Mưa đỏ
Người lính vô danh
Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trung úy Phan Thái nói với Đại úy Quang vừa được thăng lon, quân đội Cộng hòa tỏ ra khá hào phóng trong việc tăng hàm cho sĩ quan như một phần thưởng khích lệ, nếu không sẽ khiến tinh thần của họ suy giảm. Giọng gã hiếm khi vui vẻ như thế: - Anh cứ yên tâm ngủ một giấc đi, để tôi lo thằng Cộng sản này.
Quang mỉm cười, bắt tay gã – một cử chỉ hiếm thấy bấy lâu nay: - Chúc mừng cậu đã lập chiến tích! Công này thuộc về cậu, cậu toàn quyền xử lý. Tạm biệt!
Nói xong, Quang bước thẳng vào lều dã chiến của mình. Phan Thái nhìn theo.
Quan hệ giữa gã và cấp trên đã phần nào cải thiện kể từ khi gã chứng kiến viên chỉ huy lạnh lùng ra lệnh đưa tên Việt Cộng về đất. Đúng vậy, mối thù không đội trời chung với Cộng sản. Đối với Đại úy Quang, gã hiểu, mối thù ấy không bắt nguồn từ lòng căm hận nhất thời mà có vẻ sâu xa, thuộc về tiềm thức – thứ mà phía bên kia gọi là giai cấp, hay gì đó đại loại thế. Còn gã, người cha xã trưởng bị Việt Minh xử tử, người chú đồn trưởng bị bọn Việt Cộng phục kích giết hại, với gã, Cộng sản chỉ là kẻ thù không đội trời chung, món nợ máu cần phải trả, càng lấy được nhiều máu càng hả dạ. Gã đã thề trước mồ cha, mồ chú như thế và nhất định sẽ làm được.
Quả đấm sắt trên tay gã sáng bạc, gã bước nhanh vào túp lều nơi tên lính Cộng sản bị trói chặt, vẻ hứng khởi như con đười ươi sắp xé xác con mồi.
Quần đùi, trần trùng, thân thể lem luốc, hai tay bị trói giật ra sau, Hải ngồi trên chiếc ghế sắt gỉ sét, mặt sưng vù, bầm tím.
Phan Thái bước vào, áo sạch sẽ, phảng phất mùi nước hoa nồng nặc. Gã nhìn từ đầu đến chân tên tù binh, cười giễu cợt: - Chào anh bạn! Anh nhìn lại bộ dạng thê thảm của mình mà dám chống lại đội quân thiện chiến như chúng tôi, ngông cuồng quá không?
Hải nhổ một bãi máu, quay đi không thèm trả lời. Nụ cười giễu cợt của gã biến thành cay nghiệt, gã dùng mũi súng hất mặt anh trở lại: - Đừng làm trò quân tử nữa! Quân tử giữa trận tiền có thể coi được, còn lúc sa cơ thất thế thế này là trò hề, nói thẳng ra là dở người.
Hải nhìn thẳng vào mặt gã, lạnh lùng: - Bắt được rồi, bắn đi theo luật thời chiến, đừng giở trò đàn bà tởm lợm nữa!
Rắc! Quả đấm sắt của Phan Thái vung lên, khiến mặt anh lệch sang một bên. Lúc này, gã hiện nguyên hình bản chất du thủ du thực của kẻ chuyên làm anh chị bến xe, bến tàu trước khi vào quân trường: - Mẹ mày! Chết đến đít rồi còn láo! Tao ghét cái nhìn của mày...
Cùng lúc, quả đấm thứ hai giáng ngay vào mắt anh. Ánh mắt vẫn tỉnh táo xuyên qua mí mắt sưng tấy, máu rỉ ra từ khóe mắt.
Giọng anh khàn khàn, đầy máu: - Tôi nghĩ, với một sĩ quan thiện chiến như ông vừa nói, không nên dùng ngôn ngữ bẩn thỉu như thế với đối phương.
Phan Thái sững người một giây, rồi bật cười ha hả, nhe cả mấy chiếc răng vàng: - Mẹ, thằng này biết nói lắm, không như mấy thằng khác chỉ biết co rúm lúc nguy khốn.
- Chắc cũng là dân trí thức, sinh viên như tin tình báo báo cáo?
- Không, tôi chỉ là thợ điện.
- Cấp bậc?
- Binh nhì.
- Đầu óc thế này mà chỉ là binh nhì? Quả là lãng phí! Phía Cộng sản không biết cách trọng dụng nhân tài à?
- Chúng tôi không vì cái lon mà vào đây.
Nếu chỉ vì thế, chiến trường này đã bị bỏ trống từ lâu rồi.
- Khá, trả lời được! – Gã vỗ đùi. – Quê đâu?
- Hà Nội.
Gã không hỏi thêm, quay đi châm thuốc, phì phèo. Mẹ, một tên binh nhì nhãi nhép mà biết nói năng, giữ phong độ đến phút cuối trước cái chết thật đáng nể. Trong cái đầu nham nhở đầy chấy rận ấy hẳn còn chất chứa điều gì đó khiến chúng liều chết giữ mảnh đất chết tiệt này. Gã châm thêm một điếu thuốc, nhét vào miệng anh. Hải cảm ơn rồi hít sâu.
- Các anh có biết mình sẽ thua không? Ít nhất là ở cái Thành cổ này? – Gã ngồi xuống ghế đối diện, hỏi.
- Trong chiến tranh, thua thắng là chuyện thường, ông sĩ quan hiểu rõ điều đó.
- Thực chất, các anh chỉ là những con thiêu thân, vật tế mạng cho mệnh lệnh ngu ngốc, âm mưu chính trị cũng ngu ngốc không kém của kẻ đứng sau.
- Không, chúng tôi biết. Phải biết rất rõ mới trụ được trước cường độ bom đạn mà ngay chính các ông cũng thấy khủng khiếp.
- Nói thật đi, anh bạn binh nhì! – Gã cúi sát mặt anh, giọng nhơn nhớt. – Anh có sợ chết không? Nếu phải nhận một viên đạn ngay bây giờ, anh có hối hận không?
Rốp! Gã bật khoá súng, kề sát thái dương anh như sẵn sàng bóp cò.
Hơi lạnh của nòng súng khiến Hải thoáng đau nhói trong ngực. Chao ôi! Thế là xong, mình sẽ chết, hoàn thành tâm nguyện khi bước vào đây. Nhưng không thể chết một cách u tối, tăm tối như thế! Đồng đội đã chết gần hết, mình sẵn sàng chết, nhưng phải chết sao cho xứng đáng! Chết thế này, liệu động cơ, tiềm thức kia sẽ đi về đâu? Hay vẫn mù mờ như bao năm qua, gây phiền lụy cho gia đình?
Nghĩ vậy, anh nhìn thẳng vào cái miệng cười nhơn nhớt ấy: - Là người, sao ông không sợ chết? Chúng ta sinh ra đâu phải để trở thành kẻ giết người chuyên nghiệp. Nhưng chết như thế nào, chết vì điều gì mới là điều cả tôi và ông cần suy nghĩ.
Đại úy Quang từ nãy đã bước vào, ngồi nép nơi khuất và nghe trọn vẹn cuộc đối thoại kỳ lạ ấy. Hắn biết tên toán phó võ biền, đầu óc nông cạn như gã không thể là đối thủ của tên tù binh rách rưới này, nên đứng dậy, hắng giọng: - Thôi, thiên hạ đang đánh nhau ngoài kia mà tụi bay ngồi đây bàn chuyện vớ vẩn, thật là buồn cười.
- Trung úy, đưa hắn xuống hầm, trói chặt, sáng mai tính.
Gã phất tay. Hai tên Hắc Báo xông vào, thô bạo lôi anh ra ngoài. Nhưng chưa đến cửa đã bị Phan Thái gọi lại: “Khoan!”, gã tiến sát, gầm gừ: - Anh bạn, chuyện chưa xong đâu, chúng ta còn có dịp chứng minh điều tôi vừa nói. Đưa đi!
Hải biến mất, Quang ngồi xuống: - Chiều nay giải hắn lên Ban an ninh sư đoàn, họ sẽ có cách nói chuyện với hắn. Việc của chúng ta là bắn súng, không phải hỏi cung.
- Không! – Phan Thái lắc đầu. – Loại này chả Ban an ninh nào xử lý nổi. Tôi có cách, mong Đại úy ủng hộ.
- Cách gì? – Quang nhướng mắt.
- Cách cổ điển nhưng với trận chiến này, tôi hy vọng sẽ đem lại hiệu quả bất ngờ. Chiều nay tôi sẽ trình bày cụ thể với Đại úy.
Quang im lặng. Hắn biết đây là cơ hội để tên đàn ông ít học nhưng mưu mẹo và tham vọng kia thể hiện bản thân trước cấp trên. Được thôi, tốt lắm, cứ tự nhiên, cuộc chiến này không của riêng ai!