Chương 17: Khóa môi anh.

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Gia Tụng khẽ chọc vào má cô: “Nghĩ gì mà nhập tâm thế.”
Anh cười: “Mặt đỏ cả lên rồi.”
Tô Dữu Nịnh hoàn hồn, tim đập thình thịch, hất tay anh ra: “Có… có nghĩ gì đâu…”
Vừa nói xong, màn pháo hoa chính thức bắt đầu.
Xung quanh đông đúc, không biết ai làm rơi điện thoại, cả khu hỗn loạn, Tô Dữu Nịnh vô ý bị ai đó xô đẩy một cái.
Chân cô loạng choạng, liền ngã nhào vào lòng Trần Gia Tụng.
Anh thuận tay xoay người cô lại, ôm gọn vào lòng, giọng điệu trêu chọc: “À, thì ra em đang nghĩ cái này.”
Cô choáng váng, đầu óc vẫn còn quay cuồng trong mớ suy nghĩ hỗn độn, định đẩy anh ra thì lại bị ôm càng chặt hơn.
“Đông người lắm.” Trần Gia Tụng nghiêm túc nói, “Cẩn thận bị lạc, không tìm thấy anh đâu.”
Cô nhỏ giọng lầm bầm: “Sao phải tìm anh.”
“Vậy em còn tìm ai?”
“Chị Bảo Ngôn.”
Trần Gia Tụng hừ lạnh: “Chút nữa anh kêu chị ấy đi.”
“…” Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đứng im như học sinh tiểu học, khẽ nghiêng mặt ra khỏi ngực anh, lí nhí: “Trẻ con.”
Trần Gia Tụng lười biếng cảnh báo: “Anh nghe thấy đấy.”
Cô khẽ mím môi, không dám nói nữa.
Cô yên lặng để anh ôm một lúc, trước mắt ngoài logo sáng màu trên chiếc áo phông của anh ra thì cô chẳng thấy gì khác.
Tô Dữu Nịnh không chịu nổi nữa, cô chọc vào hông anh, ngẩng đầu lên: “Em muốn xem pháo hoa.”
Trần Gia Tụng nói: “Pháo hoa không đẹp.”
Cô cạn lời: “Vậy cái gì đẹp?”
“Anh.”
Trần Gia Tụng khẽ nhướn một bên mày, cúi sát mặt xuống. Hình như anh biết góc nào của mình là đẹp trai nhất, dưới ánh trăng, đến độ cong của hàng mi cũng như được tạo hóa ưu ái mà cong vừa vặn.
Anh nhìn thẳng vào mắt Tô Dữu Nịnh, ánh mắt chân thành và sâu sắc, giọng nói trầm thấp: “Tất nhiên là anh đẹp trai.”
Đáng ghét.
Cố tình dùng cái giọng nói êm ái, ngọt ngào đó.
Tô Dữu Nịnh quay đầu không để ý tới anh.
Trần Gia Tụng với vẻ mặt đắc ý nói: “Anh thấy em đỏ mặt rồi.”
Cô giật mình phủ nhận: “Không có.”
“Có.”
“Không…”
“Vậy ngẩng lên để anh xem.”
“…” Tô Dữu Nịnh giả vờ như không nghe thấy, đầu càng cúi thấp hơn.
Càng về gần cuối màn bắn pháo hoa, người càng trở nên đông đúc hơn; chỗ họ đứng khá đẹp nên liên tục có người chen lấn tới.
Tô Dữu Nịnh kéo vạt áo anh, nhỏ giọng nói: “Mình đi tìm chị Bảo Ngôn đi.”
Trần Gia Tụng hỏi: “Không muốn xem nữa sao?”
Thật ra thì cô cũng chẳng thấy gì.
Cô lắc đầu: “Hơi nóng, em muốn ăn kem ốc quế.”
Trần Gia Tụng cau mày: “Sao lại thích đồ lạnh thế.”
Khó khăn lắm họ mới chen ra khỏi đám đông, đang đi về phía quán kem thì vừa hay gặp Hứa Thính Ngôn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trước vòng quay ngựa gỗ.
Cô ấy khoanh tay ngồi đó, không chơi gì, chỉ lặng lẽ nhìn nhóm người đang xếp hàng, không biết cô ấy đang suy nghĩ gì.
Tô Dữu Nịnh và Trần Gia Tụng đi tới, anh nói: “Người yêu cũ có mối mới rồi hả?”
Hứa Thính Ngôn nhìn anh bằng một ánh mắt sắc như dao.
Tô Dữu Nịnh véo vào hông anh, lí nhí: “Anh đừng nói lung tung.”
Trần Gia Tụng nắm lấy ngón tay cô: “Đừng véo chỗ đấy, nhạy cảm.”
“…”
Tô Dữu Nịnh thận trọng quan sát sắc mặt Hứa Thính Ngôn, thấy cô ấy có vẻ không vui, bèn chủ động ngồi xuống bên cạnh, hỏi: “Chị Bảo Ngôn sao thế ạ?”
Hứa Thính Ngôn mệt mỏi nói: “Đang suy nghĩ.”
Tô Dữu Nịnh chớp mắt: “Suy nghĩ gì ạ?”
“Suy nghĩ làm sao để có thể ngủ cùng Giang Từ Nguyệt.”
“…”
Chị em nhà này nói câu nào cũng khiến người ta phải đỏ mặt.
Tô Dữu Nịnh đỏ mặt im lặng một lúc, Trần Gia Tụng bước tới đứng trước mặt cô, khẽ gõ vào trán cô: “Không phải muốn ăn kem ốc quế sao, đi, đi mua.”
“Ồ.” Tô Dữu Nịnh đứng dậy, trước khi đi còn hỏi Hứa Thính Ngôn: “Chị muốn vị gì ạ?”
Hứa Thính Ngôn: “Phô mai muối biển.”
Trần Gia Tụng muốn đi cùng nhưng bị Tô Dữu Nịnh đẩy tay chặn lại, cô ghé sát tai anh nói nhỏ: “Anh ngồi với chị Bảo Ngôn một lúc đi, tâm trạng chị ấy có vẻ không tốt.”
Trần Gia Tụng: “Vậy em nghĩ tâm trạng anh tốt chắc?”
Cô nói: “Lát nữa em mua cho anh băng đô đáng yêu.”
“Ờ.” Trần Gia Tụng vui vẻ ngay lập tức, giọng điệu thay đổi hẳn: “Vậy em quay lại nhanh đó, anh miễn cưỡng ngồi với chị ấy một lúc vậy.”
“Ừm ừm. Anh vất vả rồi.” Cô cười.
Sau khi Tô Dữu Nịnh đi, Trần Gia Tụng ngồi xuống chỗ cô vừa ngồi, lười biếng tựa lưng vào ghế, giả vờ quan tâm hỏi: “Sao đấy.”
Hứa Thính Ngôn liếc anh một cái, hừ lạnh: “Từ bé chị đã nhìn ra, cậu chẳng có chút lương tâm nào.”
“…” Trần Gia Tụng cạn lời: “Không phải lúc nãy em đã chuyển tiền cho chị rồi mà?”
“Chị thiếu mấy đồng lẻ của cậu chắc?” Hứa Thính Ngôn tháo kính râm đẩy lên tóc, bắt đầu trách móc, “Vì để cậu sớm thoát kiếp độc thân, chị đã không biết nói bao nhiêu lời tốt đẹp về cậu với Tiểu Dữu Tử, còn cậu thì sao, mở miệng ra là chọc thẳng vào tim chị.”
Trần Gia Tụng hỏi: “Chị nói gì hay về em thế.”
Nói anh mặt khó ưa, làm mất hứng, chẳng ai muốn làm bạn.
Hứa Thính Ngôn khựng lại một nhịp, giọng điềm tĩnh: “Nói cậu đẹp trai, tốt bụng, hàng hiếm khó tìm.”
Trần Gia Tụng gật đầu: “Đúng là nói thật.”
“Mặt dày.”
“Cậu cũng vậy thôi.”
Hai chị em không nói lời nào còn tốt, nói là cãi nhau như nước với lửa.
Cãi cọ đôi ba câu, Trần Gia Tụng nhớ lời dặn của Tô Dữu Nịnh, hiếm khi thay đổi tính nết: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy.”
Hứa Thính Ngôn lập tức rầu rĩ: “Cả ngày rồi anh ấy chưa trả lời tin nhắn của chị.”
Trần Gia Tụng im lặng hai giây: “Chỉ có vậy thôi sao?”
“Thử đặt mình vào vị trí của người khác xem.” Hứa Thính Ngôn cau có, “Đừng có đứng đó mà nói cho sướng miệng, cậu thử nghĩ xem, nếu Dữu Tử cả ngày không trả lời cậu, tâm trạng cậu thế nào?”
Trần Gia Tụng trầm mặc nghĩ thử, quả nhiên tâm trạng không thể tốt được.
“Thế nào.” Hứa Thính Ngôn hỏi.
Trần Gia Tụng nói: “Em giúp được gì không?”
Hứa Thính Ngôn liếc mắt: “Cậu bớt chọc chị hai câu là đã giúp rồi.”
Trần Gia Tụng nghĩ một lát, hỏi: “Bạn trai cũ của chị biết em không?”
“Cậu là người nổi tiếng lắm sao?” Hứa Thính Ngôn cạn lời, “Tại sao anh ấy phải biết cậu.”
“À, vậy thì được.” Trần Gia Tụng đưa tay ra, “Đưa điện thoại đây.”
“Làm gì vậy?”
“Chị không muốn anh ta chủ động tìm chị sao?”
Hứa Thính Ngôn khựng lại, đúng là rất muốn: “Cậu có cách?”
Anh nói: “Có.”
Hứa Thính Ngôn nửa tin nửa ngờ đưa điện thoại qua.
Trần Gia Tụng mở camera, bật chế độ selfie, giơ tay lên cao, nói với Hứa Thính Ngôn: “Ghép đầu lại đây.”
Hứa Thính Ngôn thắc mắc: “Giờ diễn cảnh chị em thâm tình để làm gì?”
Trần Gia Tụng lặng lẽ nhìn sang: “Còn muốn anh ta để ý chị không?”
“Muốn.” Hứa Thính Ngôn tiến tới, “Thế này được chưa, thêm chút nữa là mặt chị to lắm rồi.”
Trần Gia Tụng nói: “Cười.”
Hứa Thính Ngôn trả lời: “Cậu cũng không phải Giang Từ Nguyệt, chị cười không nổi.”
“…Chị tưởng tượng bây giờ em là anh ta đi.”
“Ồ.” Hứa Thính Ngôn tưởng tượng, quả nhiên cười vui vẻ.
“Tách”— Ảnh đã chụp xong.
Trần Gia Tụng trả lại điện thoại, lại ngả lưng ra ghế: “Đăng lên vòng bạn bè, chỉ mình anh ta xem được.”
Hứa Thính Ngôn nghĩ vài giây.
“Trời ơi!” Cô ấy quay đầu nhìn cậu em trai vênh váo của mình một cái, cảm thán, “Chẳng lẽ cậu là thiên tài sao?”
Trần Gia Tụng nhướn mày.
Hứa Thính Ngôn mở ứng dụng chỉnh ảnh, vừa chỉnh vừa lầm bầm: “Mấy thủ đoạn nhỏ nhen thế này cậu cũng biết, chắc là thường dùng lắm nhỉ.”
“…” Trần Gia Tụng sầm mặt, “Chú ý lời nói.”
“Cao tay, đúng là cao tay.” Chỉnh ảnh xong, Hứa Thính Ngôn mở vòng bạn bè, trước khi bấm gửi, cô còn hỏi: “Có cần đính kèm vài chữ giả bộ chút không?”
Trần Gia Tụng đã mệt mỏi: “Tùy.”
Hứa Thính Ngôn nghĩ một lúc: “Thôi khỏi đi.”
Cô ấy nghĩ nghĩ, “Đăng thẳng vậy cho lành, lỡ sau này chị và anh ấy cưới nhau, anh ấy phát hiện ra cậu là em trai chị thì lại khó giải thích.”
Trần Gia Tụng yên lặng, “Chị tính xa thật đấy.”
“Không lấy hôn nhân làm mục tiêu thì là chơi bời.” Đăng xong, Hứa Thính Ngôn quay đầu nhìn anh cảnh cáo: “Cậu đừng có tùy tiện đùa giỡn tình cảm của Dữu Tử đấy.”
“…” Sắc mặt Trần Gia Tụng lập tức trở nên khó coi.
Anh là loại người như thế sao?
Hơn nữa.
Ai đùa giỡn tình cảm ai còn chưa biết đâu…
Đang suy nghĩ, trước mặt anh xuất hiện một cây kem trà xanh.
Anh ngẩng đầu lên.
Tô Dữu Nịnh chắc đã chạy rất xa để mua, gương mặt nhỏ ửng đỏ, lông mi khẽ chớp, đôi mắt long lanh.
Trần Gia Tụng đón lấy, cô lại đưa cây kem vị muối biển phô mai cho Hứa Thính Ngôn.
“May mà chưa chảy.” Cô lầm bầm, “Hôm nay nóng quá.”
Thôi được.
Trần Gia Tụng nghĩ, đùa giỡn thì cứ đùa giỡn đi.
Anh chấp nhận.
Ghế chỉ ngồi được hai người, Trần Gia Tụng làm bộ định đứng dậy: “Em ngồi ăn đi.”
“Không không.” Tô Dữu Nịnh không biết hai người vừa nói gì, nhưng bầu không khí cũng không tệ lắm, cô vui vẻ nói: “Em không mệt.”
Trần Gia Tụng kéo cổ tay cô: “Hay là em ngồi lên đùi anh đi.”
“Phụt—”
Hứa Thính Ngôn giật mình, ho hai tiếng, nhìn Trần Gia Tụng với ánh mắt đầy thán phục.
Đỉnh thật đấy, em trai.
Hứa Thính Ngôn rút khăn giấy lau miệng, rất biết ý đứng dậy: “Lớn tuổi rồi nên buồn ngủ sớm, chị về khách sạn trước đây. Hai đứa cứ đi dạo thêm nhé.”
Tô Dữu Nịnh không yên tâm để cô ấy đi một mình: “Muộn rồi, tụi em về cùng nhé.”
“Không muộn đâu.” Hứa Thính Ngôn nói, “Mới hơn chín giờ, không phải hai đứa muốn ra cửa hàng mua băng đô cài tóc sao, đi nhanh lên, không là đóng cửa đó.”
Hứa Thính Ngôn vừa nói vừa nháy mắt với Trần Gia Tụng.
Anh lại kéo cổ tay Tô Dữu Nịnh, hất cằm chỉ về phía khách sạn khu vui chơi ngay trước mặt: “Khách sạn chẳng phải ở ngay trước mặt à, chị ấy lạc đường kiểu gì được.”
Tô Dữu Nịnh còn chần chừ: “Nhưng mà…”
“Đừng ‘nhưng mà’.” Hứa Thính Ngôn xoa đầu cô đầy cưng chiều, cười: “Nếu không nỡ xa chị quá thì tối qua phòng chị ngủ với chị nha, chị còn dạy thêm cho em vài bí kíp tình yêu…”
Chưa nói hết, Tô Dữu Nịnh đã bị Trần Gia Tụng kéo vào, kẹp gọn giữa hai chân anh.
Anh ngồi đó, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Hứa Thính Ngôn: “Đừng dạy hư cô ấy.”
“Hứ.” Hứa Thính Ngôn nhướn mày: “Nói như thể cậu dạy được gì tốt lắm.”
“…”
Nói quá ba câu là hai chị em lại cãi vã, Tô Dữu Nịnh đành im lặng không nói gì, nhìn bóng dáng cao gầy của Hứa Thính Ngôn đi về phía khách sạn.
Đưa mắt nhìn được vài giây, Trần Gia Tụng miễn cưỡng nói: “Kem của em sắp chảy rồi.”
Cô hoảng hốt nâng tay lên, vội vàng ăn kem.
Thôi được.
Trần Gia Tụng nghĩ, đùa giỡn thì cứ đùa giỡn đi.
Anh chấp nhận.
Trần Gia Tụng bật cười, hai cánh tay dài vòng qua, ôm cô vào lòng, lại gợi ý: “Hay là em ngồi lên đùi anh đi.”
“Không muốn.”
Tô Dữu Nịnh đẩy anh ra, rời khỏi giữa hai chân anh, ngồi xuống chỗ trống trên băng ghế.
Trần Gia Tụng nghiêng người sát lại, cô lại dịch sang một bên.
Trần Gia Tụng lại nhích tới gần, cô lại xê dịch thêm một chút.
Cho đến khi…
Tô Dữu Nịnh nói nhỏ: “Anh đừng lấn sang phía em nữa, phía anh còn nhiều chỗ mà.”
“Ở đâu mà nhiều.” Trần Gia Tụng giả vờ không thấy, “Ghế này nhỏ quá.”
Tô Dữu Nịnh mặc kệ anh, nhưng anh cũng thôi không áp sát nữa.
Hai người yên lặng ăn kem một lúc.
Sắp kết thúc màn pháo hoa, để tránh giờ cao điểm giải tán, Tô Dữu Nịnh dẫn anh vào cửa hàng nhỏ.
Băng đô Disney nhiều vô kể, cái nào cũng xinh, cô chọn mãi hoa hết cả mắt, bèn hỏi anh thích cái nào.
Trần Gia Tụng khẽ cụp mi, lười biếng đi theo sau lưng cô, cái nào anh cũng không mấy hứng thú.
“Cái nào cũng được.” Anh nói.
Tô Dữu Nịnh thử cầm một chiếc băng đô LinaBell, giây sau đã bị Trần Gia Tụng lạnh giọng cảnh cáo: “Màu hồng không được.”
“À.”
Cô ngoan ngoãn đặt lại chỗ cũ.
Lấy StellaLou, anh nói: “Màu tím không được.”
Cô đặt xuống.
Đổi sang ShellieMay Star Dream… anh lại bảo: “Tím hồng cũng không.”
Đúng là khó chiều.
Không phải bảo cái nào cũng được sao.
Tô Dữu Nịnh bĩu môi, nhìn quanh một vòng, cuối cùng chọn gấu Duffy màu nâu, giơ lên đưa trước mặt anh: “Cái này được không?”
Trần Gia Tụng cụp mắt nhìn.
Hai tai gấu đậm màu, trông ngốc ngốc nhưng may là không có nơ hồng hay ren điệu đà, anh gật đầu chấp thuận: “Được.”
Chọn xong băng đô cho anh, Tô Dữu Nịnh lại quay sang khu vực móc khóa, lựa tới lựa lui rồi ôm một đống.
Thấy cô ôm nhiều đồ nặng, Trần Gia Tụng lần lượt nhận lấy từ tay cô, vừa nhận vừa như đang thẩm tra: “Mua nhiều thế, để tặng ai à?”
Cô gật đầu.
Anh hỏi: “Tặng ai.”
“Đồng nghiệp.”
“Nam hay nữ.”
“…” Tô Dữu Nịnh chọn xong cái cuối, quay lại thở dài: “Nữ.”
“Ồ.” Trần Gia Tụng thờ ơ nói, “Vậy thì được.”
Hai người cùng đi về phía quầy tính tiền, ngang qua bức tường trưng bày băng đô cài tóc, Trần Gia Tụng tiện tay móc thêm một chiếc băng đô Duffy có nơ hồng.
Tô Dữu Nịnh nhìn thấy, hỏi: “Anh muốn thêm một cái nữa sao?”
Anh gật đầu.
Đợi cô thanh toán và xếp đồ vào túi xong, anh thảnh thơi nói: “Cái màu hồng là cho em.”
Về khách sạn tắm rửa xong thì đã gần mười giờ rưỡi.
Trần Gia Tụng đặt ba phòng suite liền nhau, Tô Dữu Nịnh định sang tìm Hứa Thính Ngôn tán gẫu, nhưng nghĩ tới việc tối qua cô ấy ngủ không ngon nên cô thôi.
Cô cuộn mình trên ghế sofa phòng khách xem hoạt hình một lúc, sắp ngủ gật thì nhận được tin nhắn của Trần Gia Tụng.
Cô tìm điện thoại.
[Cậu chủ: Đói bụng.]
Tô Dữu Nịnh nhìn màn hình một lúc, não cô phản ứng chậm.
[Hữu Hữu may mắn: Vậy phải làm sao bây giờ?]
[Hữu Hữu may mắn: Khách sạn còn phục vụ bữa đêm không?]
[Cậu chủ: Có.]
[Cậu chủ: Nhưng anh báo nhầm số phòng.]
Cô gửi một biểu tượng cảm xúc nghi hoặc: [Là sao?]
[Cậu chủ: Đồ ăn chắc sẽ được đưa qua phòng em.]
Cô nghĩ một lát, rồi gõ: [Vậy đợi họ mang tới, em bảo họ mang qua phòng anh là được ha?]
[Cậu chủ: Không cần.]
Cô đợi.
Vài giây sau—
[Cậu chủ: Anh tự qua đây.]
Sau khi Trần Gia Tụng vào phòng cùng xe đẩy đồ ăn, Tô Dữu Nịnh vẫn hơi ngơ ngác: “Sao anh không về phòng mình ăn?”
Anh làm như không nghe thấy, bày mấy món lên chiếc bàn nhỏ trước ghế sofa, rất tự nhiên ngồi xuống thảm, ngẩng lên hỏi người đang đứng đối diện: “Em không đói sao?”
Tô Dữu Nịnh lắc đầu: “Không đói, em hơi buồn ngủ.”
“Ừm.” Trần Gia Tụng nói, “Chút nữa ngủ, ngồi ăn với anh một lát.”
“Em…”
“Mì Ý tôm hùm, taco tôm phô mai, súp nấm phủ vỏ bánh, …ồ, còn có cả bánh su kem bảy vị. Em không muốn nếm thử sao?”
“…”
Bảy… bảy vị sao…
Tô Dữu Nịnh do dự mấy giây, cuối cùng vẫn không thắng nổi đồ ngon.
Chần chừ dịch lại ngồi cạnh anh, cô yếu ớt nói: “Em chỉ ăn một chút thôi.”
Trần Gia Tụng chống một tay lên bàn, nghiêng đầu cười nhìn cô: “Ừm, một chút thôi.”
Anh đẩy qua, dỗ dành: “Ăn đi.”
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn ăn.
Chẳng mấy chốc, hơn nửa bàn đồ ăn đã vào bụng cô; còn người bảo đói thì gần như chưa động đũa…
Cô dần dần có chút chột dạ, ăn nốt chiếc bánh su kem cuối cùng liền nhỏ giọng nói: “Em no rồi.”
Trần Gia Tụng chọc vào má phúng phính của cô, khẽ cười: “Không phải bảo là không đói sao?”
Cô tránh đi, lầm bầm: “Tại anh bắt em ăn mà…”
“Ừm.” Anh chống tay cạnh người cô, hạ vai áp sát: “Ngoan thế cơ à? Vậy nếu anh nói chuyện khác, em cũng nghe theo chứ?”
Đêm rất yên tĩnh, mùi hương bạc hà chanh dịu nhẹ trên người anh thoảng tới, Tô Dữu Nịnh thấy hơi choáng váng.
Chắc do mệt, cũng có thể vì những lời tối nay của Hứa Thính Ngôn…
Cô căng thẳng khẽ lùi ra sau, tim lại đập nhanh.
Cô cúi đầu không nói lời nào, Trần Gia Tụng cảm nhận được sự kháng cự của cô, Trần Gia Tụng mím môi, không nói thêm lời nào.
Anh kín đáo ngồi lại chỗ cũ, vừa thu dọn trên bàn vừa dặn dò: “Uống chút nước.”
“Ừ ừ.”
Tô Dữu Nịnh mơ mơ màng màng, cúi đầu với tay tìm chiếc cốc đã dùng, cầm lên uống ừng ực mấy ngụm.
Có lẽ cô thật sự quá mệt; mới uống chút nước đã thấy đầu óc lâng lâng.
Hơn nữa hình như còn…
Hơi nóng.
Nước này sao lại cay cay thế.
Cô hoang mang cúi đầu nhìn.
Cùng lúc đó, Trần Gia Tụng quay lại, nhìn rõ cái cốc trong tay cô, giật mình: “Cốc đó là rượu.”
Là ly whisky khách sạn gửi kèm bữa tối lúc nãy.
Tô Dữu Nịnh phản ứng chậm một nhịp, ngẩng đầu lên, chạm mắt Trần Gia Tụng.
Xong rồi.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau—
Cả hai cùng nghĩ vậy.
Vào mùa hè năm nhất đại học, Tô Dữu Nịnh đã uống ly rượu đầu đời của mình.
Ngày hạ chí năm 2023.
Cô cùng Trần Gia Tụng và Trương Nhiễm đi ăn đêm, ba người ngồi trong tiệm tôm hùm nhỏ, thế nào mà kéo dài đến tận nửa đêm.
Lần gần nhất Trương Nhiễm gặp hai người là dịp Tết nửa năm trước, anh ấy ở lại Thượng Hải một mình khá cô đơn, dù kết thêm bạn mới vẫn thấy thiếu thiếu.
Đêm hè, hai tri kỷ, anh ấy dần say.
“Hồi nhỏ vẫn tốt hơn.” Trương Nhiễm cảm thán, “Dù có cãi nhau thì bọn mình cũng chưa từng xa nhau lâu như thế này. Ngay cả lễ trưởng thành cuối năm ngoái của Dữu Tử tôi cũng không đến kịp, chẳng biết dạo này hai người thế nào rồi.”
Trần Gia Tụng lười biếng tựa vào ghế nghe anh ấy nói lảm nhảm, cả tối anh chưa ăn gì, lúc này đã bắt đầu bực mình.
“Còn thế nào nữa, sinh nhật hôm đó cô ấy chơi với bạn cùng phòng đến nửa đêm mới về trường. Đừng nói cậu, ngay cả tôi còn suýt không gặp được cô ấy.”
Bị hai người bạn trách móc cùng lúc, Tô Dữu Nịnh chột dạ, giọng cũng nhỏ hơn: “Sinh nhật đầu tiên sau khi lên đại học mà, đám bạn cùng phòng đều rất quan tâm tớ, nên bữa tối… kéo dài hơi lâu một chút…”
Trần Gia Tụng cụp mắt liếc qua: “Một chút? Ký túc xá đóng cổng mấy giờ em không biết sao?”
Tô Dữu Nịnh cúi đầu, im thin thít.
Trương Nhiễm nghe vậy thì cười, nhìn Trần Gia Tụng: “Vậy là cậu cũng không kịp mừng sinh nhật cô ấy?”
“Suýt nữa.” Trần Gia Tụng khoanh tay nhìn ra cửa sổ, mơ hồ nói: “Đứng dưới lầu thổi cho cô ấy cây nến.”
Đêm sinh nhật hôm đó cô về trường đã hơn mười một giờ, giữa mùa đông lạnh giá, anh bưng một chiếc bánh kem, lạnh muốn chết, mà nến mãi không chịu cháy.
Cũng may kịp hát mừng trước mười hai giờ, thổi nến, tiện thể… ước nguyện nữa.
Lúc đó Tô Dữu Nịnh từ từ nhắm hai mắt, lông mi khẽ run, Trần Gia Tụng một tay che gió bên tai cô, một tay nâng bánh.
Anh giục: “Ước xong chưa?”
Cô sốt ruột nói: “Vẫn đang nghĩ…”
“Không có gì để ước sao?”
Cô giải thích: “Lúc ăn với bạn cùng phòng tối nay em đã ước một điều rồi.”
Nên tạm thời chưa nghĩ ra điều gì mới.
“À.” Trần Gia Tụng thấy dáng vẻ cô nhắm mắt không dám mở mà buồn cười, không nghĩ ra thì khỏi ước cũng được, thế mà cô vẫn rất nghiêm túc, bèn trêu chọc: “Để anh nghĩ hộ nhé.”
Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
“Ước là trong năm mới…”
Anh dừng lại, cúi vai sát tai cô, cố ý hạ giọng, dụ dỗ nói —
“Có thể sớm ngày yêu đương với Trần Gia Tụng.”
Vài giây sau Tô Dữu Nịnh mở mắt, đôi mắt ướt long lanh tròn xoe đầy vẻ không tin nổi.
Trần Gia Tụng nhếch môi: “Sao, đủ tuổi rồi chẳng lẽ cũng không thể yêu đương sao?”
Mặt cô đỏ, tim đập dồn, né tránh ánh nhìn của anh: “Anh đừng nói lung tung…”
“Anh không nói lung tung.”
Cô nói thầm: “Em về ký túc xá đây.”
“Ừm.” Trần Gia Tụng nhìn thời gian không còn sớm, bên ngoài lại lạnh, bèn rộng lượng xoa đầu cô: “Em đi đi.”
Tô Dữu Nịnh quay người chạy.
Chạy được mấy bước lại dừng lại, rồi quay đầu.
Trần Gia Tụng cười hỏi cô: “Sao, nghĩ kỹ rồi vẫn là quyết định muốn yêu đương với…”
Chưa nói hết câu, Tô Dữu Nịnh đã đón bánh từ tay anh, nhẹ nhàng thổi tắt nến, nghiêm túc nói: “Cảm ơn bánh của anh, em sẽ ăn ngon miệng, nghỉ sớm nhé, chúc ngủ ngon.”
Dứt lời cô lại chạy mất.
“…”
Trần Gia Tụng đứng hứng gió lạnh một lúc, cuối cùng mặt tối sầm bước đi.
“Cho nên —” Trương Nhiễm nhìn hai người đối diện, thắc mắc: “Chỉ thổi nến, không nói gì? Thế giờ hai cậu đỏ mặt vì cái gì?”
Trần Gia Tụng và Tô Dữu Nịnh liếc nhìn nhau, rồi lại quay đi.
“Không có gì.” Trần Gia Tụng nói, “Nóng.”
Trương Nhiễm: “Chỗ này có bia lạnh, uống một chút đi.”
Trần Gia Tụng: “Không uống.”
Trương Nhiễm: “Vậy ăn chút gì đi, cả tối cậu chỉ uống nước thôi.”
Trần Gia Tụng: “Không ăn.”
“Được.” Trương Nhiễm cũng không nuông chiều anh, “Vậy thì nhịn đói đi.”
Tô Dữu Nịnh nhìn một bàn đầy đồ ăn, đúng là không có món anh thích, bèn quay đầu hỏi nhỏ: “Gọi cho anh một phần cơm chiên nhé?”
Anh: “Nhiều dầu.”
“Dưa chuột trộn?”
“Nhạt quá.”
“Thế…”
“Kệ cậu ta, lớn tướng rồi còn phải dỗ mới ăn.” Trương Nhiễm ngán ngẩm, “Dữu Tử cậu ăn đi, cứ chiều cậu ta thế sau này có khi không tìm được bạn gái, khó chiều thế ai chịu.”
Đúng là nhắc trúng nỗi đau.
Mặt Trần Gia Tụng sầm xuống: “Ăn xong chưa, tôi muốn về nhà.”
Trương Nhiễm: “Thì cậu về đi.”
“…”
Khó khăn lắm mới gặp nhau một lần lại cãi nhau, Tô Dữu Nịnh kéo vạt áo thun của Trần Gia Tụng, ra hiệu anh cúi xuống.
Anh hạ vai, nghiêng tai sát môi cô.
Cô nhỏ giọng nói: “Trương Nhiễm thất tình nên đang buồn, anh nhường cậu ấy đi, mình ngồi với cậu ấy uống nốt rồi về nhé.”
“Ừm.”
Trần Gia Tụng đáp vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ, Trương Nhiễm thất tình thì tâm trạng cậu ấy tệ, còn anh thì tốt chắc?
Tính ra anh cũng từng “thất tình”.
Dù là đơn phương.
Miễn cưỡng đồng ý ở lại, nhưng anh vẫn cáu kỉnh: “Uống nhanh lên.”
Trương Nhiễm không thể uống nổi nữa, nhìn hai chai bia, giãy giụa nói: “Là anh em thì cậu một chai tôi một chai.”
“Không phải.” Trần Gia Tụng nói, “Đừng uống nữa.”
“…”
Thất tình lại mất cả anh em, Trương Nhiễm đau lòng, bật nắp ngửa cổ uống cạn.
Tô Dữu Nịnh lo anh ấy cứ uống kiểu này, ngày mai nhất định sẽ khó chịu, cô suy nghĩ rồi đưa tay lấy chai cuối cùng: “Hay để tôi…”
Trần Gia Tụng nắm lấy cổ tay cô: “Không uống nổi thì để đấy, em uống làm gì, không được.”
Cô nói: “Em muốn thử.”
Anh hỏi: “Tò mò sao?”
Cô gật đầu: “Còn chưa biết nó có vị thế nào.”
“Còn có thể là vị gì chứ…” Trần Gia Tụng cũng chẳng biết tả sao, do dự rồi hỏi: “Em thật sự muốn uống sao?”
Cô nói: “Muốn thử…”
“Ồ.” Miễn cưỡng đồng ý để cô rót nửa ly, anh dặn: “Không uống nổi thì bỏ xuống, hiểu không?”
Cô ngoan ngoãn đáp: “Hiểu rồi.”
Trần Gia Tụng vung tay: “Uống đi.”
Tô Dữu Nịnh nâng ly nhỏ, dè dặt nhấp một ngụm.
Trần Gia Tụng luôn chú ý đến trạng thái của cô: “Thế nào rồi?”
Cô nói: “Hơi đắng.”
“Vậy đừng uống nữa.” Anh định lấy ly đi thì cô tránh, còn nói, “Nhưng hình như có chút ngọt của mạch nha?”
Trần Gia Tụng cạn lời: “Cái đó mà cũng nhận ra được sao?”
“Để em nếm thêm.”
Cô nói rồi cúi xuống uống thêm hai ngụm.
Dáng vẻ như đang thưởng thức một loại kẹo lạ, đúng kiểu trẻ con, đáng yêu muốn xỉu.
Trần Gia Tụng cười nhìn cô, hỏi: “Thế nào rồi, lần này có vị gì?”
“Chưa nếm ra…” Cô nói, “Để em thử lại lần nữa.”
Một ly nhỏ không đủ, cô rót đầy một ly lớn.
Uống ừng ực vài ngụm cạn gần hết, cô nói: “Lần này hình như hơi chua chua…”
“Ồ.” Trần Gia Tụng nhìn cô chẳng mấy chốc đã uống hơn nửa chai, anh nói: “Giỏi lắm, mô tả rất chính xác, phần còn lại đừng uống nữa.”
Cô nói: “Em muốn uống nữa.”
“…” Trần Gia Tụng cúi đầu quan sát cô, mặt thì chưa đỏ, mắt thì… long lanh, anh nhìn thẳng hai giây.
“Say rồi sao?” Anh nhỏ giọng hỏi.
Cô nghĩ một lát, chậm rãi nói: “Chắc là chưa.”
Chưa thì cũng sắp rồi.
Trần Gia Tụng đưa tay định ngăn cô lại, ai ngờ chậm một nhịp, cô né tránh, ngửa cổ uống hết phần còn lại.
“…”
Mười phút sau.
Trần Gia Tụng mỗi tay dìu một kẻ say, bước ra khỏi quán tôm hùm nhỏ, mặt anh đen như trời sắp mưa.
Nhét Trương Nhiễm vào ghế sau taxi, anh vừa đọc địa chỉ vừa dặn dò tài xế: “Phiền anh chở tới chân tòa nhà.”
Đóng cửa xe, anh quay lại đỡ Tô Dữu Nịnh đang lảo đảo.
Anh sầm mặt, giọng điệu rất khó chịu: “Anh nói không uống nổi thì bỏ xuống, em trả lời anh thế nào?”
Tô Dữu Nịnh ngẩng lên ngơ ngác nhìn anh, mất vài giây mới hiểu ra, đôi mắt ươn ướt.
Hình như anh đang mắng cô sao?
Không chắc, cô mím môi không nói lời nào.
Thấy cái đầu cô cúi ngày một thấp, Trần Gia Tụng đành hạ giọng dỗ dành: “Uống thì uống, cũng không phải chuyện gì lớn…”
Cô lại ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên.
“…”
Thua thật.
Say mà đáng yêu thế này.
Trần Gia Tụng khẽ gõ mũi cô, hỏi: “Đưa em về nhà nhé?”
Cô nghĩ hai giây, ngoan ngoãn gật đầu.
Nửa tiếng sau về đến nhà Tô Dữu Nịnh, đóng cửa xong, Trần Gia Tụng còn đang lưỡng lự giữa việc đi hay vào thì vô tình thấy cô đã đổi dép, đưa tay bắt đầu kéo khóa váy.
Vừa định kéo xuống, anh vội bước tới giữ tay cô lại.
“Em định làm gì.” Anh giật mình.
Tô Dữu Nịnh quay đầu nhìn anh, nghĩ một lát rồi nói: “Nóng… em muốn đi tắm.”
“Vậy vào phòng tắm rồi hãy cởi.” Trần Gia Tụng không dám thả tay, sợ cô giây sau làm chuyện kinh thiên động địa. Anh mau chóng đổi dép, dắt cô đi vào trong, còn xác nhận: “Anh vào được không?”
Tô Dữu Nịnh gật gật đầu, nói rất chậm, “Đâu phải lần đầu anh tới nhà em.”
“Khác chứ.”
Trần Gia Tụng bị cô dọa đến rịn mồ hôi trán, Trần Gia Tụng đưa cô đến cửa phòng rồi dừng lại, cúi đầu nhìn vào mắt cô, dặn dò từng chữ: “Khóa cửa lại, mang đồ sạch vào, tắm xong phải mặc đồ đàng hoàng rồi mới được ra, hiểu chưa?”
Đôi mắt to xinh đẹp của Tô Dữu Nịnh chớp chớp, mãi mới nói: “Em hiểu rồi…”
Trần Gia Tụng đứng thẳng: “Đi đi.”
“Anh sắp về sao?” Câu này hỏi rất nhanh.
Trần Gia Tụng dừng lại, “Em muốn anh về không?”
Cô nghĩ rồi lại nghĩ.
Cuối cùng chậm rãi lắc đầu.
“Ồ.” Trần Gia Tụng đắc ý nhướn mày, nói: “Vậy anh chưa về, anh chờ em ở phòng khách.”
Tô Dữu Nịnh gật gật đầu, quay người vào trong.
“Cạch” Tiếng khóa cửa.
“…”
Ý gì đây.
Cô thật sự đề phòng anh sao?
Trần Gia Tụng vừa buồn cười vừa bực mình, quay ra phòng khách bật điều hòa, rót hai cốc nước.
Trong lúc đợi, anh gọi cho Trương Nhiễm xác nhận con ma men đã về nhà rồi không muốn nói thêm chữ nào nữa, lạnh lùng cúp máy, rồi nhắn cho Trương Nhiễm: [Tháng sau nữa sinh nhật tôi cậu khỏi đến, tửu lượng tệ thật đấy.]
Gửi tin nhắn xong tâm trạng anh khá hơn, ngả đầu vào ghế sofa chợp mắt.
Không biết bao lâu sau, phòng ngủ có tiếng động khẽ.
Trần Gia Tụng mở mắt, nhìn cánh cửa đã khóa cách đó không xa, tim anh bỗng đập nhanh.
Chừng một phút.
Cửa mở, Tô Dữu Nịnh thay đồ ngủ áo thun quần ngắn bước ra.
Nhìn cô từ xa một cái, Trần Gia Tụng lại nhíu mày đứng dậy.
Bước tới, nắm cổ tay kéo cô về phòng ngủ.
“Sao không sấy tóc.”
Tô Dữu Nịnh mất mấy nhịp mới phản ứng, nhỏ giọng lầm bầm: “Anh đâu có nói…”
“…” Trần Gia Tụng tức đến muốn bật cười: “Anh không nói thì khỏi sấy sao? Bình thường trông cũng thông minh lắm, sao uống say là ngơ ngác thế.”
Anh kéo cô tới bệ rửa tay, cắm máy sấy, để cô đứng đối diện mình.
Trần Gia Tụng cúi đầu hỏi: “Em tự sấy, hay để anh sấy?”
Cô nghĩ một lát, tủi thân nói: “Anh mắng em…”
Cô vẫn đang trả lời câu trước.
Trần Gia Tụng bật cười: “Anh mắng em hồi nào chứ.”
Cô khẽ: “Anh nói em ngơ…”
“Không mắng.” Anh không nhịn được véo má cô: “Là khen em đáng yêu.”
Tô Dữu Nịnh lại nói: “Anh sấy cho em.”
Được thôi.
Nói chuyện cũng có “độ trễ”.
Trần Gia Tụng không mong trao đổi được gì tử tế, chỉnh nhiệt máy sấy, bắt đầu nghiêm túc sấy tóc cho cô.
Trong lúc đó Tô Dữu Nịnh có lẽ buồn ngủ, đứng không vững, mấy lần đâm đầu vào ngực anh, làm áo anh ướt chưa nói, còn cọ vào người anh đến ngứa ngáy.
Sấy xong, anh bận rộn trước sau đến toát mồ hôi.
Đỡ cô ngồi yên bên giường, anh trầm giọng nói: “Đi ngủ.”
Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu lên, mở to hai mắt nhìn anh.
Đợi một lát không thấy cô nói gì, anh lại hỏi: “Không buồn ngủ nữa sao?”
Cô gật đầu.
“…”
Anh khoanh tay tựa lưng vào tường, hỏi: “Em muốn làm gì?”
Cô yên lặng mấy giây, yếu ớt nói: “Tâm sự.”
“Được thôi.”
Trần Gia Tụng rút ra kết luận, cô uống say tuy không ầm ĩ, nhưng rất biết “hành” người.
Anh hỏi: “Anh dùng nhờ phòng tắm tắm một cái được không?”
Áo dính mồ hôi ướt dán vào người, anh thực sự chịu hết nổi rồi.
“Tắm xong anh sẽ nói chuyện với em, muốn nói bao lâu cũng được.” Anh nói thêm.
Tô Dữu Nịnh nghĩ một lát: “Được.”
Lau khô tóc, trước lúc đẩy cửa phòng tắm, Trần Gia Tụng lại khựng lại.
Anh không mặc áo vì chiếc áo thun vừa bẩn vừa ướt, hoàn toàn không muốn chạm vào, ban đầu anh thấy vậy cũng chẳng sao, nhưng bỗng nhớ đến lần ở bãi biển năm ngoái.
Lại có chút do dự.
Bóng ma bị cô đạp năm ngoái vẫn còn, nếu cứ ra ngoài như thế, tám phần sẽ bị cô đuổi thẳng cổ sao?
Thôi kệ, đuổi thì cũng tốt.
Anh ở lại còn khó chịu hơn.
Nghĩ vậy, anh đẩy cửa ra.
Quả nhiên Tô Dữu Nịnh vẫn ngoan ngoãn ngồi mép giường, nghe thấy tiếng động liền nhìn sang…
Dường như cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt sao?
Trần Gia Tụng đóng cửa rồi bước tới.
Cô vẫn không phản ứng.
Xem ra cô đã quen rồi, lần thứ hai không còn lạ lẫm nữa.
Trần Gia Tụng nói: “Đi thôi, ra phòng khách nói chuyện.”
Trong phòng ngủ đèn mờ, không khí ẩm nóng, anh không thể trò chuyện trong khung cảnh này, vì đầu anh toàn là những suy nghĩ kỳ quái.
Hai người ngồi hai đầu ghế sofa.
Trần Gia Tụng đợi cô mở lời.
Chừng mấy phút.
Cô không nói lời nào, anh nghiêng đầu nhìn sang.
Tô Dữu Nịnh ôm gối mềm, nghiêng đầu tựa vào ghế sofa, yên lặng… ngủ mất.
“…”
Trần Gia Tụng khẽ thở dài, đứng dậy đi đến trước mặt cô, chống một tay bên người cô, gọi nhỏ: “Dữu Tử?”
Tô Dữu Nịnh chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt nhất thời chưa thể tập trung, đảo một vòng mới thấy anh.
Trần Gia Tụng cố nói chậm: “Bế em vào ngủ nhé?”
Cô nghĩ một chút, giọng nói mềm mại: “Trần Gia Tụng?”
“Ừm?”
“A Tụng…”
Anh cười: “Gì thế.”
Cô nói: “Anh thay đổi rồi…”
Có vẻ lại không buồn ngủ nữa, Trần Gia Tụng dịch sát vào cạnh chân cô, nghiêng người, một tay đặt lên mép ghế sofa, nhàn tản nhìn cô: “Anh thay đổi chỗ nào?”
Tô Dữu Nịnh cũng nghiêng người đến, đối mặt với anh, chậm rãi nhớ lại, ánh mắt dừng trên phần ngực trần của anh.
Sau đó nói: “Không giống năm ngoái lắm.”
“…” Trần Gia Tụng sững sờ hai giây, vành tai anh dần ửng đỏ.
Anh không nói lời nào. Tô Dữu Nịnh lại rướn gần thêm, chóp mũi dừng cách cổ anh vài tấc, khẽ ngửi.
Cả người anh cứng lại.
Cô nhẹ nhàng nói: “Thơm thơm.”
Trần Gia Tụng bỗng nhiên ngửa người về sau, mặt đỏ bừng.
Có lẽ không hài lòng vì khoảng cách bị kéo ra đột ngột, Tô Dữu Nịnh khẽ nhíu mày, lại nghiêng người áp sát tới.
Trần Gia Tụng tiếp tục lùi về sau.
Cô lại tiếp tục tiến tới.
Đến khi anh mất thăng bằng ngửa vào ghế sofa, cô cũng đè lên người anh.
Hai tay bám lên vai anh, cúi đầu ngửi lần nữa.
Đầu Trần Gia Tụng ong ong.
Cô lẩm bẩm lặp lại: “Thơm thơm…”
“Em…” Trần Gia Tụng nâng tay rồi lại hạ xuống, lòng bàn tay lơ lửng sau lưng cô, muốn chạm eo cô nhưng lại siết chặt nắm đấm tự kiềm nén: “Dậy trước đã, Dữu Tử.”
“Hữu Hữu.” Tô Dữu Nịnh dụi đầu vào hõm cổ anh, ngái ngủ sửa lại: “Gọi em là Hữu Hữu.”
Biệt danh của cô là Hữu Hữu, do bà ngoại đặt, chữ “Hữu” có phát âm gần giống với chữ “Dữu”, nhưng thân mật hơn, ghép đôi chữ còn mang ý cát tường, song song phúc lộc.
Không nhiều người biết biệt danh này, Trần Gia Tụng là một trong số đó.
Nhưng cô không cho phép anh gọi từ rất sớm, vì cô thấy… có hơi quá thân mật.
Nhưng lúc này.
Trần Gia Tụng ngửa đầu thở mạnh, lòng bàn tay đặt lên sau gáy cô ấn nhẹ, giọng khàn khàn: “Được, Hữu Hữu.”
Anh lặp lại: “Dậy trước đã, được không?”
Tô Dữu Nịnh yên lặng suy nghĩ một lát, chậm rãi nhấc đầu khỏi vai anh, chống tay lên ngực anh, ngơ ngác nhìn thẳng vào mắt anh.
Trần Gia Tụng bị ánh nhìn trong veo ấy chọc cười, ngón tay dài nhéo nhẹ cổ cô, không còn gì để nói: “Uống vào rồi tranh thủ chiếm tiện nghi anh hả? Bình thường chạm một cái là xù lông, giờ em đang làm gì, trực tiếp đè anh ngã luôn sao?”
Anh lại véo má cô: “Mai tỉnh rượu còn nhớ không đấy, tới lúc đó đừng hòng chối.”
Cô hỏi: “Chối cái gì?”
Anh không trả lời, kết luận luôn: “Em phải chịu trách nhiệm với anh.”
Cô chớp mắt: “Tại sao?”
Anh nói: “Em khinh bạc anh.”
Cô suy nghĩ nghiêm túc, lắc đầu: “Không có.”
“Không có sao?”
“Không có.” Cô chắc nịch nói, “Thế này không tính.”
Còn cãi lý cho bằng được.
Trần Gia Tụng kê một tay sau gáy, nhấc đầu lên, nghiêm túc đôi co với cô: “Thế nào mới tính?”
Mặt anh bỗng ghé gần mấy phân, ánh mắt cô thuận đà rơi xuống môi anh.
Hai cánh môi mỏng, lúc này đang khép lại.
“Nói đi.” Trần Gia Tụng rảnh tay kia vờn lấy một lọn tóc dài của cô, vừa chơi vừa hỏi, “Thế nào mới tính?”
Môi anh hé ra rồi.
Nhưng câu hỏi nhiều quá, lúc này cô nghĩ không ra.
“Sao không nói nữa?” Anh lại giục.
Tô Dữu Nịnh nghĩ một lát, trước khi đôi môi đẹp ấy hé lần nữa, ánh mắt cô cố định, cúi xuống khóa kín.
===========
Tác giả có lời muốn nói:
Là ai đặt ngày nụ hôn đầu làm tên WeChat và mật mã cửa nhà, tôi không nói đâu.