19. Chương 19: Cuộc đối đầu quyết liệt

Mưa đỏ

Chương 19: Cuộc đối đầu quyết liệt

Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tướng Ngô Quang Trưởng, người có thân hình gầy gò, khuôn mặt hốc hác như những nông dân miền Tây sông nước, ngồi trước hai viên sư trưởng—thủy quân lục chiến và đại tá liên đoàn trưởng biệt động. Khác với nhiều tướng lĩnh nóng nảy, kiêu căng và xa cách, vị tướng tiền đồn nổi tiếng là khắc nghiệt này lại nói năng nhẹ nhàng, rõ ràng nhưng thấm thía:
— Sao, các ông—vị tư lệnh đội quân được mệnh danh là 'con cưng của quân lực', niềm tự hào của lính dù—để mất thời gian gấp đôi mà vẫn chưa tiến được bước nào?
Viên đại tá dù ngước nhìn thẳng vào cấp trên, chưa vội nói, chỉ thấy vết thẹo trên đuôi mắt mờ nhạt dần. Trong ánh nhìn đó lẫn lộn cả sự e dè và kính trọng. Bởi dù muốn hay không, trước mặt ông là một trung tướng từng trải, người đã vượt qua ba viên tướng quý tộc khác để giành vị trí cao nhất ở vùng đất khốc liệt này, từng giải phóng Huế sau khi địch chiếm giữ vào Tết Mậu Thân, và giờ đây lãnh trách nhiệm tái chiếm Quảng Trị—vùng đất lửa đạn. Một vị tướng gắn cả đời mình cho binh lính, không quan cách, không hách dịch, và nhất là không bao giờ nói dối. Với con người như thế, tốt nhất nên trung thực.
Ông đứng dậy:
— Tôi xin chịu kỷ luật, nếu cần tôi sẵn sàng ra tòa án binh. Nhưng xin được báo cáo thật: nếu tiếp tục đánh nữa, tình hình vẫn chẳng khá hơn, thậm chí có thể còn tồi tệ hơn. Dù có bị bắn chết ngay lúc này, tôi vẫn khẳng định đây là đối phương cứng rắn nhất mà lính dù chúng tôi từng đối mặt.
Viên tư lệnh nhíu mày:
— Có thể đó là lời nói thật, nhưng không phải là cách nói của một quân nhân chân chính. Còn ông tư lệnh thủy quân lục chiến? Tôi hy vọng ông sẽ có những suy nghĩ cứng rắn hơn.
Khác với vị đại tá dù, viên tư lệnh thủy quân lục chiến—có lẽ chưa trải trận—nói năng mạnh mẽ hơn:
— Tôi là lính, tôi có bổn phận chấp hành mọi mệnh lệnh theo tinh thần 'Tổ quốc, danh dự, trách nhiệm', không hề nề hà.
Viên đại tá dù khẽ nhếch môi cười, còn tướng Ngô chỉ lạnh mặt:
— Cảm ơn, nhưng lúc này tôi muốn nghe những giải pháp tác chiến hiệu quả, chứ không phải những lời chấp hành chung chung.
Ngừng một chút, ông tiếp:
— Tôi và các ông đều hiểu rõ kẻ thù của mình. Với tư cách chỉ huy, tôi thấy vinh dự được đối đầu với họ. Có kẻ thù đáng gờm còn hơn có một người bạn hèn hạ. Nhưng chúng ta không thể thua. Vì vậy, từ hôm nay, sư đoàn thủy quân lục chiến chính thức tham chiến, sư dù tạm lui ra củng cố và tác chiến vòng ngoài. Liên đoàn biệt động vẫn trấn giữ đường 1 đến cầu Mỹ Chánh, sẵn sàng làm thê đội dự bị khi tình huống thuận lợi hoặc nguy cấp.
Hai viên chỉ huy thiện chiến của thủy quân lục chiến và biệt động đứng nghiêm nhận lệnh. Tướng Ngô quay sang một sĩ quan đeo kính trắng, trông như trí thức:
— Còn ông chỉ huy pháo binh? Chỉ huy sở báo pháo nổ dữ dội suốt ngày đêm, nhưng... tiếc là vẫn chưa đạt kết quả như mong đợi?
— Báo cáo!—Viên chỉ huy pháo binh bật thốt.—Theo lệnh Tổng thống và Bộ Tổng Tham mưu, chúng tôi được phép sử dụng hỏa lực không hạn chế. Mỗi ngày, chúng tôi bắn hơn nghìn, thậm chí gần hai nghìn quả pháo xuống một diện tích chưa đầy hai nghìn mét vuông—mật độ chưa từng có trong chiến tranh. Dù không sinh vật nào có thể sống sót, nhưng địch vẫn chưa tê liệt.
— Chuyện nằm ở chỗ đó, đại tá ạ!—Tướng Ngô nói tiếp.—Chúng ta biết địch lì lợm như thế nào. Số lượng nhiều không nghĩa lý gì, quan trọng là phải tìm ra cách đánh. Không lực cũng vậy—170 phi vụ xuất kích mỗi ngày, hàng nghìn tấn bom rải xuống, chưa từng có. Nhưng hỏi kết quả? Thành cổ vẫn đứng sừng sững. Tôi muốn các ông tạm quên những bài học nhà trường, dù là hiện đại nhất, để học từ thực tiễn.
Rồi ông bỏ mặc viên chỉ huy pháo binh đứng đó với những phản ứng hỗn tạp, tiếp tục nói, giọng trầm xuống:
— Từ Sài Gòn, Tổng thống, nội các và quốc hội đều nóng lòng nhìn về chúng ta. Họ hiểu rõ sinh mệnh quốc gia, cán cân hòa đàm Paris phụ thuộc phần lớn vào cuộc tái chiếm này. Dù quân số hao hụt nhiều—báo chí gọi là 'cối xay thịt'—chúng ta vẫn phải giữ quyết tâm: chỉ thắng, không thua. Vì danh dự người lính, nếu có mệnh hệ gì, tôi—Trung tướng tư lệnh Quân khu, Quân đoàn 1—sẽ là người ra đi trước.
Mọi người im lặng. Chỉ có cái bắt tay của đại tá dù và viên chỉ huy thủy quân lục chiến rung lắc như muốn nhắn nhủ: 'Cố lên, anh em! Hy vọng anh em không phải ôm đầu máu trở về như lính dù chúng tôi, và cũng không cần phải làm cứu tinh quay lại.'