Chương 18: Áp sát điểm nhạy cảm

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 18: Áp sát điểm nhạy cảm

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế giới bỗng chốc lặng im.
Trong khoảnh khắc, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập rộn ràng, không rõ là của ai.
Vài giây sau, Tô Dữu Nịnh hơi lùi lại, chậm rãi suy tư.
Mềm mềm, hình như… hơi lành lạnh?
Cô đưa tay chạm vào môi mình, rõ ràng là ấm nóng. Lạ thật, cô thầm nghĩ, rồi lại cúi xuống, ghé sát lần nữa…
Trần Gia Tụng toàn thân căng cứng, còn chưa kịp phản ứng thì cô đã áp sát.
Ngậm lấy đôi môi anh.
Khẽ mút, khẽ cắn, thậm chí… còn liếm nhẹ một cái.
Ý thức anh bỗng nhiên trở lại, Trần Gia Tụng mở bừng mắt, lòng bàn tay đặt lên eo cô, trong khoảnh khắc lật người đè cô xuống dưới.
Anh phủ phục phía trên cô.
Bóng anh che khuất toàn bộ cô, Tô Dữu Nịnh chậm rãi chớp mắt, ánh nhìn vẫn trong veo không chút tạp chất, ướt át, long lanh.
Trần Gia Tụng hít sâu một hơi, khi mở miệng, giọng anh đã khàn đặc: “Em có ý gì?”
Theo động tác anh khẽ hé môi, ánh mắt cô lại rơi về đôi môi anh.
“…”
Hổ khẩu tựa dưới cằm cô, anh nhẹ nhàng bóp má cô, ánh mắt nặng nề: “Sao em lại hôn anh?”
Hôn? Có tính không nhỉ?
Cô nghĩ một lát, rồi nói: “Lạnh lạnh.”
Anh không hiểu: “Ở đâu cơ?”
Cô dùng ngón trỏ chạm vào môi anh, xác nhận: “Ở đây.”
“…”
Trần Gia Tụng sắp phát điên vì cô, trong chớp mắt, máu toàn thân anh như dồn về đúng nơi đầu ngón tay cô vừa chạm vào.
Uổng công tắm rửa rồi, giờ anh căng thẳng đến toát mồ hôi hột.
Anh chống người nhích ra xa, kéo giãn khoảng cách, điều chỉnh hơi thở hỗn loạn vài giây rồi nói: “Giữa bạn bè không được làm vậy đâu.”
Tô Dữu Nịnh nhìn vào mắt anh, cố gắng hiểu một lúc, rồi gật đầu.
Cô hỏi: “Thế thì phải làm sao?” Giọng điệu ngây thơ, rõ ràng là đã say lắm rồi.
Trần Gia Tụng không hề quan tâm, trả lời rất nhanh: “Em phải yêu đương với anh.”
Cô im lặng, có lẽ đang suy nghĩ, nhưng thời gian suy nghĩ quá lâu, anh bắt đầu sốt ruột.
“Thế nào rồi?” Anh hỏi.
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng đáp: “Em không muốn yêu đương.”
Máu trong người đông lại, không cần tắm nữa, Trần Gia Tụng như bị dội cả xô nước đá lạnh buốt.
Nhìn nhau mấy giây, anh bình tĩnh hỏi: “Là em không muốn yêu, hay không muốn yêu anh?”
Cô đáp: “Không muốn yêu.”
“Ờ.” Không phải không muốn yêu anh là được. Cậu chủ thở phào nhẹ nhõm không thành tiếng, lại bực bội véo má cô: “Không muốn yêu sao còn hôn anh?”
Vấn đề lại quay về điểm xuất phát, Tô Dữu Nịnh nghĩ mãi vẫn không ra.
Cô không nói, anh lại hỏi: “Vì sao em không muốn yêu?”
Câu này càng phức tạp hơn, cô nghĩ tới nghĩ lui, mặt vô thức nhăn nhó lại.
Không trả lời nổi, cô chỉ đành im lặng.
Trần Gia Tụng không còn cách nào với cô, yên lặng chờ mấy giây, anh chống tay ngồi dậy, ngửa đầu tựa vào ghế sofa để lấy lại bình tĩnh.
Một đêm lên xuống thất thường, giờ anh thấy hơi tụt đường huyết.
Tô Dữu Nịnh cũng ngồi dậy theo, ngơ ngác một lúc rồi lại nghiêng người về phía anh.
“Dừng lại.” Cậu chủ chặn động tác áp sát của cô, lười nhác nhướng mày: “Không yêu thì không được hôn nữa.”
Cô nói: “Em không hôn anh.”
“… Vậy em muốn làm gì?” Trần Gia Tụng gõ nhẹ trán cô, giọng dịu đi nhiều, “Dù làm gì cũng đừng có lại gần anh.”
Anh quay mặt đi thở dài: “Anh sợ mình không nhịn nổi…”
Tô Dữu Nịnh nắm lấy ngón tay anh kéo xuống, cúi đầu im lặng vài giây rồi hỏi: “Anh khó chịu sao?”
Trần Gia Tụng liếc nhìn cô, “Ừ” một tiếng: “Chóng mặt, chắc là do đói.”
Cả tối chưa ăn gì, mà tiêu hao năng lượng thì hơn hẳn ngày thường.
Tô Dữu Nịnh gật đầu, buông tay anh, xỏ dép định đứng dậy.
Trần Gia Tụng đặt tay lên vai cô: “Đi đâu đấy?”
Cô nói: “Nấu mì cho anh.”
“Giờ nào rồi còn nấu mì nữa.” Trần Gia Tụng nắm ngược cổ tay, kéo cô dậy khỏi ghế sofa, dắt về phòng ngủ: “Đi ngủ.”
Cô ngoan ngoãn theo sau, hỏi: “Anh đói thì phải làm sao?”
Anh nói: “Em đi ngủ là anh hết đói.”
“Ồ.” Cô cúi đầu, nghĩ vài giây rồi ngoan ngoãn bước vào phòng.
Vén chăn, nằm xuống, ôm gấu bông vào lòng, nhắm mắt, ngủ ngoan.
“…”
Trần Gia Tụng đứng cạnh giường, khoanh tay, cúi xuống nhìn cô từ trên cao: “Nói ngủ là ngủ luôn sao?”
Tô Dữu Nịnh im phăng phắc, không lên tiếng, cũng không nhúc nhích.
Trần Gia Tụng yên lặng nhìn một lúc, yếu ớt nói: “Sáng mai em tỉnh rượu, anh phải nói chuyện với em lần nữa.”
Không ai đáp lời.
Anh nhân cơ hội thông báo: “Nếu em không có ý kiến gì, tối nay anh không về, ngủ ghế sofa nhé.”
Vẫn không ai đáp lời.
“Được rồi.” Cậu chủ tự hỏi tự trả lời, “Không nói gì coi như đồng ý. Ngủ đi, anh đi giặt áo.”
Nói xong, mặc kệ người trên giường có phản ứng hay không, anh đi vào phòng tắm giặt chiếc áo thun bị bẩn.
Đợi anh thu dọn xong bước ra ngoài, trăng đã treo ngoài cửa sổ, Tô Dữu Nịnh đã ngủ say.
Gương mặt ngoan ngoãn đáng yêu vùi trong gối mềm, má hồng phơn phớt, hơi thở khẽ khàng, hầu như không động đậy.
Trần Gia Tụng nhìn rồi thẫn thờ, nghĩ tới dáng vẻ chủ động của cô tối nay, lại nghĩ đến đôi mắt ướt át khi cô không trả lời được câu hỏi, chính anh cũng không nhận ra khóe môi mình đã khẽ nhếch lên.
Vài giây sau, anh hoàn hồn, đưa tay khẽ chạm vào đôi môi mềm của cô, cười khẽ nói: “Lần sau còn hôn anh, anh sẽ không dễ dàng tha cho em như hôm nay đâu.”
Sáng sớm hôm sau.
Tô Dữu Nịnh mơ mơ màng màng mở mắt, bò dậy khỏi giường, ngơ ngác một hồi lâu.
Cô chậm rãi nhớ lại mấy chuyện đã xảy ra vài tiếng trước, trấn tĩnh rồi vào rửa mặt.
Mở cửa phòng ngủ, bước ra phòng khách, chạm ngay ánh mắt người đang tựa vào ghế sofa, cô khựng lại: “Sao anh lại ở đây vậy?”
Sắc mặt Trần Gia Tụng lập tức tối sầm: “Em nghĩ sao?”
Cô chớp mắt: “Tối qua anh đưa em về sao?”
Mặt cậu chủ càng khó coi hơn, vẫn lặp lại: “Em nghĩ sao?”
“À.” Cô cúi đầu ngại ngùng, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh nhé.”
Trần Gia Tụng im lặng mấy giây, những điều đã suy nghĩ sẵn trong đầu đều coi như bỏ đi, lời muốn đòi công đạo cũng chẳng nói ra được, anh đứng dậy, đi về phía cô.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng lùi lại mấy bước.
“Đứng yên.” Anh nói.
Cô không dám động đậy.
Tới gần, anh cụp mắt, giọng điệu không mấy tốt: “Chuyện tối qua em không nhớ gì sao?”
Cô len lén nhìn anh, không dám lắc đầu cũng không dám gật đầu.
Anh lại hỏi: “Anh đưa em về, sấy tóc cho em, thậm chí em còn…” Anh dừng lại, không nói thẳng, chỉ hỏi: “Những điều đó em cũng không nhớ sao?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ nghĩ, chột dạ nói: “Em không nhớ…”
Cả không gian rơi vào im lặng.
Không biết qua bao lâu, cũng có thể là không bao lâu, cô nhỏ giọng hỏi: “Anh đói không, để em làm sandwich cho anh nhé.”
“Không ăn.”
Giọng Trần Gia Tụng rất nhẹ, phảng phất chút ấm ức, anh mấp máy môi, định nhắc cô một chút, nhưng vừa nhìn vào mắt cô lại dừng lại.
“Thôi.” Anh nói, “Anh về trước đây.”
Anh quay lưng bước ra cửa, Tô Dữu Nịnh rón rén theo sau, đi được mấy bước thì bị anh chặn lại: “Đừng theo anh.”
Cô khựng lại, ngơ ngác đứng yên.
Trần Gia Tụng đi tới cửa, lúc cúi người thay giày thì nghĩ đến điều gì đó rồi đứng thẳng dậy, quay đầu lại.
Tô Dữu Nịnh đứng cách anh vài bước, khẽ cắn môi, không nói lời nào, khóe mắt đã ửng đỏ.
Anh thở dài, rồi quay lại.
“Khóc cái gì chứ.” Dừng trước mặt cô, anh nhẹ nhàng xoa đuôi mắt cô, vẫn ổn, tạm thời khô ráo, anh bất đắc dĩ cười cô, “Đồ mít ướt.”
Cô tránh tay anh, cúi đầu lầm bầm: “Em đâu có khóc đâu…”
“Không khóc mà cũng gần rồi.” Trần Gia Tụng dang tay dịu giọng dỗ dành: “Lại đây nào.”
Tô Dữu Nịnh ngẩng lên nhìn anh, thấy anh nhướng mày, ý tứ quá rõ ràng.
Cô do dự vài giây, rồi chầm chậm dịch lại gần, ôm lấy eo anh.
Lòng bàn tay Trần Gia Tụng đặt ở sau gáy cô, ấn nhẹ, hỏi: “Vừa nãy anh hơi hung dữ sao?”
Cô nhỏ giọng đáp: “Một chút…”
“Ồ.” Anh thật sự không hiểu sao cô lại đáng yêu đến thế, cố gắng nhịn cười, bàn tay lớn xoa đầu cô, “Lần sau không thế nữa, đừng khóc nhé.”
Cô nói: “Vâng.” Suy nghĩ một chút rồi khẽ nói: “Xin lỗi…”
Trần Gia Tụng hỏi: “Xin lỗi chuyện gì cơ?”
Cô úp mặt vào ngực anh, không đáp lời.
Im lặng một lúc, anh nói: “Được rồi, anh biết rồi.”
Cô không muốn nói chuyện tối qua, vậy anh sẽ không nhắc đến nữa.
Vài giây sau, Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu, lo lắng hỏi: “Anh có giận em không?”
Trần Gia Tụng cụp mắt nhìn cô, nói: “Không.” Rồi nói thêm: “Nhưng sau này em không được uống rượu nữa, rõ chưa?”
Cô thả lỏng, ngoan ngoãn gật đầu: “Rõ ạ.”
Mà giờ phút này.
Trần Gia Tụng nhìn ly Whisky rỗng không, trán giật giật.
Lại nhìn Tô Dữu Nịnh, cô ngơ ngác cầm chặt chiếc ly, dường như còn chưa nhận ra mình vừa uống thứ gì.
Không khí thoáng chốc đông cứng lại.
Uống một chai bia đã say đến mức đó, còn dám uống rượu mạnh.
“Em…” Im lặng hồi lâu, anh đưa tay lấy chiếc ly rỗng, nói với cô: “Vào ngủ đi.”
“À ừm.” Phản ứng của cô đã có chút chậm chạp, cúi đầu nhìn chằm chằm bàn tay trống trơn, không biết đang nghĩ gì.
Trần Gia Tụng thấy dáng vẻ này của cô liền nhức đầu, cũng mặc kệ đống đồ ăn trên bàn, nắm cổ tay kéo cô dậy khỏi tấm thảm.
Chỉ tay về phía cánh cửa phòng, anh nói: “Ngoan ngoãn vào ngủ, không được làm gì hết, nghe chưa?”
Tô Dữu Nịnh nhìn theo hướng ngón tay anh, gật đầu: “Em muốn đánh răng.”
“Đi đánh đi.” Anh không nhúc nhích.
Tô Dữu Nịnh chờ vài giây, lại ngoái đầu nhìn anh.
“Nhìn gì đấy.” Cậu chủ không hề bị lay động, “Tự đi, anh không đời nào đưa em vào đâu, đừng có mơ.”
Ba phút sau.
Trần Gia Tụng tựa khung cửa nhà tắm, lần thứ hai nghiêng đầu nhìn sang, giục: “Xong chưa, mau đi ngủ đi.”
Tô Dữu Nịnh nhổ ngụm nước cuối cùng, lấy giấy lau miệng, gật đầu: “Xong rồi.”
Đến mép giường, anh chỉ tay: “Đi ngủ.”
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường.
Trần Gia Tụng đứng từ trên nhìn xuống, lại bắt đầu dặn dò từng chữ: “Ngủ. Không được đi đâu cả. Cửa phải khóa. Nếu có việc thì sang phòng bên cạnh tìm —”
Chữ “anh” khựng lại một nhịp, anh sửa ngay: “Tìm Hứa Thính Ngôn, rõ chưa?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ nghĩ: “Chị Bảo Ngôn ngủ rồi.”
“Ngủ thì sao?” Anh hỏi, “Không tìm được sao?”
Cô gật đầu.
“Ờ.” Cậu chủ nói, “Vậy thì không được tìm ai, cũng không được mở cửa, có gì thì để mai nói.”
Cô lại gật đầu.
Dặn dò xong, Trần Gia Tụng nói: “Anh đi đây.”
Nói rồi không đợi cô phản ứng, anh bước ra cửa, tiện tay đóng cửa lại.
Ra phòng khách, anh gom đống đồ ăn thừa phân loại bỏ vào thùng rác, đứng dậy rút khăn ướt lau tay, chưa kịp lau xong, cánh cửa phòng sau lưng anh khẽ mở.
Nghe tiếng, anh lau sạch sẽ từng ngón tay rồi mới quay lại: “Sao thế?”
Tô Dữu Nịnh đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn anh, không nói một câu nào.
Đợi mấy giây, anh đặt khăn xuống, đi qua, dừng cách cô vài bước, hỏi lần nữa: “Sao thế?”
Tô Dữu Nịnh bước về phía anh.
Anh lùi lại hai bước.
Cô tiếp tục bước tới.
Anh tiếp tục lùi lại.
Cô lại bước… thôi, anh dừng lại rồi.
Cúi đầu nhìn cô từng bước tới gần, áp mặt vào ngực anh, rồi dang tay ôm lấy eo anh.
Trần Gia Tụng ngửa đầu thở dài một hơi.
Thua thật rồi.
Thử thách người ta thế này sao?
Anh không nhúc nhích, để mặc cô lẳng lặng ôm, một lát sau hỏi: “Em muốn làm gì?”
Cô nói: “Buồn ngủ…”
“Thì đi ngủ đi.” Anh đưa tay day day ấn đường.
Cô nghĩ rồi hỏi nhỏ: “Em ôm anh ngủ được không?”
Ngón tay anh khựng lại: “Không được.”
Trần Gia Tụng mười chín tuổi còn có chút định lực, nhưng Trần Gia Tụng hai mươi ba tuổi thì hoàn toàn không có.
Điều đó anh biết rất rõ.
“Tự đi ngủ đi.” Anh nhắc lại.
Cô không chịu nghe, cứ ôm thêm một lúc, giọng nhỏ xíu: “Nhưng em muốn ôm anh ngủ…”
“Tại sao?”
“Hơi sợ…”
Trần Gia Tụng sững người, nhớ tới chuyện cô gặp phải trên núi đêm đó.
Do dự mấy giây, anh thỏa hiệp: “Được thôi.”
Xem ra dạo này không thể để cô ở khách sạn một mình được.
Nhát gan y như chuột vậy.
Trần Gia Tụng đưa cô về phòng, nhét cô vào chăn, rồi nằm xuống cạnh cô: “Giờ ngủ được chưa?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ một lúc, lật chăn, bò về phía anh.
Trần Gia Tụng theo phản xạ ngả ra sau, một tay kê gáy, một tay nắm cổ tay cô: “Em làm gì đấy, khoan đã, dừng lại ——”
Tô Dữu Nịnh bám vai anh, nằm sấp trên người anh, đè chặt, đầu lại vùi vào hõm cổ anh.
“…”
Trần Gia Tụng nhìn trân trân lên trần nhà, chỉ thấy mình đang bị hành hạ đến chết đi sống lại.
Anh hỏi: “Nhất định phải nằm kiểu này sao?”
Cô nghĩ, rồi hỏi khẽ: “Em nặng lắm sao…”
Không hẳn, cô nhỏ nhắn, nhẹ tênh, chỉ có phần thân trên áp sát vào anh, hai chân mảnh khảnh đặt trên giường gác hờ chân anh, chẳng nặng bao nhiêu, chỉ là…
Anh đưa tay bóp nhẹ sau gáy cô, giọng mập mờ: “Em đang đè vào… chỗ đó của anh.”
Giọng nói tinh tế của cô từ hõm cổ anh vang lên mơ hồ: “Chỗ nào vậy?”
“Thì chỗ đó.” Trần Gia Tụng thật không biết giải thích sao cho người đang say rượu, hai người hoàn toàn không cùng kênh sóng, anh trầm mặc mấy giây rồi hỏi: “Em không cảm nhận được sao?”
Cô vẫn không hiểu: “Cảm nhận gì cơ…”
“Quên đi.” Trần Gia Tụng ngửa đầu thở dồn dập, giọng nói khàn khàn mất kiểm soát, “Em không thấy khó chịu là được rồi.”
Bình thường còn chú ý được, chứ lúc này anh hoàn toàn không thể khống chế phản ứng tự nhiên của cơ thể, nhất là khi cô mềm mại áp sát lên người anh…
Thua rồi.
Anh cảm thấy mình chẳng trụ nổi cho tới sáng mai.
Yên ắng một lúc, cô bứt rứt khẽ động đậy.
Trần Gia Tụng trượt lòng bàn tay xuống ấn vào eo cô, cảnh cáo: “Không biết nặng nhẹ, đừng có cọ linh tinh.”
Cô không dám nhúc nhích nữa.
Anh ngừng một nhịp, lại xoa xoa sau gáy cô trấn an, giải thích: “Anh không gắt với em đâu.”
Tô Dữu Nịnh rón rén tìm tư thế dễ chịu, thì thào: “Em ngủ đây…”
“Ngủ đi.” Anh vỗ nhẹ vai cô.
Chưa tới hai phút sau.
Trần Gia Tụng chợt nhớ ra, mặt sầm trong bóng tối, nghiêm giọng: “Tuần sau đi công tác nước ngoài, một giọt rượu cũng không được đụng vào, nghe rõ chưa?”
Tô Dữu Nịnh im thin thít như đã ngủ say.
Cậu chủ lại nói tiếp: “Đi cùng không có đàn ông chứ? Nếu có thì bảo hắn cút xa một chút, cũng không được ở cùng khách sạn đâu.”
Nói xong, anh lại nghĩ mấy thứ này chắc công ty sắp xếp, bèn bổ sung: “Phòng công ty đặt cứ bỏ đấy, anh sẽ đặt khách sạn khác cho em.”
Sắp xếp xong vẫn thấy không ổn chút nào.
Nhỡ giữa đêm cô sợ thì sao?
Đất khách quê người, khóc cũng chẳng ai hay biết.
Anh càng nghĩ càng bực, thấy chẳng có cách nào ổn thỏa, cuối cùng chỉ còn mỗi ý nghĩ: “Em có thể đừng đi công tác được không?”
Giây tiếp theo Tô Dữu Nịnh nhấc đầu khỏi hõm vai anh, trừng mắt hung dữ nhìn anh.
Trần Gia Tụng bất ngờ bị sự dễ thương của cô đánh trúng, nhướng mày, hờ hững hỏi: “Em làm gì đấy?”
Cô phàn nàn: “Anh ồn quá.”
“Ờ.” Trần Gia Tụng tức cười, “Giờ chê anh ồn, vừa nãy không biết ai làm nũng đòi ôm anh mới chịu ngủ cơ chứ.”
Cô buồn ngủ quá, đầu cũng đau, mà anh cứ nói mãi, cô không tài nào ngủ được.
Tô Dữu Nịnh hỏi: “Anh có thể đừng nói nữa không?”
Anh bảo: “Không. Trừ khi em hứa không đi công tác.”
“Em phải đi.”
“Vậy anh vẫn sẽ nói.”
Giằng co mấy giây, không ai nhường ai, ngay khi Tô Dữu Nịnh tưởng có thể yên tĩnh được thì anh lại mở miệng: “Thật sự không được thì anh sẽ đi cùng em—”
Chưa dứt lời, cô bất ngờ nghiêng người áp sát lại.
Trần Gia Tụng gần như lập tức đoán ra cô muốn làm gì, ngay khoảnh khắc khoảng cách chỉ còn chút xíu, anh đè vai cô lại.
“Làm gì?” Anh trầm giọng.
Cô vẫn lầu bầu: “Anh ồn quá.”
“Nhưng cũng không thể —” Anh dừng lại, vành tai đỏ lên, mấy chữ sau nói rất khẽ: “…hôn lên thế được đâu.”
Đúng là muốn mạng mà.
Uống say thì hôn người ta, hôn xong lại không chịu nhận.
Rốt cuộc là cái tật xấu gì thế này.
Cậu chủ mặt đen thui: “Không được hôn.”
Bộ não cô chạy chậm: “Em đâu có định hôn anh đâu…”
Trần Gia Tụng im lặng mấy giây, từ từ sát lại gần cô, chóp mũi suýt chạm, nặng nề hỏi: “Vậy em định làm gì?”
Hương bạc hà chanh mát rượi bất chợt áp sát, Tô Dữu Nịnh ngẩn ngơ, đầu óc lại chậm chạp hẳn đi.
Ban nãy cô định làm gì nhỉ? Hình như chỉ muốn bịt cái miệng nói mãi không ngừng của anh mà thôi…
Mà đúng lúc này—
Nhìn đôi môi mỏng cong đẹp của Trần Gia Tụng ở khoảng cách gần, đầu óc cô lại rối bời.
Nghĩ không ra lý do, cô mơ màng rướn thêm một chút.
Trần Gia Tụng vốn chỉ muốn cô nghĩ cho rõ rồi lùi ra, ai ngờ cô lại áp sát thêm lần nữa, khiến anh cứng đờ.
Xung quanh như chỉ còn hơi thở nóng hổi quyện vào nhau…
Thời gian trôi chầm chậm.
Lòng bàn tay Trần Gia Tụng đổ mồ hôi, hơi thở rối loạn, “Nghĩ kỹ chưa?” Anh khàn giọng, “Nếu em hôn qua, anh không dám chắc mình sẽ—”
Không làm gì cả.
Câu còn chưa dứt, cô bỗng cắn lấy môi anh.
Không gian yên bặt, chỉ còn hơi thở quấn quýt vào nhau.
Nóng rực, dính quyện, không còn đường lui.
Chỉ mấy giây, Trần Gia Tụng hoàn hồn, đưa tay giữ sau gáy cô, ngửa cằm, hé môi tách răng cô ra.
Đầu lưỡi nóng ướt trườn đến, Tô Dữu Nịnh hoảng sợ, trợn tròn mắt, mạnh tay đẩy anh ra.
Trần Gia Tụng d*c vọng bùng cháy, hơi thở nặng nề, anh nhấc mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “Không được sao?”
Tô Dữu Nịnh lắc đầu loạn xạ.
Nhiệt độ hạ xuống, Trần Gia Tụng nhìn cô mấy giây, lòng bàn tay dần buông lỏng.
“Quá tam ba bận, Hữu Hữu.” Anh nghiêng đầu, khẽ cắn vành tai cô như trừng phạt, giọng trầm thấp: “Còn thêm lần nữa, anh sẽ không dừng lại đâu, nhớ chưa?”
Hơi nóng rực của anh chui vào tai, Tô Dữu Nịnh run lên, đến gật đầu cũng chẳng nổi.
Anh bỗng trở nên xa lạ, cô không theo kịp, chỉ biết mở to mắt nhìn anh.
Trần Gia Tụng nhìn cô hai giây, lại thở dài không thành tiếng.
“Ngủ đi.” Anh dời mắt, kéo cô khỏi người mình, nhét cô lại vào chăn, rồi nghiêng người ôm trọn vào lòng: “Thế này được chưa?”
Cô nghĩ một chút, trườn lên trên, má áp vào ngực anh, gật đầu.
“Được rồi.” Trần Gia Tụng đặt lòng bàn tay sau đầu cô, chầm chậm xoa tóc, dịu dàng dỗ: “Ngủ đi, đợi mai em tỉnh táo rồi nói chuyện.”
Đầu cô rối tung, có nhiều điều nghĩ không thông.
Nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Một đêm ngon giấc.
Tỉnh lại, trong phòng chỉ còn một mình cô.
Tô Dữu Nịnh ngẩn người nhìn trần nhà một lúc, phản ứng chậm chạp, chợt nhớ ra điều gì, lại sụp đổ nhắm mắt lại.
Xong đời rồi, cô lại làm chuyện kỳ cục nữa rồi…
Đang tự sám hối thì ngoài phòng khách lờ mờ vang tiếng phục vụ mang đồ ăn, cô nghĩ một lát, vào vệ sinh rửa mặt rồi đi ra.
Bàn ăn trong phòng khách bày đầy món mới, như thể đêm qua chỉ là ảo giác.
Điều kiện tiên quyết là nếu cô không nhìn thấy Trần Gia Tụng.
Cậu chủ cụp mắt, uể oải dựa vào ghế sofa, một tay đặt bên cạnh, thấy cô, ngón tay thon dài khẽ gõ hai cái.
Sắc mặt anh không tốt, khóe môi trĩu xuống thể hiện rõ sự không vui, gương mặt sắc nét điển trai lúc này toát ra cảm giác áp bách.
Chạm mắt anh mấy giây, Tô Dữu Nịnh từ từ cúi đầu.
Toang rồi, toang rồi.
Trần Gia Tụng ghi hết mấy động tác nhỏ của cô vào mắt, vài giây sau mới hờ hững mở miệng: “Lại đây, nói chuyện.”
Tim cô đập mạnh, mân mê các ngón tay, lí nhí: “Em đói rồi…”
Anh trả lời: “Được, ăn xong rồi nói.”
Cô lại nói: “Ăn xong… mình có phải về nhà không?”
Im lặng.
Cô nuốt nước bọt, không dám nhìn anh.
Lại qua mấy giây, Trần Gia Tụng nói: “Được, ăn xong thì về. Lại đây.”
Lúc này cô mới rón rén dịch tới gần.
Ngồi xuống cạnh anh, vẫn không dám nhìn nét mặt anh, chỉ cúi gằm nhét bánh mì vào miệng.
Trần Gia Tụng nhắc cô: “Ăn chậm thôi.”
Cô hồi hộp: “Anh cũng ăn đi.”
“Ăn gì?” Anh cộc cằn, “Giận no rồi.”
Cô cúi đầu, không dám nói nữa.
Trần Gia Tụng không ăn cũng không động đậy, cứ giữ nguyên tư thế nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô.
Bồn chồn, căng thẳng, rón rén.
Như thể sợ anh nhắc đến chuyện gì đó.
Cậu chủ đen mặt dời mắt đi.
Đang bực bội thì điện thoại không biết điều reo lên hai tiếng.
Cầm lên xem, Hứa Thính Ngôn đã dậy rồi, gửi hai tin nhắn, càng làm anh bực hơn.
[Lắng nghe ánh trăng: Kế hoạch thất bại, anh ấy vẫn không để ý tới chị.]
[Lắng nghe ánh trăng: Hôm nay cũng thoát ế thất bại. 💔💔💔]
Xem xong Trần Gia Tụng đóng luôn WeChat, thầm nghĩ thoát ế hay không thì liên quan gì đến anh?
Muốn yêu đương đến thế sao?
Anh trầm mặc một lúc.
Lại mở ra, dừng vài giây rồi buồn bực gửi một dòng tin nhắn.
[0621: +1]
Tác giả có lời muốn nói:
Tối về nhà, cậu chủ lên mạng tìm kiếm: Bị người mình thầm thích hôn hai lần mà đối phương nhất quyết không chịu cho danh phận thì phải làm sao? Cần gấp, đang online chờ.