Chương 57: Chân giả của kẻ điên

Mùa Hè Của Dimata - Neleta

Chương 57: Chân giả của kẻ điên

Mùa Hè Của Dimata - Neleta thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Tesir và Terra rời khỏi bếp, khung cảnh ồn ào ở sảnh khách sạn bỗng trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều. Dọc đường từ sảnh đến bếp, Tesir đã thu hút không ít sự bàn tán. Ở thành Naj, người Dimata vốn hiếm gặp, huống chi trên đại lục Venice. Thêm vào đó, người đi sau Tesir lại là một người Eden.
Mục Trọng Hạ, Tesir và Terra được đội trưởng Nagul đưa đến khách sạn và thuê hai phòng. Những vị khách ở sảnh tầng một đều đã nhìn thấy họ. Chỉ có điều, khi ấy Mục Trọng Hạ bị Tesir khoác chiếc áo da thú ướt sũng nên mặt chẳng rõ là ai. Giờ đây, khi Mục Trọng Hạ xuất hiện ở đại sảnh rồi bước vào bếp, cũng chẳng ai chú ý lắm. Thành Naj vốn có rất nhiều người Eden. Nhưng khi Tesir và Terra xuất hiện, không khí ấm áp trong sảnh bỗng chốc lạnh đi hơn chục độ. Cả hai đều mang trong mình sự lạnh lùng của tộc Yahan. Thêm vào đó, nhiều người để mắt đến chiếc chân giả của Terra. Khi cả ba bước ra khỏi bếp, mọi người nhìn cậu với đủ loại ánh mắt.
Tuy vậy, những cái nhìn kỳ lạ ấy bỗng biến thành sự chú ý khác hẳn khi một mùi hương lạ xộc vào mũi họ. Những vị khách gần đó đều quay đầu theo hướng ba người đi qua. Có người nuốt nước miếng, kẻ khác đặt ly rượu xuống, mắt dán chặt vào đĩa thức ăn trên tay Mục Trọng Hạ.
Tesir cao lớn liếc nhìn, rồi bước sang bên, để Mục Trọng Hạ đi trước, sau đó cùng Terra bảo vệ cậu lên tầng. Khi ba bóng người biến mất ở góc cầu thang, tầng dưới bùng nổ những tiếng cười cợt.
“Ông chủ! Hai người Dimata kia vào bếp làm gì thế?”
“Ông chủ! Ông định lừa tôi bằng cái bánh mì khô te tua này à?! Ông nghĩ tôi không có tiền chắc?”
“XX, ông chủ, ông cho rằng người Dimata giàu hơn tôi sao?!”
Tầng dưới ồn ào. Có đồ ăn ngon thế mà lại cho họ thứ này, thịt trên tay họ bỗng chẳng còn thơm ngon, ngay cả rượu trong ly cũng thoang thoảng mùi như nước tiểu ngựa!
Chủ khách sạn suýt khóc vì bị khách mắng mỏ. Ông ta vội chạy vào bếp hỏi xem ba người kia đã mang món gì đi. Sau khi biết đồ ăn là do người Eden tự tay làm, ông chủ chỉ biết cố giải thích. Nhưng khách nào chịu tin, họ chưa từng đến Eden, làm gì biết bánh mì ở đó thơm như thế. Còn cái thứ trắng tinh trong bát kia là gì? Họ cũng chẳng thấy bao giờ. Ông chủ gần như quỳ gối cầu cứu. “Các ngài chưa thấy, chẳng lẽ tôi đã thấy chắc!”
Tầng dưới ồn ào. Hầu hết khách ở đây đều là thương nhân. Họ đi đường mệt mỏi, mong được ăn ngon nghỉ ngơi. Thế mà giờ đây, trước mặt họ là thứ bánh trắng trông đã thèm, thêm chiếc bánh mì thơm mùi sữa. Nhìn lại những chiếc bánh mì lúa mạch xám xịt trên tay, họ chẳng nuốt nổi!
Ở tầng trên, Tesir và Terra mỗi người cầm một cái bát lớn, gần như chìm trong đó. Lần đầu tiên Terra ăn đồ của Mục Trọng Hạ, ngon đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Mục Trọng Hạ ăn một chiếc bánh sandwich, thêm trứng chiên, nửa phần mì và vài lát thịt đã no. Ba người đang dùng bữa trong phòng Terra. Mục Trọng Hạ đẩy bát của mình về phía Tesir, nói: “Em về phòng trước đi, hai người ăn xong nhớ cất đồ xuống nhé, phí sẽ tính vào tiền phòng.”
Tesir gật đầu, nhưng miệng đầy thức ăn nên chẳng nói được. Mục Trọng Hạ lấy chìa khóa quay về phòng tắm. Tesir và Terra tiếp tục ăn.
Tầng dưới, ba đầu bếp bị ông chủ gọi ra. Đám khách vây quanh họ. Ông chủ chẳng né tránh, hỏi thẳng: “Người Eden kia đã làm gì? Cậu ta có nói gì về việc mình làm không?”
Ba đầu bếp thi nhau kể. Họ đã định học theo nhưng chẳng được.
“Người Eden chỉ cần cho nước vào bột, vo thành từng lát mỏng, cắt miếng rồi nấu…”
“Cậu ấy còn có miếng gì thơm lắm, cắt ra phết lên bánh mì lúa mạch. Vừa cho vào lò nướng đã thơm phức. Nhưng tôi không biết đó là gì…”
“Cậu ấy nấu canh xương trong nồi thuật pháp rồi cho gia vị. Tôi còn chưa kịp nhận ra thì cậu ấy đã mang đi rồi.”
Theo lời họ, thứ duy nhất người Eden mang theo chỉ là một miếng trắng sữa trông như bánh sữa và một gói gia vị nhỏ, còn lại toàn nguyên liệu sẵn có trong bếp. Lập tức, một thương nhân nói: “Bánh sữa chẳng thơm đến thế. Tôi buôn bán bánh sữa hơn chục năm, chắc chắn chẳng có mùi như vậy.”
“Tôi cũng chắc người Eden chẳng có cách cắt bột thành từng dải mỏng như thế.”
“Nhưng người đó trông giống người Eden mà?”
“Chẳng lẽ ông chủ không vừa nói cậu ta đến từ Eden sao?”
Khách tầng dưới bàn tán ồn ào, nhưng chẳng ai dám lên tầng hai hỏi. Dù có hung danh của người Dimata, ở thành Naj này, chẳng ai dám ra mặt. Trong số đó, hai ba thương nhân nhìn về hướng tầng hai, ánh mắt thâm trầm. Họ nhìn nhau rồi lặng lẽ rời đi.
Tesir và Terra ăn như mấy tên háu đói, nhanh chóng giải quyết hết mì và bánh mì phô mai, thậm chí húp sạch cả nước dùng. Ăn xong, Terra bảo Tesir cứ về phòng, anh sẽ trả đồ xuống. Tesir chẳng khách khí, Terra bưng khay xuống lầu. Thấy anh xuống, khách tầng dưới vội quay về chỗ ngồi. Terra chẳng để tâm, thản nhiên bước về nhà bếp nhưng bị ông chủ tươi cười chặn lại.
“Ngài ăn xong rồi à?” ông chủ hỏi bằng tiếng Eden.
Terra mỉm cười lịch sự, gật đầu. Ông chủ lập tức đưa tay ra: “Cứ giao tôi.”
Terra chẳng từ chối, giao đồ cho ông chủ. Hai tiểu nhị tới giúp mang vào bếp. Một người đàn ông có bộ râu quai nón giống Terra bước tới, chỉ vào chiếc bàn trống bên cạnh, hỏi: “Vị dũng sĩ Dimata này, có thể mời ngài uống một chén không?”
Terra không giống Tesir, nhìn thôi cũng khiến người ta ngại. Nhưng anh trông có vẻ dễ gần, nên đối phương mới dám đến mời. Terra khẽ mỉm cười, khiến vẻ thân thiện của đối phương càng chân thành hơn.
Terra: “Cảm ơn ngài đã mời. Rượu lúa mạch ở đại lục Venice ngon lắm.”
Đối phương cười tươi, hài lòng trước lời khen của Terra. Theo giọng điệu, anh ta là người Dirott.
Terra theo anh ta đến chiếc bàn vuông có một thanh đao lớn, ngồi xuống. Khi đứng, anh cao hơn đối phương. Khi ngồi, người kia rõ ràng cường tráng, nhưng so với Terra vẫn còi cọc. Sự đối lập càng thấy rõ lợi thế thể chất của người Dimata. Dù khách sạn gần như chật kín, chẳng ai dám có ác ý với Terra. Nhìn bàn tay anh, chỉ cần bóp là nghẹt thở người ta. Sự hung hãn của người Dimata chẳng phải nói suông.
Bàn này còn có hai người khác, có lẽ cùng đội với anh ta. Người đàn ông đầu tiên tự giới thiệu: “Tên tôi là Abil, tới thành Naj kinh doanh. Họ đều đến từ thương đội của tôi.”
Hai người đàn ông gật đầu thân thiện với Terra, anh cũng gật đầu, vỗ nhẹ ngực: “Arnold.”
Lúc này, ông chủ mang mấy ly rượu lúa mạch đặt lên bàn. Abil đẩy ly về phía Terra. Mặc dù tầng dưới vẫn đang làm việc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về đây.
Terra nhấp một ngụm, tỏ ra rất hài lòng. Abil nâng ly, hai người chạm nhau uống một ngụm, ly rượu chỉ còn lại một nửa.
Thái độ của Terra khiến Abil bớt căng thẳng. Thực ra, khi cản Terra, Abil cũng hơi nhũn chân. Anh chưa bao giờ tiếp xúc người Dimata, chỉ nhìn vóc dáng đã sợ muốn chết. Nhưng thấy Terra có thái độ tốt với chủ khách sạn, lại có một người Eden đi cùng hai người Dimata, nên mới dám tiến tới.
Sau khi nhấp thêm ngụm, Abil lấy hết can đảm hỏi: “Dũng sĩ Arnold, tôi không có ý gì khác. Tôi chỉ muốn hỏi, ngài… có phải do Yahan sản xuất không?” Không dám nói thẳng “chân giả” trước mặt người ta, Abil cúi đầu liếc nhìn chiếc chân trái kỳ lạ của Terra, nói tiếp: “Tôi có đứa cháu trai, rất ưu tú, niềm tự hào gia tộc. Nhưng chẳng may, chân nó bị kẻ thù chặt đứt năm ngoái, từ đó suy sụp. Là chú ruột, tôi cũng thương tiếc. Tôi thấy trên chân ngài có thuật pháp trận. Tôi cũng muốn thuê thợ cơ khí làm chân giả cho nó, nhưng khi biết tôi định làm, họ đuổi tôi ra. Người thợ thủ công bình thường chỉ làm được chân giả để nó đứng lên, chứ không thể đi lại bình thường như ngài. Tôi chỉ muốn hỏi, ở Yahan có ai có thể chế tác chân như của ngài không…”
Terra chẳng ngại ngùng với đôi chân của mình. Nếu có thể, anh đã chẳng rời khỏi bộ lạc và Yahan đến đại lục Venice. Hơn nữa, rất nhiều người trong bộ lạc hâm mộ chiếc chân giả này của anh.
Xung quanh vểnh tai nghe. So với bữa tối ngon lành của người Dimata, họ cũng quan tâm không kém đến chiếc chân giả thuật pháp kia.
Terra vỗ nhẹ vào chân mình, nói đầy tự hào: “Chân này do thợ cơ khí Yahan của chúng tôi làm cho tôi. Đó là chân giả kỳ diệu.”
Abil trợn tròn mắt: “Thợ cơ khí Yahan à?! Yahan có thợ cơ khí sao?!”
Terra chỉ lên lầu: “Người đi cùng anh em chúng tôi chính là thợ cơ khí. Cậu ấy đến từ Eden và đang sống ở Yahan.”
Câu trả lời của Terra khơi dậy sự tò mò. Thợ cơ khí Eden thật sự đến sống ở Yahan sao? Điều này thật khó tin! Và sự thành thật của Terra khiến Abil bớt câu nệ, vội vàng hỏi: “Dũng sĩ Arnold, một chiếc chân giả như vậy cần bao nhiêu đá thuật pháp?”
Terra vừa nghe đã thấy chột dạ. Thấy Abil như vậy, nghiến răng nói: “Dũng sĩ Arnold, ngài cứ nói đi, tôi biết sẽ không rẻ!” Nhưng nghĩ đến cháu trai, Abil quyết định dù cần bao nhiêu đá thuật pháp, anh ta cũng sẽ trả. Hơn nữa, anh trai anh ta cũng không nghèo.
Trước đây, Terra sẽ trả lời thật là mình chỉ tốn 100 viên đá thuật pháp trắng. Nhưng lần này ra ngoài, anh đã cảm nhận được địa vị cao của thợ cơ khí và mức phí cao chót vót khi mời họ làm việc. Dù không biết giá thị trường thế nào, anh biết chiếc chân thuật pháp của mình chắc chắn không chỉ 100 viên đá trắng. Terra nói: “Em trai tôi có mối quan hệ tốt với đại sư Samer. Nguyên liệu do bộ lạc bỏ ra. Tôi dùng đá thuật pháp, con mồi, thảo dược và xương thú nhờ đại sư Samer làm. Khi trời lạnh, chân tôi còn tự giữ ấm, để không bị tê cóng.”
Xin Thần Tuyết tha thứ, anh đã nói dối!
“Tự giữ ấm?!”
Abil chỉ nghĩ một điều: nhất định phải đặt một chiếc cho cháu trai mình!
Nghĩ đến Yahan chẳng có mấy thợ cơ khí, đối phương còn có quan hệ với thợ cơ khí Samer, nhưng giá chắc chắn cao. Dũng sĩ Arnold không nói thẳng, Abil đã nghĩ đến. Anh gọi thêm vài ly rượu lúa mạch cho Terra nếm thử, đồng thời cầu xin Terra giới thiệu mình với thợ cơ khí Samer. Terra không đồng ý, chỉ nói sẽ nói trước với đại sư Samer, nhưng anh không thể quyết định liệu Samer có muốn gặp hay không. Lần này, đại sư Samer đi cùng họ đến đại lục Venice, thứ nhất là tìm người, thứ hai là giúp họ bán đặc sản Yahan.
Abil vừa nghe đến đặc sản Yahan, chưa hỏi đối phương bán gì, đã vỗ ngực nói: “Dũng sĩ Arnold, anh có hàng gì vậy? Tôi rất quan tâm.”
Ngay lập tức, một thương nhân cũng có râu quai nón chen tới: “Dũng sĩ Arnold, hàng hóa tôi có thể bán cho Eden. Anh có đặc sản gì? Tôi có thể mua da, xương và thú. Miễn là anh giới thiệu tôi với đại sư Samer.”
Ngoài chiếc chân giả, vẻ thân thiện của Terra càng thu hút sự chú ý. Không nói đến việc họ có cần chân giả hay không, nhưng tận dụng cơ hội kết nối với thợ cơ khí chỉ có lợi! Abil lo lắng, rõ ràng anh ta là người đầu tiên dám tiến tới bắt chuyện, nhưng người khác lại chen tới!
Terra hy vọng hàng hóa của mình bán được nhiều nhất. Anh tháo chân giả ra, cho mọi người xem, rồi kể Yahan có những đặc sản nào. Từ lông thú tinh tế sang trọng, túi da thời trang, pho mát thơm ngon, xúc xích hấp dẫn, xương, dầu, da thú được phân loại nghiêm ngặt v.v…
Vốn chỉ muốn mượn cơ hội làm quen với thợ cơ khí Eden – trong mắt người dân lục địa Rodrigue, thợ cơ khí Eden là “chân chính” nhất – nhưng không ngờ đối phương lại mang đặc sản Yahan ra, khơi dậy sự quan tâm mạnh mẽ. Khi biết loại bánh mì thơm mà ba dũng sĩ Arnold ăn tối gọi là bánh mì phô mai, làm từ phô mai, mọi người sẵn lòng mua.
Trong khi Terra tầng dưới nói đến thợ cơ khí, ở phòng trên lầu, Mục Trọng Hạ đã ngủ say trong vòng tay Tesir. Tiếng động tầng dưới mơ hồ truyền vào phòng, Tesir chẳng có hứng uống rượu, thỉnh thoảng sờ trán Mục Trọng Hạ, sợ cậu bị mưa dính rồi sốt. Mục Trọng Hạ quả không bị mưa nhiều, nhưng giày và ống quần đều ướt sũng. Cậu đã từng bị tê cóng và sốt cao ở Yahan, điều đó luôn khiến Tesir sợ hãi. Giờ hắn sợ cậu bị cảm lạnh.
Khi Mục Trọng Hạ ngủ say, Tesir nhẹ nhàng buông cậu ra, rời giường. Cả hai đều mang theo quần áo để thay nhưng không có giày. Tesir rời phòng xuống lầu, tầng dưới bỗng yên tĩnh. Terra đã đeo chân giả đứng dậy: “Artai.”
Tesir bình thản: “Tôi tìm ông chủ, muốn một chiếc lò sưởi, giày của Samer đã ướt.”
Terra chưa kịp phản ứng thì ông chủ béo đã hét: “Được, được! Tôi lấy ngay.”
Terra nói bằng tiếng Dimata: “Tesir, rất nhiều người có hứng thú sản phẩm của chúng ta. Họ cũng muốn nhờ Mục đại sư chế tác vật phẩm thuật pháp.”
Tesir: “Trọng Hạ ngủ rồi, mai tôi sẽ nói với em ấy.”
“Được.”
Chẳng ai hiểu hai người nói gì. Ông chủ nhanh chóng mang chiếc lò sưởi thuật pháp tới, Tesir cầm lấy quay về lầu. Khi Tesir rời đi, tầng dưới mới thở phào. Abil nhẹ nhàng hỏi: “Dũng sĩ Arnold, vị này là em trai anh à?”
Terra mặt đầy tự hào: “Đúng vậy, cậu ấy là em trai tôi, chiến binh dũng mãnh nhất bộ lạc.”
Abil nuốt khan, xoa xoa cánh tay, bảo sao người kia lạnh lùng thế.
Gió: ê cái rượu lúa mạch kia chắc là bia ấy nhể, cơ mà tác giả để thế nên tôi giữ nguyên nhớ.