Mưa đỏ
Sáng trắng đêm đen
Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian đã lặng lẽ trôi qua nửa đêm mà mưa vẫn không hề dứt. Dưới ánh đèn pháo, nếu có ai đứng từ trên cao nhìn xuống, toàn cảnh sông Thạch Hãn và khu vực Thành cổ sẽ hiện ra như một vùng hồ mênh mông. Mặt sông gần như ngang bằng với mặt đất.
Nước từ sông theo dòng lũ ào ào tràn vào thành. Nước trong thành lại tràn ồ ồ xuống các hầm, tràn vào các đường hào ngang dọc, tràn vào tất cả những nơi được gọi là chỗ trú ẩn của con người. Trong cảnh lênh láng như trận đại hồng thủy thời xa xưa đang hiện về lần nữa, thỉnh thoảng lại thấp thoáng những gò đất, những mảng bê tông, những khóm cỏ nhô lên như những hòn đảo, như những nấm mồ.
Trời vẫn mưa không ngừng. Tiếng nước chảy xối xả, dai dẳng.
Lúc ấy, trong hầm chỉ có Hải, Tấn và Sen là nằm dựa vào nhau, kiểu nằm nghiêng hoặc ngồi sát vào nhau cho đỡ ướt. Riêng Sen vẫn ngồi thu mình ở một góc, đầu cúi gằm. Không biết từ bao giờ anh ngồi như thế, và nếu không thỉnh thoảng ngẩng đầu lên thì người ngoài nhìn vào dễ tưởng anh đã chết, chết trong tư thế thường thấy ở những hầm trú ẩn nơi đây. Còn Cường và Bình thì ngâm nửa người trong nước, ngủ một giấc ngủ khổ sở như người hành xác trong kinh Thiên chúa. Thỉnh thoảng Bình lại giật mình tỉnh dậy rồi lại ngủ.
Một tiếng ếch kêu ộp ộp vang lên đâu đó khiến Cường bừng tỉnh, dụi dụi mắt nhìn lên... sắp sáng rồi, phải dậy thôi, lúc này địch thường hay lẩn mẩn đột kích, đúng vào cái giờ chạng vạng này, cái giờ kẻ địch nửa ngủ nửa thức. Để tỉnh hẳn, anh vỗ mấy cái vào gáy, thò tay ra cửa hầm, định múc nước lên mặt để tỉnh thì bỗng rút tay lại như bị bỏng. Ngay trước mắt anh, trong làn nước đục ngầu ấy, một xác người không mặc quần áo trôi qua, phần mông trắng nhợt đang phân hủy dần...
Tiếng ếch lại kêu gần hơn. Tấn ngóc đầu dậy ngơ ngác:
- Em vừa nằm mơ bắt ếch, vừa chộp được thì tỉnh, tiếc quá!
- Tiếc gì! - Cường nói. - Ếch thật kia kìa.
Tấn trố mắt nhìn xuống, thấy một chú ếch gầy còm mắc kẹt giữa mấy thanh gỗ ở góc hầm, hai chân quẫy cuồng. Mồm cứ ngáp ra. Với vẻ thích thú của trẻ thơ, Tấn nhoài người ra chộp lấy, nhưng không thả mà rút sợi dây giày bên cạnh, loay hoay buộc hai chân của chú ếch lại rồi treo nó lên lưng chừng nước ở cửa hầm.
Bị treo, chú ếch càng kêu ộp ộp, quẫy đạp tứ tung. Tấn khoái chí:
- Ếch cảnh đó. Để nó kêu cho đỡ buồn.
Bỗng bầu trời bị xé toạc bởi loạt đạn pháo bay tới. Mặt đất rung chuyển, nước trong hầm sóng sánh. Pháo chưa dứt, những quả bom từ chiếc phản lực bất ngờ lao tới ném xuống đã tạo nên âm thanh như tiếng núi lửa phun trào, bắt đầu bừng lên nham thạch.
Tấn nhắm mắt lắng nghe từng tiếng nổ rồi hồn nhiên đếm:
- Trái này nghe ực một cái là bom đào... Trái này nghe rào rào như cháy rừng là bom phạt... Trái này nghe lốp bốp như bắp rang trên lửa đích thị là bom bi... Còn trái này không nghe tiếng, chỉ nghe lửa phựt phựt dứt khoát là thằng napan... - Im một lúc, cậu lại nói. - Trái này là pháo dù... Trái này là pháo chụp... Trái này là pháo khoan... Trái này là... Cậu bỗng kêu lên thất thanh.
- Chết con ếch cảnh của em rồi!
Tại cửa hầm, chú ếch bị mảnh đạn chém đứt phần thân, chỉ còn lại cái đùi nhỏ xíu đung đưa...
Bom pháo tạm ngừng. Trời bắt đầu sáng nhợt, chiếu từng vệt nắng nhạt vào hầm. Cường xách súng ngoi lên khỏi mặt nước. Tấn bỗng cười lớn:
- Nhìn anh Cường kìa! Như rắn hai màu ấy.
Mọi người nhìn lại, dưới ánh nắng sớm, thân thể anh chia làm hai màu rõ rệt. Từ cổ xuống trắng nhợt như cá ươn, từ cổ trở lên đen cháy như vừa bị bom napan, chỉ còn đôi mắt và hàm răng trắng dã.
Hải cũng bò lên, thân thể cũng hai màu không kém, thậm chí rõ hơn. Thế rồi như lây lan, tất cả, trừ Sen, đều trườn mình ra ánh sáng, lộ rõ thân thể nửa trắng nửa đen của mình.
Bình đùa:
- Cứ thế này mà đi trên phố nhỉ? Có khi cụ Da Vinci phải sống lại để xem loài sinh vật này là gì chưa từng thấy trong Kinh thánh chăng?
Tiếng cười bật lên. Lâu lắm mới có tiếng cười chào sáng vô tư và sảng khoái như thế! Nhưng tiếng cười chưa dứt thì cả khu hầm bỗng sáng rực như có mảnh thiên thạch nghìn độ từ dải Ngân Hà rơi xuống.
Bình lúc ấy đang ngồi ngoài cùng bỗng hét lên, ôm mặt như bị thổi bay. Ngay lập tức, nhiều ngọn lửa đỏ rực vút tới, liếm xèo xèo, reo phừn phựt, len vào cửa hầm, len vào các ngách hào, vào thân thể con người. Lửa len đến đâu là bùng cháy dữ dội như trận hỏa thiêu, trận động đất nghìn độ Richter.
Cường thét lớn:
- Súng phun lửa! Tất cả xuống hầm, dùng bao cát, gạch đá bịt kín các khe lại!
Mọi người vội làm theo. Trên mặt đất, những con rắn lửa bỗng mất con mồi, lồng lộn đan qua đan lại, thiêu rụi mọi vật cản trên đường đi. Lúc này, qua khe hở, Cường chú mục nhìn và sửng sốt nhận ra đó chính là những ngọn lửa từ xe lội nước đen sì đang xé nước ùng ục tiến vào. Đã có xe trườn đến gần cửa hầm. Một quả đạn B40 từ tay anh phóng ra trúng đích... nhưng không hề hấn gì. Quả thứ hai cũng vậy! Con quái thú lưỡi đỏ chỉ rung mình, hơi nghiêng rồi lại lấy thăng bằng tiếp tục chồm lên, phè phè phun lửa. Cường cay đắng nhận ra, chiếc xe được bọc bao cát kín mít đã hất lại tất cả hỏa lực mạnh nhất từ trong hầm bay ra.
Đã có chiến sĩ ở hầm bên cạnh bắt lửa, toàn thân bùng cháy. Anh điên cuồng chạy lên khoảng trống vùng vẫy, lăn lộn, nhào lên nhào xuống nhưng lửa không hề giảm mà còn cháy dữ dội hơn.
Đây là trường hợp không thể cứu chữa, chỉ có thể đứng nhìn, chờ thân xác ấy tan chảy, biến mất...
Tấn nói nhỏ vào tai Bình:
- Để em! Anh bắn yểm trợ nhé!
Nói rồi, như một con sâu đo tinh quái, hay một chiến sĩ chống tăng sành sỏi, với thân hình nhỏ bé của thiếu niên, cậu vác cây B40 dài gần bằng người bò len lách giữa chướng ngại, giữa xác chết hai bên, ngoắt qua ngoắt lại khiến lửa, đạn bất lực chỉ lướt qua phía trên mà không chạm được vào người. Chốc lát, cậu đã tiến gần đến một chiếc M48 sừng sững như tòa nhà đang nghênh ngang cuốn xích tiến tới. Vẫn nằm, Tấn đặt súng lên vai, không cần ngắm, siết cò... Trái đạn có hình hoa chuối hột trên vai Tấn không bay vào thành xe mà găm thẳng vào xích. Lửa bùng lên, vẫn ngọn lửa nghìn độ, màu trắng nhưng lần này cả vòng xích nặng nề đứt tung, ròn rã tuột ra phía sau như con thú lòi ruột. Phía trên, nắp tăng hốt hoảng mở tung, lính biệt động nhảy xuống, ôm đầu chạy toán mạng về sau.
Đứng trong giao thông hào, Đại đội trưởng kiêm Chính trị viên Đặng Cường hét to:
- Cậu ấy làm được rồi... Tất cả làm theo! Xông lên...
Đến lượt những thân hình quấn quần cộc, áo rách, ở trần nửa đen nửa trắng lao lên. Lại thêm vài xe tuột xích. Có xe bốc cháy, có xe lật nghiêng. Xác chết rải quanh, có xác cũng ngún lửa như luật nhân quả nghiệt ngã đang hiện hành.
Nhưng đàn quái thú vẫn sắp xếp lại đội hình, phè lửa lao lên điên loạn.
Trước mắt Hải hiện ra cảnh ùn tắc bi thảm trong giao thông hào. Bộ đội người bị thương, người còn lành lặn chen chúc, xô đẩy, dồn ứ... Ngọn lửa nhân đà ấy liếm xuống khiến sự hỗn loạn càng thêm hỗn loạn. Có người không chịu nổi áp lực định nhoài lên mặt đất để thở thì lập tức bị đạn như đã chờ sẵn bắn thẳng, hất văng trở lại.
Hải chặn một chiến sĩ ướt sũng vừa từ lòng cống nhoi lên.
- Sao, chuyện gì xảy ra dưới đó?
- Nước bị ùn. Tắc rồi.
Hải cau có một chút rồi cầm súng len lách qua đám đông, qua mùi mồ hôi khét nồng, qua cả vết thương rỉ máu chui xuống.
Đúng là lòng cống đang nghẹt người. Nước không thoát được mà đang dâng dần khiến sự cơ động chiến thuật trong lòng đất hoàn toàn bế tắc. Cứ đà này thì ta tự giết ta chứ chưa cần đến súng đạn địch. Hải khựng lại một chút, vầng trán căng ra, rồi như quyết định điều gì hệ trọng, anh chen, gạt, dũi ngược lại dòng người mỗi lúc một ken đặc. Có lúc bị đè ngã sấp ngửa, có lúc bị giẫm đạp lên lưng, mặt, cổ. Anh lại gồng mình vùng dậy dũi tiếp... Cuối cùng lòng cống cũng sáng dần báo hiệu anh sắp ra cửa. Đột ngột mùi hôi thối xộc lên khiến anh choáng váng, xây xẩm mặt mày, quặn bụng muốn nôn. Anh nhịn thở dũi tiếp, dũi tiếp nữa...
Cuối cùng cái cửa cống bằng vỉ sắt nằm ngang mép nước và nguyên nhân ùn tắc hiện ra, ghê rợn. Tại cửa cống, một xác chết trôi từ đâu tới giắt ngang mắt lưới, trương phình, bịt kín. Không kịp suy nghĩ, anh vội nhoài tới, dùng tất cả những gì có thể: báng súng, mũi súng, lưỡi lê, tay chân nhằm đẩy khối xương thịt cứng ngắc như đá ra khỏi nhưng bất lực. Nếu có khe ra được một chút thì nước lại đẩy lại, cứng hơn. Cuối cùng, không còn cách nào khác, anh lầm rầm trong đầu: “Không biết anh ở phương nào nhưng vì sự sống của mọi người, tôi xin lỗi...”, rồi lên đạn lia loạt vào xác đó. Xác ăn đạn vỡ ra từng mảnh rồi từ từ tuột xuống, cho một luồng ánh sáng quý giá lùa vào cùng dòng nước trong cống bắt đầu thoát ra.
Anh cũng theo dòng nước nhoài ra khoảng trống, thở phào vươn vai, hụp xuống, giơ hai tay vẫy chào tổ hỏa lực bảo vệ cửa cống, lặn xuống, khoan khoái để mặc dòng nước đẩy đưa mình đi một đoạn rồi mới nhô đầu định lên bờ, đi tắt qua chỉ huy sở về phía đại đội mình. Nhưng vừa vuốt nước trên mặt, định đặt chân lên gờ đá bước lên thì bất ngờ một đế giày bốt-đờ-sô đen sì, to tướng, lấm máu hiện ngay trước mặt. Phía trên là nòng súng cũng đen ngòm và trên nữa là nụ cười hiểm độc. Nụ cười của Phan Thái, viên Trung úy toán phó Hắc Báo, lúc này đã đeo lon trung úy, và phía sau hắn là dãy nòng súng khác từ trong bụi cây đang chĩa vào anh, sẵn sàng nổ đạn...