nói gì đến con rắn! Dẹp đi!
— Tuần trước...
— Gã trung sĩ vẫn nói nhỏ.
— ...vô tình đi qua lán dã chiến của ông Đại tá, em thoáng nghe ông ấy nhắc đến tên anh. Hình như nói anh là kẻ dao động, lung lay, lộn xộn ta địch, yêu đương vô lối hay cái gì đó.
Quang cười nhạt, nghe ghê rợn:
— Nói vậy còn nhẹ. Đáng lẽ ông ấy phải kết tội tao là kẻ phản bội, đầu hàng, khiếp sợ nhan sắc và uy lực của kẻ địch mới đúng.
— Anh Hai...
— Cái gì?
— Hầu hết anh em trong đơn vị đều căm ghét tên CIA đó. Nếu anh cho phép, em sẽ thay mặt tất cả cho hắn đập mặt xuống sình trong trận đánh tới?
— Khỏi!— Quang loạng choạng đứng dậy.— Cứ để nó đó đi. Coi như một gia vị trận mạc. Thằng nào cũng ngon, cũng trung thành thì đời nhạt thế.
Thôi, về đi!
Gã trung sĩ vội đứng dậy, dìu Quang ra cửa, dù bước đi của anh ta vẫn xiêu vẹo hơn.