9. Chương 9: Chiến dịch Lam Sơn 72

Mưa đỏ

Chương 9: Chiến dịch Lam Sơn 72

Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cách Thành cổ chừng vài chục cây số về phía tây nam, trong một tòa nhà được bao bọc bởi những lớp cát, khoảng mười sĩ quan cấp tướng, tá, úy, người mặc đồ dù, người đội mũ nồi nâu đang đứng nghiêm trước một tấm bản đồ rộng căng trên tường. Nổi bật trong số đó là hình bóng cao lớn, da rám nắng của Thiếu úy Quang đứng ở phía sau, vẻ mặt cau có nhìn lên.
Viên Đại tá tư lệnh sư dù, vạm vỡ, để ria mép, dáng dấp oai hùng, đầy bụi bặm, vết thẹo dài nơi đuôi mắt như vết dao chém, mạnh mẽ quất bàn tay vào không gian như đang thách thức đối phương trước mặt: - Hả? Phong độ lính dù là gì? Là tốc độ và chiến thắng chóng vánh, là lòng can đảm, quyết liệt chứ không phải đánh chậm rãi như những đạo quân khác. Và, hả? (Lại “hả”) Cũng không phải là sự liều lĩnh, hùng hục như bọn lính đánh thuê, những kẻ chỉ biết chém giết đầu đường xó chợ như bọn thối mồm thường nói. Vậy nên, hả? Tôi ra lệnh cho các anh trong vòng hai mươi ngày, hạn cuối là mùng Mười tháng Bảy phải chiếm lại được cái Thành cổ này. Tai mắt của các anh chính là Đại đội Hắc Báo do Thiếu úy Quang chỉ huy. - Quang tiến lên một bước, vẻ mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc. - Đúng năm giờ sáng mai, chiến dịch “Lam Sơn 72” bắt đầu. Khu Thành cổ phải biến thành biển lửa thiêu rụi hết bọn Cộng quân, không sót một tên!
Tất cả sĩ quan, ngửi thấy mùi quân phục và mùi nắng gió, đứng dậy ngay, gót giày đinh đập xuống đất nghe rộp rộp, ánh mắt tràn đầy sát khí như sẵn sàng thiêu rụi cả vũ trụ.
Riêng người đội trưởng Hắc Báo chỉ khẽ nhếch môi cười, vẻ khó hiểu...
Hắn không lạ gì con người của viên Đại tá thượng cấp này. Không giống những sĩ quan leo lên nhờ gia thế hay tiền bạc, đầu gối như một số kẻ khác mà hắn biết rõ, viên Đại tá này thật sự xuất thân từ lính trơn, từng nấc thang, từng trận đánh, nhưng lại rất thô bạo, lấy sự hung hãn và máu tham làm bản chất. Lại thêm dốt nát, tham lam, không từ bất cứ thứ gì của lính, chẳng bao giờ cầm một cuốn sách, không bao giờ trầm ngâm suy nghĩ về điều gì sâu xa, chỉ biết nhậu nhẹt, buôn bán gỗ lậu, chơi gái như chớp, thậm chí còn lăng nhăng với vợ của các sĩ quan dưới quyền. Vết thẹo trên mặt kia đâu phải do trận mạc, mà do một viên đạn lạc của đại úy nào đó bắn trượt, và tất nhiên, người chồng tội nghiệp đó đã biến mất sau một trận xuất kích. Nhưng bù lại, hắn trung thành một cách mù quáng, chỉ biết đánh, đánh không ngừng, không tranh luận, không phản bác, thậm chí có thể hy sinh nửa đơn vị nếu cần. Phải chăng vì thế mà lão được cấp trên tin tưởng, được lòng đến mức Tổng thống đã quyết định điều hắn về chỉ huy một trong ba đơn vị tinh nhuệ nhất của lực lượng Tổng trù bị toàn quân, và mới đây còn hứa trước hội đồng tướng lĩnh rằng, nếu tái chiếm được Quảng Trị, Cổ thành, thì lon cấp tướng chắc chắn sẽ thuộc về hắn.
“Đơn vị Hắc Báo của Thiếu úy Quang sẽ là tai mắt của các ngài...” Câu nói đầy tính tuyên truyền ấy khiến hắn không khỏi khó chịu. Suốt đời hắn không thích làm con mắt của ai, làm tay sai cho bất cứ thế lực nào, nhưng phận lính đã buộc hắn vào điều đó, đành phải chấp nhận.
Một cái vỗ mạnh vào vai cùng tiếng cười rộng của viên sư trưởng vang lên, ông ta nói giọng thân tình nhưng hơi suồng sã: - Nghĩ gì mà mặt mày buồn rầu vậy, Thiếu úy? Lo lắng về quân hàm, về chức vụ à? Yên tâm đi, sau trận này tao sẽ không để mày tơi tả như thế đâu. Thật uổng cho một người tài. Hơn nữa, qua tướng phó tổng tham mưu trưởng, tao cũng biết sơ sơ gia đình mày, một gia đình danh giá, ai lại để mày chơi bời như thế.
- Dạ, không phải chuyện đó, Đại tá. Tôi chỉ lo không hoàn thành tốt nhiệm vụ làm tai mắt cho Đại tá. - Quang nói lạnh lùng.
- Kệ nó đi, hả!
- Lời nói suồng sã quá.
- Lo xa làm gì? Sống chết mai này tính toán trước làm gì. Tối nay Thiếu úy lên chỗ tao nghen, tao có thùng rượu nguyên dạng vợ tao gửi từ Sài Gòn lên. Không hiểu sao tao lại thích uống rượu với cậu, có thể bởi cái đầu thông minh và rắc rối của cậu đã giúp tao sáng ra nhiều điều.
- Dạ, cám ơn Đại tá. Tối nay tôi có chút việc bận, xin phép để lúc khác.
- Bận gì? Lại có đứa con gái nào đang chờ hả? Tốt! Tao thật sự ghen tị với cậu đó, lính tráng mà có người yêu chờ đợi là phúc lắm rồi.
Gặp nhau, gặp cho đến cùng, sống hết mình vì biết đâu ngày mai chẳng còn gì để gặp nữa.
Lại một cái vỗ vai mạnh nữa, kèm theo tiếng “hả” khá to, viên Đại tá bước ra xe. Từ phía sau cánh cửa sắt sơn màu ghi, một ánh mắt nhìn ra lặng lẽ và đầy hận thù.
Ánh mắt của viên Chuẩn úy toán phó.