Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Tối nay, làm gì đây?
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày đầu tiên tới Hạ Môn, Tô Dữu Nịnh đã bị cháy nắng.
Cổ Lãng Tự không lớn, nhưng trên đảo lại có rất nhiều con dốc nhỏ. Cô nhất định phải đưa Trần Gia Tụng đi “check-in” hết những địa điểm đã lên kế hoạch từ trước, kết quả là đi bộ cả một ngày. Cậu chủ vốn lười biếng thì chẳng hề hấn gì, còn cô thì mỏi rã rời chân tay, vừa về đến khách sạn đã nằm vật ra.
Khách sạn là khu biệt thự nghỉ dưỡng ven sườn núi do Trần Gia Tụng đặt, hướng biển, đi ra bãi biển Hoàng Thố ngắm bình minh rất gần. Biệt thự có sân vườn riêng, hồ bơi và bể tắm nước nóng riêng, yên tĩnh, riêng tư, rất thích hợp để nghỉ ngơi, thư giãn.
Tô Dữu Nịnh nằm sấp trên sofa phòng khách chỉnh sửa lại album ảnh. Trần Gia Tụng bước tới ôm cô vào lòng, nhìn thấy cánh tay mảnh nhỏ của cô đỏ hồng lên thì hỏi: “Có cần anh đi mua thuốc bôi cho em không?”
Cô nói: “Em có mang gel lô hội rồi…”
Vừa dứt lời, màn hình điện thoại vừa khéo lướt đến một tấm ảnh chụp lén Trần Gia Tụng chiều nay.
Trong ảnh, anh cao ráo, mặc áo phông trắng và quần short đơn giản, đang đứng dưới tán cây chờ cô chơi với con mèo nhỏ ven đường. Sau lưng anh là bức tường trắng xanh, dưới chân là từng khóm hoa, hòa cùng trời xanh, mây trắng và biển cả, đập vào mắt là những gam màu rực rỡ, tươi sáng.
“Anh…” Cô chợt bừng tỉnh, đưa ảnh cho anh xem, mặt nóng bừng, “Tấm này anh đẹp trai lắm.”
“Chỉ có trong hình mới đẹp trai à?” Trần Gia Tụng nhướng mày, hờ hững nói, “Nếu em thích vậy thì cứ dùng làm hình nền và màn hình khóa đi, thế nào?”
Mắt cô sáng rực: “Được nha.”
Đáng yêu chết đi được.
Anh không nhịn được cúi xuống hôn lên môi cô một cái, lúc tách ra thì vô tình liếc thấy hình nền cũ của cô, hơi khựng lại, chậm rãi hỏi: “Trước đó em cũng lén dùng hình anh làm hình nền à?”
Đó chính là tấm ảnh chụp ở nhà cô lần trước, anh chụp chung với Mochi.
Mặt cô đỏ bừng: “Không có lén lút…” Lại yếu ớt giải thích, “Trong tấm đó có Mochi mà…”
“Ồ.” Trần Gia Tụng tỏ vẻ rất “thấu hiểu”, cười gian xảo, “Tức là em muốn dùng ảnh Mochi làm hình nền, đúng lúc trong đó có anh nữa đúng không?”
Tô Dữu Nịnh liếc anh một cái, nhỏ giọng thú nhận: “Là vì em thấy anh đẹp trai…”
“Không tệ.” Cậu chủ rất hài lòng với câu trả lời này, bế cô đứng dậy đi về phía phòng ngủ, hỏi: “Gel lô hội ở đâu?”
“Trong túi xách của em, nhưng em phải đi tắm cái đã.”
“Được, tắm chung.”
“…?”
Trần Gia Tụng bế cô vào phòng tắm, đặt cô ngồi lên mép bồn tắm. Cô còn chưa kịp đỏ mặt thì anh đã xoay người bước ra ngoài. Cô ngồi ngây ra nhìn anh lấy đồ sạch để thay, rồi giúp cô trải miếng lót bồn tắm, chỉnh xong nhiệt độ nước. Sau khi sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, Trần Gia Tụng xoa tóc cô, khẽ nâng cằm cô, ra hiệu: “Vào tắm đi.”
Cô ngoan ngoãn đáp, ngẩng đầu hôn cảm ơn một cái lên má anh. Sau khi cửa đóng lại, cô tắm rất nhanh, chủ yếu vì da vẫn còn rất nhạy cảm, không tắm lâu được.
Đến khi cô sấy khô tóc và bước ra, cậu chủ đã tắm xong từ trước, đang lười biếng dựa vào đầu giường, cầm tuýp gel lô hội nhỏ, cong cong ngón tay gọi: “Lại đây.”
Tô Dữu Nịnh bò lên giường, ngồi đối diện anh.
“Sao lại phơi nắng đến mức này.” Trần Gia Tụng nhấc một bên tay cô lên, vừa bôi vừa khó hiểu, “Buổi sáng ra ngoài chẳng phải em đã bôi kem chống nắng rồi sao?”
Cô đoán: “Chắc là nó… không có tác dụng lắm…”
Gel lô hội không biết có phải anh đã cho vào tủ lạnh trước không, bôi lên da mát lạnh, rất dễ chịu.
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn để anh bôi, chợt nghĩ tới gì đó, cũng thấy khó hiểu: “Tại sao anh không sao hết vậy?”
Rõ ràng hai người đi cùng chỗ, cùng đường, cùng phơi nắng, vậy mà anh thậm chí còn không đen đi chút nào.
Trong lòng Trần Gia Tụng nghĩ, lúc cô đứng dưới nắng chụp hình, vui vẻ chơi đùa, thì anh toàn trốn trong bóng râm đứng nhìn, phơi nắng được bao lâu chứ.
Nhưng lời nói ra khỏi miệng lại thành kiểu vênh váo: “Ồ, hết cách rồi, thể chất trời sinh mà.”
Tô Dữu Nịnh ghen tỵ.
Sáng nay ra ngoài cô mặc váy hai dây, ngoài cánh tay ra, lưng và chân cũng phơi nắng đến ửng đỏ.
Trần Gia Tụng kéo gối qua, để cô nằm lên cho thoải mái.
Ngón tay anh ấm nóng, quệt theo lớp gel lô hội lành lạnh bôi lên gáy và lưng vai cô, vậy mà lại có hiệu quả xoa bóp kỳ lạ.
Tô Dữu Nịnh thoải mái khẽ “ưm” một tiếng, đợi anh kiên nhẫn bôi thuốc xong, rồi xoa bóp đôi chân nhỏ nhức mỏi của cô. Anh đặt đồ xuống, quay về nằm bên cạnh thì cô đã ngủ say từ lúc nào.
Gương mặt hồng hào mềm mại vùi sâu trong gối, phần má bị ép nhô lên, anh không nhịn được đưa tay ra chọc chọc, khẽ bật cười.
Liếc thấy hai hộp bao cao su cỡ siêu lớn mới mua đặt trên tủ đầu giường, cậu chủ im lặng mấy giây, đành tắt đèn, ngoan ngoãn ôm cô ngủ.
Hôm sau tỉnh dậy, lại là một ngày nắng đẹp.
Trước khi ra cửa, Tô Dữu Nịnh bôi hai lớp kem chống nắng thật dày. Hôm nay bọn họ phải ra biển chơi, cô cố ý mặc chiếc váy công chúa hai dây kiểu Pháp lần trước anh mua cho, chiếc váy voan trắng xòe bồng bềnh, kiểu dáng không cầu kỳ, dù hơi ngắn nhưng mặc đi dạo bãi biển thì rất hợp.
So với đống đồ bơi anh mua thì kín đáo hơn nhiều.
Cũng không biết có phải Trần Gia Tụng cố ý hay không, rõ ràng nói là sẽ chọn cùng cô, vậy mà một hôm nào đó, đợi cô tan làm về nhà, trên giường đã xếp sẵn hơn chục bộ đồ bơi, bộ này còn ít vải hơn bộ kia, bộ “kín đáo” nhất nhìn kỹ thì cũng chẳng khác nội y là mấy…
Cô thật sự không dám mặc ra ngoài…
Trần Gia Tụng bảo cô chọn hai bộ mang theo. Cô mệt mỏi liếc một vòng, tiện tay chọn bộ màu hồng, nghĩ bụng dù sao cũng chẳng mặc.
Cô đành bỏ cuộc, cảm thấy ra biển mặc váy cũng như nhau thôi.
Cậu chủ nhìn ngực cô một cái, tuy hơi không hài lòng, nhưng vẫn chấp nhận, dù sao cũng còn hơn đồ bơi nhiều.
Trước khi ra ngoài, anh cố ý thay một chiếc áo phông trắng, cùng tông màu với váy của cô, ngay cả họa tiết thêu trước ngực cũng là màu trắng. Trên đường ra bãi biển, anh nhìn những cặp đôi qua lại, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Hay là chúng ta cũng mua đồ đôi mặc nhé?”
Tô Dữu Nịnh ôm ly nước bưởi ướp lạnh uống từng ngụm, nhìn theo hướng anh đang nhìn, ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ.”
Anh vui vẻ hỏi: “Khi nào mua?”
“Trước khi đến Ngoạn Nguyệt Pha.”
“Được.”
Trần Gia Tụng nắm tay cô, tìm một chiếc ghế sofa ở khu vực bãi cát vắng người rồi ngồi xuống, mặc cho cô tha hồ gọi đầy một bàn nào khoai tây chiên, đồ ngọt, kem, cuối cùng còn thêm một đĩa salad trái cây để “kết màn”.
Hai người ngồi quay mặt ra phía bờ biển, xa xa nắng chói chang, sóng biển lười biếng vỗ bờ nhịp nhàng, thời gian như bị ai đó bấm nút tạm dừng.
Tô Dữu Nịnh giơ điện thoại lên chụp lia lịa, từ mặt biển xa tít tắp không thấy điểm cuối, đến bàn đồ ăn đủ màu sắc trước mặt, rồi lại quay ống kính sang bên cạnh… người nào đó đang lười biếng đeo kính râm, khoanh tay tựa vào sofa nghỉ ngơi.
Cô nghĩ ngợi một lát, nghiêng người sát lại gần, khẽ gọi: “A Tụng…”
“Sao?”
“Em có thể chụp chung với anh một tấm không?”
Cậu chủ dừng lại, vài giây sau mới chậm rãi tháo kính râm xuống, xác nhận lại: “Chụp chung… với anh?”
Cô gật đầu, nhìn anh với ánh mắt mong chờ.
“Ồ.” Trần Gia Tụng ngồi thẳng dậy, cất kính đi, rõ ràng rất khoái nhưng vẫn không nhịn được ra vẻ một chút, “Nếu em đã rất muốn… vậy anh đành phải đồng ý thôi.”
Tô Dữu Nịnh ngồi sát lại, đổi sang camera trước rồi đưa điện thoại cho anh, nói: “Em chuẩn bị xong rồi.”
Trần Gia Tụng vươn cánh tay dài, hết sức tùy ý đưa hai người vào khung hình, hỏi: “Thế này được chưa?”
Góc máy chĩa xuống khoảng bốn mươi lăm độ, đúng là một góc “khó đỡ”.
Tô Dữu Nịnh cố gắng lựa lời: “Góc này hình như hơi thấp, anh giơ cao lên một chút được không?”
Anh nói: “Giơ vậy tay anh mỏi.”
Cô dịu giọng dỗ dành: “Dù góc này anh cũng rất đẹp trai, nhưng mà cao lên chút nữa sẽ càng đẹp hơn đó.”
Cậu chủ lập tức đồng ý: “Được.”
Anh vừa chỉnh lại góc, vừa vòng tay qua cổ kéo cô nghiêng về phía mình, người vừa sát vào đã chụp một cái “tách”.
Tô Dữu Nịnh còn đang ngơ ngác chưa kịp phản ứng, anh đã cúi thấp người, mặt dán sát vào mặt cô, ngón tay dài nhéo má cô, đúng lúc cô mở to mắt thì anh bấm chụp thêm một tấm nữa.
“Chụp thêm vài tấm nữa nhé?” Trần Gia Tụng thu điện thoại về xem, rất hài lòng, chụp đến nghiện rồi.
“Ồ…” Tô Dữu Nịnh thấy hai cái đầu to áp sát vào nhau trên màn hình, cảm giác thân mật này khiến cô rất thích, bèn gật đầu: “Được ạ.”
Trần Gia Tụng lại giơ điện thoại lên, sắp xếp: “Lần này chúng ta chụp một tấm em hôn anh nhé.”
Nói xong, anh đưa mặt về phía cô.
Vành tai Tô Dữu Nịnh nóng lên, ngẩng đầu, kéo vạt áo anh, “Anh cúi thấp chút nữa được không?”
“Được.” Trần Gia Tụng một tay ôm eo cô, nhân lúc cúi xuống thì kéo cô lên gần hơn.
Cô ngoan ngoãn vòng tay ôm cổ anh, ngửa cằm hôn lên má anh.
Trần Gia Tụng bấm “tách tách tách” chụp liền mấy tấm, lúc cô lùi ra anh còn nói nhảm: “Chụp chưa đẹp lắm, thêm tấm nữa đi.”
Tô Dữu Nịnh nghe lời lại ngẩng mặt lên, còn chưa kịp áp sát lại gần, anh đã nghiêng đầu trước, hàng mi cụp xuống, hôn nhẹ lên môi cô.
Khung hình dừng lại đúng khoảnh khắc ấy.
Tô Dữu Nịnh chớp chớp mắt.
Trần Gia Tụng cười, lại hôn thêm hai cái lên môi cô, nhướn mày, tâm trạng vô cùng tốt: “Sau này chúng ta cũng thường xuyên chụp như vậy được không?”
Tim cô khựng lại một nhịp, buột miệng đáp: “Được ạ.”
…
Rời bãi biển, hai người đi vào mấy cửa tiệm nhỏ ven đường mua đồ đôi. Vốn định chiều sẽ đi Ngoạn Nguyệt Pha và Quảng trường Âm Nhạc, ai ngờ vừa ăn trưa xong, cánh tay của Tô Dữu Nịnh lại bắt đầu ửng đỏ.
Thế là lịch trình buổi chiều bị cậu chủ cưỡng chế hủy bỏ. Cô bị anh xách về khách sạn như một chú gà con, bôi xong gel lô hội lại bị nhét vào trong chăn.
Trần Gia Tụng từ phía sau ôm cô vào lòng, trong căn phòng yên tĩnh với rèm cửa kéo kín, anh khẽ nói: “Ngủ đi.”
Cô mơ màng: “Bây giờ sao ạ?”
Còn chưa tới ba giờ…
“Đúng vậy.” Anh nói, “Mục tiêu cuối cùng của việc đi du lịch không phải là như vậy sao? Tìm một khách sạn thoải mái, ngủ trưa cho đã.”
Tô Dữu Nịnh há hốc mồm, định nói gì đó, nhưng trước khi lên tiếng lại cảm thấy hình như cũng có lý.
Một bên là hơi ấm khô ráo từ người Trần Gia Tụng vây lấy, một bên trong đầu cô còn đang nghĩ, tối dậy có nên mặc đồ đôi đi dạo biển với anh không, hay là cùng đi ăn lẩu. Nghĩ tới nghĩ lui, chẳng mấy chốc đã ngủ mất.
Tưởng là sẽ nhanh chóng tỉnh lại, nào ngờ cô ngủ một giấc thẳng tới hơn bảy giờ tối. Lúc mở mắt ra bên cạnh trống trơn, cô phải mất một lúc lâu mới thật sự tỉnh táo ngồi dậy.
Bên ngoài hình như đang mưa, mưa “rào rào” rơi xuống bể bơi ngoài trời, tiếng giọt mưa đập vào mặt nước như thôi miên.
Tô Dữu Nịnh suýt nữa lại ngã xuống ngủ tiếp, cuối cùng vì sợ ngủ nhiều quá tối lại mất ngủ, cô mới gượng dậy.
Cô xem WeChat, Trần Gia Tụng đang có buổi phỏng vấn sau trận vô địch, lúc này đang họp video ở phòng họp trên lầu hai của biệt thự.
Ngủ cả một buổi chiều nên người hơi nóng, cô đứng dậy đi tắm. Tắm xong thong thả bước ra, nhìn thấy bồn tắm nước nóng ngoài phòng khách lại có chút động lòng.
Bán lộ thiên, không bị mưa tạt vào, nhưng lại có thể nhìn ngắm trời mưa.
Dù sao hơn một tiếng nữa Trần Gia Tụng mới xong việc. Cô nghĩ một lát, quay lại phòng thay bộ đồ bơi vốn tưởng chẳng có cơ hội mặc, rồi đi ngâm mình trước.
Bàn chân đặt xuống lớp nước nóng hổi, cảm giác mệt mỏi trong người lập tức tiêu tan quá nửa. Cô từ từ chìm hẳn vào trong nước, thoải mái nằm úp người lên mép đá, yên lặng nghe tiếng mưa rơi.
Chẳng bao lâu sau, mưa càng rơi càng lớn, đập lên những tán lá rộng và mỏm đá, nước mưa bắn tung tóe khắp nơi, vài giọt rơi trúng sát bên cánh tay cô.
Cô mở mắt, ngồi dậy thu người vào sâu hơn, mặt nước gợn sóng, vừa hay thấy bóng một người in xuống mặt nước bên cạnh.
Cô khựng lại, quay đầu nhìn.
Trần Gia Tụng tựa vào khung cửa cách cô vài bước chân, phía sau anh là ánh đèn sáng rỡ từ phòng khách hắt ra, chiếu lên người anh, khiến Tô Dữu Nịnh không nhìn rõ vẻ mặt anh. Trong tầm mắt cô chỉ còn lại dáng người cao gầy thon dài của anh.
Nghĩ tới việc cơ thể mình gần như trần trụi lúc này đang phơi bày trước mặt anh như thế, cô căng thẳng rụt người xuống nước, ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi: “Anh xong việc rồi hả?”
Trần Gia Tụng không trả lời ngay, phải mấy giây sau anh mới đứng thẳng người đi tới. Trước khi xuống nước, anh liền cởi áo phông, tiện tay ném sang một bên.
Tim Tô Dữu Nịnh đập thình thịch, theo bản năng lùi lại, nhưng mới nửa bước đã chạm vào vách đá phía sau.
Cô dừng lại, Trần Gia Tụng tiến sát, thân hình cao lớn của anh hoàn toàn bao trùm cô, cảm giác đè ép tràn đến.
Cô lắp bắp hỏi: “Anh… anh có đói không… mình đi ăn cơm nhé?” Âm lượng nhỏ xíu, ngay cả nhìn anh cô cũng không dám.
“Không đói.” Giọng anh rất thấp, nhưng giữa tiếng mưa lại đặc biệt rõ ràng, “Còn em thì sao?”
Cuộc đối thoại này tự dưng giống như đang ám chỉ điều gì đó, Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi, rồi cũng lắc đầu.
Trần Gia Tụng bế cô lên, hôn lên cằm cô, ánh mắt sáng rực, hỏi: “Vậy làm gì đây?”
Lời anh nói vừa trực tiếp vừa nóng bỏng, tuy là câu hỏi, nhưng nói ra lại đầy ẩn ý, gần như trong nháy mắt đã khiến mặt Tô Dữu Nịnh đỏ bừng: “Gì… gì cũng được…”
Anh hỏi: “Nghe anh?”
Theo động tác gật đầu của cô, Trần Gia Tụng nâng cằm cô, cúi xuống áp môi lên môi cô.
Hơi thở anh nóng rực, thậm chí mang theo mấy phần xâm lấn, môi anh cọ sát môi cô, giọng khàn khàn trầm thấp hỏi “làm không”, còn nói rõ thêm, “tối nay”.
Tô Dữu Nịnh hỗn loạn, tay không chút sức lực, chỉ có thể ôm chặt lấy cổ anh, mơ hồ đáp giữa nụ hôn nóng bỏng: “Được…”