Mưa đỏ
Chương 34: Những Mệnh Lệnh Cuối Cùng
Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đà Nẵng.
Thành phố này được thiên nhiên ưu ái với sông bên tả, biển bên hữu, cảnh sắc thơ mộng, êm đềm nếu không có cái quân cảng gồ ghề án ngữ ngay cửa biển. Đó là một hải cảng sầm uất và hiện đại bậc nhất của Việt Nam Cộng hòa thời ấy. Nhờ vị thế địa chính trị thuận lợi, từ đầu thế kỷ, người Pháp đã nhắm nơi đây như một vịnh nước sâu lý tưởng để đổ quân, từng bước xâm chiếm xứ sở hình chữ S còn quá nghèo nàn, lạc hậu. Năm mươi năm sau, nơi đây lại trở thành bàn đạp cho người Mỹ đổ quân, tiến hành cuộc thôn tính toàn bộ miền Nam. Và giờ đây, trong những ngày năm 1972 đầy lửa đạn, nó vẫn là trung tâm của những đoàn quân đang hối hả hành quân nhằm tái chiếm Quảng Trị.
Phòng làm việc của Tướng Ngô Quang Trưởng sáng nay được quân cảnh canh giữ nghiêm ngặt. Bất ngờ, tất cả sĩ quan chủ chốt đang ngồi bỗng đứng dậy. Từ hành lang kín, viên Đại tướng Tổng tham mưu trưởng cùng đoàn tùy tùng bước vào. Vị tướng này nổi tiếng là "tướng salon", thích điều phối từ văn phòng thơm nức mùi nước hoa hơn là xuống tận mặt trận. Dù vậy, ông ta vẫn nắm giữ quyền lực tột đỉnh nhờ sự ủng hộ của Tổng thống Thiệu, người không muốn làm mất lòng Mỹ khi loại bỏ một nhân sự của họ. Thậm chí, vị tướng này từng xin từ chức với lý do kỳ lạ: "Tôi không hợp với nhà binh, tôi chỉ thích văn chương." Và sáng nay, với vẻ mặt trí thức, nho nhã cùng bộ quân phục lấp lánh huy chương, ông xuất hiện nơi đây hẳn là có chuyện quan trọng.
Cười gượng gạo, đưa tay chào, ông nhẹ nhàng mời mọi người ngồi rồi nói:
- Tôi đến đây truyền đạt câu hỏi của Tổng thống với Tư lệnh và các tướng lĩnh: Đánh nhanh không xong, đánh lấn dũi không xong, đánh nhỏ lẻ cũng không xong, vậy các ngài định thế nào? Hòa chăng?
Hòa sau khi đã mất đi một lượng bom đạn tương đương bảy quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima, hòa sau khi đã thiêu rụi hàng chục ngàn binh lính con cưng của mình? Tôi xin nhắc lại, đây là nguyên văn câu hỏi của Tổng thống.
Ngô Quang Trưởng cúi mặt: - Xin Đại tướng chuyển lời lại với Tổng thống rằng chúng tôi xin gia hạn thêm thời gian. Chúng tôi đã cố gắng hết sức và tin tức mới nhất cho biết quân địch bên trong đã có dấu hiệu rệu rã.
Viên Đại tướng tháo chiếc mũ bê-rê đen, lộ mái tóc bồng bềnh và vầng trán cao: - Tôi hiểu, thưa các anh! Nhưng mệnh lệnh vẫn là mệnh lệnh. Dù là một Tổng tham mưu trưởng không có thực quyền, tôi vẫn muốn nói rằng không thể gia hạn được nữa. Cây viết của người Mỹ không chờ đợi, bất cứ lúc nào họ cũng có thể ký vào Hiệp định Paris đang ở giai đoạn cuối. Vì vậy, Tổng thống hạ lệnh: trong ba ngày nữa phải tái chiếm được Thành cổ, sau đó lấy lại toàn bộ tỉnh Quảng Trị.
Ông đội mũ trở lại, nhưng giọng nói và cử chỉ không hề oai phong, mà vẫn giữ phong thái giáo sư đứng trên bục giảng: - Thưa các ngài, trước khi đến đây, tôi đã làm việc trực tiếp với Đại tướng Chỉ huy Liên quân Mỹ và đưa ra quyết định quan trọng: người Mỹ sẽ sử dụng con át chủ bài cuối cùng – bom chín tấn, loại bom chưa từng được sử dụng ở bất cứ đâu. Với sức công phá không lực lượng nào có thể chịu nổi, các ngài chỉ cần dốc toàn lực tiêu diệt cho xong. Dù có hơi lâu, nhưng hy vọng lần sau tôi đến đây sẽ gặp các ngài trong tư thế chiến thắng.
Mọi người dập gót giày, hô vang "Rõ!" nhưng đó là tiếng hô dè chừng, không rõ rệt. Khi tiễn vị thượng cấp mặc quân phục không phù hợp như mặc nhầm quần áo của người khác bước lên trực thăng đang đợi ngoài sân bê tông, Tư lệnh Vùng 1 Chiến thuật hỏi:
- Thưa, dạo gần đây Tổng thống thường lên đài nói xấu, lăng mạ người Mỹ quá. Có phải vì vậy mà hôm nay không thấy cố vấn Mỹ đi cùng Đại tướng như thường lệ không?
Đại tướng quay lại, nét mặt bỗng trở nên u ám: - Vì cả Tổng thống và chúng ta đều biết rõ, dù tái chiếm được hay không, với bản chất thực dụng của mình, chúng ta chỉ là con tốt nhỏ đã hôi thối, họ vẫn phải giữ thể diện trước thế giới. Dù gì họ cũng sẽ ký thôi. Vì vậy, họ tránh xa, lùi dần về phía sau để mai đây ký hiệp định đỡ mất mặt.
- Vậy cuộc tái chiếm này là vô ích?
- Cũng cố gắng vớt vát chút quyền lợi khi ngừng bắn.
Tôi và Trung tướng đã sống với nhau lâu, hiểu nhau khá rõ. Tôi muốn nói rằng, cái kết bi thảm của chúng ta sắp điểm.
Trước khi bước lên trực thăng, Tướng Trưởng hỏi thêm với thái độ thẳng thừng, không chút lễ nghi: - Em biết anh Hai hôm nay xuất tướng thế này là bất đắc dĩ, khác hẳn thói quen thường ngày của anh.
- Ôi chà! Đại tướng "làm vì" ấy mà, mọi việc lớn nhỏ đều do ông Sáu quyết hết, mình dính vào làm gì cho mệt!
- Em hiểu.
- Nhưng tụi mình là quân nhân, dù muốn hay không, đã tham gia cuộc chơi thì phải chơi cho ra trò. - Viên Đại tướng bỗng trở nên nghiêm nghị. Đó cũng là danh dự. Nếu người Mỹ dùng tối vũ khí tối ưu để giúp ta chiếm được Thành cổ, đó cũng là cách cứu vãn chút danh dự muộn màng. Chúc Trung tướng hoàn thành phận sự!
Mái tay vừa chặt vừa lỏng, nhưng đủ để nét mặt vị Tư lệnh Vùng 1 Chiến thuật thoáng trở nên nghiêm trọng.