Mưa đỏ
Bãi tập đấu võ giữa đêm
Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên một bãi đất trống giữa những lều bạt dã chiến của Đại đội Hắc Báo mang nhãn hiệu US ARMY, một trận đấu võ kịch liệt đang diễn ra. Bên thách đấu là Trung úy Quang cùng vài người khác, tất cả đều trần trần, mặc quần nhà binh túi hộp, thân thể rám nắng, ngực bụng đen sì, da xăm trổ lòe loẹt, khiến người ta tưởng lạc vào một bộ tộc man rợ vùng Amazon. Với vóc dáng cao nhỉnh hơn các đối thủ, bằng những đòn võ chuyên nghiệp tàn bạo, Quang lần lượt quật ngã hết người này đến người khác. Đến mức phải dừng lại, giọng chán nản: "Các cậu nên nhớ đây là địch thủ, là những kẻ dũng cảm chứ không phải tôi, đại đội trưởng của các cậu, mà đánh đấm dè chừng như vậy.
Còn ai nữa không? Mạnh dạn lên!". Hắn nhìn quanh, dừng ở Thiếu úy Phan Thái. Cặp mắt khiêu khích, giễu cợt không thể chịu nổi của hắn kích động lòng tự ái, khiến gã nhớ lại thời còn là quán quân võ thuật trong trường đặc biệt. Gã cởi áo, tháo thắt lưng, lao vào giao đấu.
Tiếng hò reo man rợ vang động cả vùng đồi, như giữa một trận sát sinh. Đám Hắc Báo kỳ vọng trận đấu ngang tài ngang sức, thậm chí Phan Thái còn tỏ ra sắc sảo hơn. Chưa đầy vài hiệp, mặt mày hai người đã sưng tím, máu chảy từ mũi và miệng. Dù vậy, Quang vẫn điềm tĩnh, che chắn như thể ngầm chứa một bí mật nào đó. Còn Phan Thái, dường như say đòn, tung ra những cú đánh nhắm vào chỗ hiểm. Nhận ra điều đó, Quang tránh né, chỉ khi Phan Thái hụt hơi mới tung đòn chí tử vào ngực gã. Đòn này do một ông thầy võ ở Đài Bắc truyền dạy từ lâu, khiến Phan Thái gục xuống, mặt chìm vào cỏ. Tiếng vỗ tay, tiếng súng nốc báng dội lên khoái trá.
Quang ghé sát miệng Phan Thái, nói vừa đủ nghe: "Thái! Làm lính mà đi bô báo là hèn nhát lắm nghe chưa? Đường tiến thân của mày là ở trận tiền chứ không phải quỳ gối. Đáng lẽ hôm nay tao sẽ cho mày bay cả hàm răng nếu đêm nay không có nhiệm vụ đặc biệt.". Hắn chuẩn bị đứng dậy thì một chiếc Jeep tiến đến, bụi mù bay. Viên Đại tá sư trưởng cùng viên cố vấn Mỹ mặc thường phục bước xuống, vỗ tay. Đại tá cười lớn: "Bravo! Đúng là đáng mặt Hắc Báo, luôn giữ được phong độ trong bất cứ hoàn cảnh nào!".
Quang vội mặc áo, thắt thắt lưng, đứng nghiêm: "Thưa, chúng tôi chỉ tập vài miếng để giải tỏa stress. Đánh nhau giẫm chân tại chỗ, ngày ta lấn được bao nhiêu, đêm chúng lại lấn bấy nhiêu, không stress mới là lạ.".
Viên cố vấn Mỹ bắt tay Quang: "Tốt! Tôi rất thích những lời nói thẳng thắn như thế.".
Quang cười nhạt: "Chắc ông cố vấn thích cả chuyện mỗi ngày chúng tôi phải đi tiêu cả đại đội để phục vụ cho cái Việt Nam hóa vĩ đại và khôn ngoan của các ông?".
"Sao lại của chúng tôi, của chúng ta chứ!" - Viên cố vấn vẫn tươi cười. "Cuộc chiến này, danh dự hai nước, hai quân đội chúng ta là một.".
"Nếu vì danh dự thì người Mỹ đã không chơi con bài nửa chừng, bỏ của chạy lấy người như thế.".
Viên Sư trưởng vội can: "Thôi nào, xin các vị! Trung úy, có việc đây!".
Quang nói: "Cắm cờ lên Thành cổ để giành thế thượng phong trên bàn hội nghị?".
"Đúng! Nhưng sao Trung úy biết nhanh vậy?".
"Dạ, Hắc Báo là tai mắt của mặt trận. Dù giữa cái Thành cổ sặc mùi tử thi và cái bàn hội nghị thơm phức mùi ngoại giao chưa chắc đã có liên quan, nhưng chúng tôi đã sẵn sàng, thưa Đại tá. Chỉ xin hỏi, tưởng đại tá đã tạm ra ngoài vòng chiến như cuộc họp vừa rồi phân định, sao nay lại trực tiếp đảm trách?".
"Nghề mà!" - Cái thẹo trên thái dương ông ta nháy nháy. "Bọn thủy quân thì biết mẹ gì ba cái chuyện đòi hỏi tính nghiệp vụ tinh xảo này. Rồi cái gì khó lại phải dính đến tay lính dù thôi.".
"Tôi hiểu." - Quang nói, nhưng rõ ràng chẳng hiểu gì.
Sư trưởng nghiêm giọng: "Đây cũng là mệnh lệnh của Tổng thống và Tướng tư lệnh. Công việc hết sức quan trọng này do đại đội Hắc Báo của Trung úy đảm nhiệm, thời điểm sẽ báo sau. Chiều nay hai vị trình lên tôi phương án hữu hiệu nhất.".
"Cũng cần nhắc thêm: Tổng thống hứa thưởng bội tinh danh dự và năm mươi ngàn đô la cho đơn vị nào cắm được cờ trúng ruột gan địch.".
Quang cười nhẹ: "Dạ, việc cần cắm thì cứ cắm theo bổn phận người lính chứ không ai đi đổi mạng mình lấy ba cái thứ bội tinh và tiền bạc vô nghĩa đó.".
Viên Đại tá nhìn viên cố vấn, cố rặn ra tiếng cười: "Thôi, chơi tiếp đi. Nếu được trẻ lại vài tuổi, moa cũng sẵn sàng tỉ thí mấy chiêu. Chào!".
Trước khi lên xe, viên Đại tá nói nhỏ vào tai Quang: "Được, chú em chơi vỗ mặt thằng Mỹ thế là được, đáng, nhưng nhớ giữ mồm giữ miệng, họ vẫn chưa hết uy lực ở cái xứ đang lâm vào căn bệnh hấp hối chết tiệt này và mọi sự vẫn còn trông vào cái túi đô la rủng rẻng. Nè, vừa có con nhỏ trên rừng xuống, màu ô liu, hệt một thỏi sô cô la, đang chờ cậu thắng lợi trở về đó.".
Câu nói lọt vào tai Phan Thái. Hắn nhìn Quang với ánh mắt đố kỵ và hận thù. "Vậy là sao hè? Chính gã đã báo cáo với Đại tá về mối quan hệ giữa Trung úy Quang và cô gái bí ẩn phía bên kia, sao giờ đây Đại tá lại có vẻ tin cậy, thân mật với hắn? Rồi cuối cùng, gã lại ăn đủ cú đá móc vào ngực cùng lời khinh miệt thấu xương?
Mẹ, chả lẽ thời thế thay đổi đến lộn ngược? Xong, cứ để đó, đêm dài lắm mộng, chờ xem.".
Xe bon đi. Viên cố vấn sa sầm mặt: "Tôi muốn ông Đại tá cho thay ngay tên Đại đội trưởng xấc láo kia!".
"Nhưng trong sư đoàn dù của tôi, loại thiện chiến, chịu chơi như hắn không có nhiều, nếu thay hết có khác gì con cá bị rút hết xương?".
Viên cố vấn Mỹ nhún vai, còn viên Đại tá bản địa nhìn đi chỗ khác, thoáng nụ cười.
Lúc này, chiếc đồng hồ Poljot trên tay Cường chỉ vào con số 1. Nửa đêm rồi. Trước cửa hầm, cả tiểu đội đứng thành hàng.
Tiểu đội trưởng Tạ trầm giọng: "Bộ chỉ huy Thành cổ giao cho tiểu đội ta làm mũi chủ công phá thế cắm cờ của địch. Trận đánh có ý nghĩa đặc biệt, quyết cắm và ta quyết nhổ. Tôi đề nghị lấy quân phục cất trong ba lô ra mặc. Nếu chẳng may có chuyện, ta cũng có bộ quần áo đàng hoàng.".
Mọi người làm theo. Chốc lát, cả tiểu đội biến thành đội hình chính quy nghiêm chỉnh. Tú cũng mặc bộ đồ mới.
Tạ lắc đầu: "Thằng Tú ở lại coi hầm!".
Tú mếu máo: "Tiểu đội trưởng không tin em chứ gì?".
"Chưa chứ không phải không.".
Tú càng mếu: "Mẹ em mà biết chuyện này thì mẹ em... buồn lắm!".
"Buồn gì? Báo chí nói, chỉ cần tồn tại đến tháng thứ hai đây mà không đầu hàng, không thối chí là đáng phong anh hùng rồi. Cậu đang là anh hùng, được chưa?".
"Em là anh hùng?".
Tú ngơ ra, rồi hiểu ra, nước mắt tuôn trào, miệng méo xệch: "Mẹ ơi... Con anh hùng rồi.".
Cường ôm cậu vào lòng, búng nhẹ vào má: "Được rồi, chú anh hùng.".
Cùng lúc, tại vị trí kín đáo bên ngoài Thành cổ, Trung úy Quang đứng trước toán Hắc Báo rằn ri. Đằng sau là cánh nhà báo, quay phim đủ màu sắc, từ Sài Gòn bay lên chiều nay.
Quang cầm lá cờ ba sọc cuốn gọn, giơ cao như quyền trượng, giọng u uất: "Được lệnh cắm cờ vào khu trung tâm Thành cổ là vinh dự đặc biệt cho Đại đội Hắc Báo. Chỉ cần chụp được một tấm hình, ngày mai báo chí, truyền thông thế giới sẽ đăng tải, coi như ta xong việc. Do vậy, các chiến hữu nghe đây, dù tình huống nào, ai bỏ chạy, tôi sẽ bắn bỏ.".
Quay sang nhà báo, hắn không hạ giọng: "Chúng tôi mang máu ra cho các vị hành nghề, chả vinh quang gì đâu, cũng là một nghề thôi. Ai tỏ ra hèn nhát, làm rối đội hình, tôi cũng sẽ cứng rắn, xin lỗi trước.". Rồi chỉ vào Phan Thái: "Ngài Thiếu úy sẽ trực tiếp phụ trách các vị. Vị trí của các vị ngoài thành, khi cờ cắm xong, muốn làm gì thì làm.".
Một cô phóng viên trẻ, ăn mặc sành điệu, cất giọng: "Phong độ người hùng có nhất thiết phải nói năng kiểu sát máu vậy không, thưa ông Trung úy?".
Quang trừng mắt: "Đây là trận chiến, là chết chóc chứ không phải phỏng vấn trong xa lông sặc mùi nước hoa rẻ tiền. Cô hiểu chưa? Nếu cô thấy sát máu, xin mời ở lại, tùy thích.".
Một đại úy đeo máy ảnh đến gần: "Chết nỗi, Trung úy. Cô ta là... bồ nhí của ngài Đại tá dù.".
Quang không đổi nét mặt: "Vậy thì tốt nhất nên để cô ta trở về cái giường của ông Đại tá đó, tháo đồ lót ra mà tác nghiệp. Tất cả chuẩn bị!".
Trong bóng đêm phập phồng, tiểu đội bảy người âm thầm tiến về bức tường gạch mờ mờ ở góc Thành cổ. Gần đến, họ tản ra, hạ thấp người.
Tạ ghé sát vào tai Cường: "Tại sao cậu lại quả quyết nó sẽ cắm ở bức tường nhà tù bỏ hoang?".
"Vì đó là điểm cao duy nhất còn sót lại. Không ai phô trương chiến quả trong vũng lầy.".
Tạ gật, quay sang Sen: "Còn ông đặc công, theo cậu chúng sẽ đột qua điểm nào?".
"Căn theo phương vị... nhất định chúng sẽ đột vào từ điểm cạnh gần nhất kéo thang đến mục tiêu.".
"Tức là điểm nào?".
Dưới vầng hỏa châu, Sen chỉ về điểm có cọc nhọn chọc lên trời.
Tạ gật: "Mấy cậu học không phí. Phân công: cậu Sen dẫn một tổ ra đón chặn ở đó. Còn lại theo tôi tiến vào khu nhà tù cũ.".
Họ chia làm hai ngả, nương vào bóng tối đi tiếp. Trung úy Quang cùng toán cắm cờ ngồi thu lu trước cây cọc nhọn. Hai lính định xách súng lên thì hắn vội chặn: "Khoan! Nếu ta chọn điểm lợi thế thì chúng cũng không ngu mà bỏ qua. Chuyển điểm cắm khác!". Cả toán di chuyển chếch sang phải, như những con báo đêm.
Bóng đêm quánh đặc. Những bóng đen ấy chuyển động cách tổ Sen hơn chục thước. Bình phát hiện ra điều bất thường, thì thào: "Nó kia!".
Sen cũng nhận ra nhưng gạt: "Muộn rồi, để nó vào sâu, tổ anh Tạ sẽ tiêu diệt.".
"Thế mình ngồi nhìn à?".
"Sẽ khóa đuôi chứ sao ngồi nhìn?".
"Tôi thấy trong chuyện này có gì không ổn!".
Sen gắt: "Vậy cậu nổ đi, và chịu trách nhiệm nếu chúng cắm được cờ. Đúng là ngựa non...".
Bình nhìn thẳng vào mắt Sen: "Đừng giở giọng trịch thượng! Đã cùng nhau đánh hàng trăm trận, ai là ngựa non?".
Hai tia mắt căng chằng... Tổ của Tạ phát hiện bóng đen của toán Hắc Báo nghi binh bò lên tường. Anh thì thào: "Chưa! Cứ để nó cắm cờ xong rồi hãy nổ súng.". Nhưng bóng đen biến mất, không thấy cờ trên trời. Cường chột dạ: "Nó chơi trò đánh lạc hướng rồi. Anh ở đây, tôi dẫn một tổ ra mô đất cao.". Cường, Hải gù cùng chiến sĩ trẻ quê Nam Định tiến đến. Gần mô đất, Cường dừng lại, nằm xuống, nhìn lên: ba bóng đen trườn lên đúng mô đất đó.
Bóng đầu rút dao găm đào lỗ. Hải gù thổi hơi nóng vào tai Cường: "Tôi hạ nhé!". Cường lắc đầu: "Nổ dễ làm kinh động tất cả. Có cách khác.". Nín thở chờ cờ cắm xong, tung ra, bay rờn trong gió đêm, Cường mới ra hiệu: "Mỗi cậu phụ trách một thằng. Tôi lo thằng đi đầu. Bắt sống để khai thác. Cẩn thận!". Họ bò thêm vài thước, ước lượng cự ly, rồi bốc người lên. Cuộc vật lộn diễn ra trong bóng tối huyền hoặc. Bên cắm cờ bị bất ngờ, chống trả yếu ớt. Nhưng chúng nhanh chóng lấy lại bản lĩnh, đánh trả quyết liệt.
Hải gù đối đầu gã to con. Hắn lẳng anh như bó rơm, đến khi anh kiệt sức, rút dao định kết liễu. Bất ngờ, Hải tung vốc cát vào mặt hắn, hắn rú lên, ôm mặt loạng choạng, đủ để anh vùng dậy, xọc lê xuyên bụng. Tiếng ặc ặc, hắn gục xuống giãy đành đạch.
Người lính trẻ quê xứ gặp bất lợi, bị gã thấp đậm siết cổ. Anh quằn quại, sắp chết thì bóng đen từ đâu lao đến, nện báng súng vào đầu hắn. Tiếng vỡ khô khốc, hắn ngật người, ngã vật ra, thở rên rè.
Cái bóng đen ấy buông súng, toàn thân run bắn. Hải chạy đến: "Tú!... Sao mày ở đây?".
Tú ngơ ngơ: "Cái sọ người khi vỡ nghe như chum vại ấy nhỉ?".
Như số phận sắp đặt, cuộc vật lộn giữa Cường và Quang diễn ra dữ dội. Cả hai lao vào nhau, ghì siết, đấm đá ngang tài ngang sức. Lúc người này trên, lúc người kia dưới. Bắt đầu là báng súng, rồi dao găm, rồi chân tay không. Cuối cùng, Cường rút được cán cờ, nhưng Quang giật lại, cắm trở xuống. Cờ bị bung, bay đi, chìm vào đất cát.
Quang bị kẹp dưới, rút trái đạn định cắn kíp. Cường chồm lên giữ lại. Hai bàn tay nắm lấy trái tử thần. Một muốn ghì kíp, một muốn rút kíp. Hai đôi mắt đấu nhau. Bất giác, Cường nhận ra người dưới mình. Trong khoảnh khắc lơ đãng, trái đạn tuột khỏi tay. Quang buột miệng: "Thằng Việt Cộng, hẹn gặp lại mày dưới kia!". Nói xong, đạn nổ, khói bụi phủ kín. Khói tan, chỉ thấy một thân hình máu me giãy giụa, còn thân hình kia bị hất văng đi đâu.
Tiểu đội trưởng Tạ ào đến, ôm chầm lấy Cường, lắc mạnh: "Cường ơi... Ta thắng rồi! Cậu không thể chết được!".
Hải, Tú chạy đến. Sen đột ngột xuất hiện: "Cậu ấy sao rồi?".
Tạ trừng mắt: "Mày làm gì bây giờ mới tới, hả?".
Sen im lặng. Tạ định nói thêm nhưng dưới hỏa châu nhận thấy máu chảy từ thái dương Sen xuống ướt cổ áo, anh dừng lại.
"Xin... xin lỗi cậu!".
Quang tỉnh lại trong bụi cỏ. Bằng chút sức lực cuối, hắn quờ súng định bắn Cường thì Tú phát hiện, giật AK trong tay Hải lao đến. Nhưng không kịp, trước khi chạm được, tràng tiểu liên từ tường thành bất ngờ bắn ra, quật Tú ngã xuống.
Đó là tràng đạn của viên Thiếu úy Phan Thái. Hắn hiện ra, nhìn theo bóng Quang được đồng bọn dìu đi, tặc lưỡi: "Đáng lẽ loạt đạn đó thuộc về mày kia, Quang ạ!".