23. Chương 23: Cơn mưa và những lựa chọn

Mưa đỏ

Chương 23: Cơn mưa và những lựa chọn

Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong thành nội Huế, mưa vẫn rơi dai dẳng. Dưới cơn mưa ấy, bóng dáng các cô gái lướt xe qua cầu Trường Tiền, qua những phố cổ trở nên mơ hồ, huyền ảo đến quặn lòng. Cái lãng mạn ấy như chẳng hề hay biết chút gì về địa ngục cách đó chưa đầy trăm cây số.
Trong căn biệt thự tĩnh mịch của Quang, bà mẹ đang ngồi thu mình trong chiếc ghế bành nỉ trắng, vẻ mặt bất an. Bà lặng lẽ lần chuỗi tràng hạt, miệng khấn thầm những lời xa xôi, đầy ưu tư.
Từ tầng trên, Quang bước xuống cầu thang gỗ hai bậc một, quân phục chỉnh tề, cánh tay trái vẫn còn băng bó. Anh đến bên mẹ, cúi xuống áp mặt vào mái tóc đã điểm bạc của bà, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, con đi đây."
- Đi đâu? - Giọng bà mẹ giật mình.
- Về đơn vị.
- Ai bắt con phải đi khi con còn đang điều dưỡng vậy?
- Con tự quyết định. Mảnh đất ấy giờ như một ám ảnh, như một gánh nặng không thể gỡ bỏ. Trước đây là một cô gái, bây giờ là cả một chiến binh phía bên kia. Con không thể chịu đựng được ánh mắt trong trẻo ấy khi viên đạn trong tay con đã rút ra, khi nó nhìn mình như đứa trẻ thơ.
Bà mẹ đứng bật dậy, ôm lấy bờ vai vạm vỡ của con: "Trời, con tôi bị hoang tưởng mất rồi."
Quang quỳ xuống, đôi mắt tràn đầy niềm khốc liệt: "Chiến tranh này chỉ là ảo tưởng khi người ta đổi mạng sống lấy những thỏa thuận chính trị bẩn thỉu. Con sẽ tìm trong cái bẩn thỉu đó những điều ít bẩn nhất để tồn tại, nếu không, cuộc đời này còn nghĩa lý gì nữa?"
Bà mẹ van nài: "Con ở lại thêm một ngày nhé. Chiều nay ba con sẽ bay từ Sài Gòn đến, hai cha con sẽ nói chuyện, rồi con quyết định."
- Con không muốn gặp ông ấy. Con chán ngấy những tham vọng thực dụng mà ông ấy vẫn nhồi nhét vào đầu con.
Một tiếng cười nhẹ đột ngột vang lên. Cô bạn gái kiêu sa của Quang xuất hiện từ cửa phòng, nghe được hết, cất giọng giễu cợt: "Kẻ thù trên cao hay sự vô nghĩa của những trò mưu mô đã đẩy anh trở về tổ kén? Ôi chao, người hùng tội nghiệp của em! Chào anh! Sáng nay em mới hay anh bị thương và đang nghỉ ở đây."
Quang đứng bật dậy, ánh mắt như mảnh thú bị thương. Hắn định vung tay tát vào khuôn mặt kiêu ngạo kia, nhưng lại kìm lại. Liệu vì ánh mắt tội nghiệp của mẹ hay vì thân hình nóng bỏng, căng đầy trước mặt, buộc hắn phải ngừng lại?
Hắn quay mặt đi, hất đầu lên tầng trên: "Tốt, ta có chuyện nói với em. Lên đây đi."
Hắn bước lên trước, cô ta theo sau với vẻ háo hức. Cánh cửa phòng đóng sập, khoá kín.
Không nói một lời, đôi mắt hắn như đói khát. Hắn đẩy cô ta ngã nhào xuống giường, xé tung quần áo, xé cả đồ lót, vùi mình vào da thịt nóng hổi, cuồng loạn...
Nhưng đúng lúc cô gái thư giãn, mắt nhắm nghiền, thở dốc, dang rộng đôi chân chờ đợi, hắn đột ngột ngồi dậy, mặt kinh hoàng: "Có mùi xác chết!"
Hắn thét lên, vội vã mặc lại quần áo, chạy xuống như tên lửa...