Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 43: Thêm vài lần nữa, được không?
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đang nói chuyện, phần thân dưới của anh lại có phản ứng. Tô Dữu Nịnh đơ người, căng thẳng muốn tránh đi, nhưng eo cô đã bị Trần Gia Tụng giữ chặt lại.
“Đi đâu?”
Cô đỏ mặt, nhỏ giọng nhắc anh: “Anh ra ngoài trước được không…”
“Không được.” Miệng thì nói vậy, nhưng anh vẫn rời khỏi cơ thể cô, ngồi dậy tháo bao cao su vứt vào thùng rác, tay lại vươn sang lấy cái mới.
Tô Dữu Nịnh vội vàng kéo tấm chăn mỏng quấn chặt lấy người, cũng không dám nhìn anh, lắp bắp: “Em… em muốn tắm…”
Cả người nhớp nháp, khó chịu vô cùng.
Động tác cắn vỏ bao cao su của Trần Gia Tụng dừng lại, anh suy nghĩ một lúc rồi bỏ xuống, nói: “Cũng được.”
Cô còn chưa kịp thở phào, cả người lẫn chăn đã bị anh bế lên, bế xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm, giọng nói không cho phép cãi lời: “Hôm nay tắm chung được rồi chứ.”
Cô nói: “Em muốn tự tắm…”
Anh đáp: “Ý kiến này không có hiệu lực, bác bỏ.”
“…”
Trần Gia Tụng đặt cô ngồi lên mép bồn tắm, thành thạo trải tấm lót bồn tắm. Đợi nước ấm chảy đầy quá nửa bồn, anh nghiêng người muốn tháo chăn trên người cô.
Tô Dữu Nịnh nắm chặt hơn.
“Sao nữa?” Anh đứng trên cao nhìn xuống cái đầu nhỏ đang sắp chui tọt vào chăn, hỏi: “Anh có chỗ nào mà chưa nhìn thấy đâu?”
Cô xấu hổ đỏ hết cả tai, không dám nhìn anh, cũng chẳng chịu buông tay.
Lặng im mấy giây.
Trần Gia Tụng quỳ một gối trước mặt cô, ngẩng đầu, dùng tay chạm nhẹ vào gương mặt đã đỏ bừng của cô, dịu giọng hỏi: “Sao vậy?”
Cô cũng không biết phải giải thích thế nào, lúc làm chuyện ấy tuy cũng ngượng, nhưng đầu óc mơ màng, ngoài hỗn loạn và kích thích do bản năng cơ thể mang lại thì những cảm giác khác đều rất mờ mịt.
Còn bây giờ đầu óc tỉnh táo, ý thức đã trở lại, ngay cả nhìn cơ thể rắn chắc của anh cô cũng thấy ngại.
Chứ đừng nói là tắm chung.
“Được rồi.” Thấy cô cắn môi mãi mà không nói, Trần Gia Tụng xoa nhẹ gáy cô trấn an, chậm rãi nói: “Vậy anh ra ngoài, em ngoan ngoãn tắm một mình, có gì thì gọi anh…”
Chưa nói xong, Tô Dữu Nịnh đã buông tay, ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm vai anh, giọng nhỏ xíu: “Hay là… tắm chung đi…”
Anh vòng tay ôm chặt lấy cô, hỏi: “Tại sao?”
Cô thành thật nói: “Em vẫn chưa muốn anh đi.”
“Ồ.” Cậu chủ vô cùng sung sướng, ôm lấy cô. Trước khi bước vào bồn, anh lại nghe cô yếu ớt nói: “Tắt bớt đèn được không?”
Đèn trong ngoài phòng tắm đều bật, sáng choang chói mắt. Tô Dữu Nịnh ôm chặt lấy anh, hàng mi khẽ run.
“Được.” Trần Gia Tụng tắt mấy bóng đèn trần sáng nhất, chỉ chừa lại một chiếc đèn màu da cam ở gian bên ngoài, hỏi: “Như này được chưa?”
Cô khẽ gật đầu.
“Thua em rồi.”
Cô lo lắng ngẩng mặt lên, tay khẽ níu vào người anh, tưởng anh giận rồi.
Ai ngờ vừa ngẩng đầu đã bị anh hôn xuống.
Trần Gia Tụng cúi người hôn lên môi cô mấy cái, kiềm chế bản thân nói: “Sao mà thẹn thùng cũng đáng yêu thế, làm anh lại có phản ứng rồi.”
“…”
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống nước rồi cũng bước vào theo. Tô Dữu Nịnh không chịu quay mặt lại đối diện anh, chỉ bướng bỉnh để lại bóng lưng mảnh mai cho anh nhìn.
Trần Gia Tụng vuốt tóc, tựa người ra sau, hai tay lười nhác vắt lên thành bồn tắm, cúi mắt nhìn bờ vai trắng nõn mượt mà của cô.
Làn da phơn phớt hồng.
Ánh mắt anh dần trầm xuống, thấp giọng gọi: “Dữu Tử.”
“Dạ?”
Anh thu một tay về, đặt xuống làn nước, chậm rãi khuấy động, rồi tiếp tục hỏi: “Ngày mai mình đi đâu chơi?”
Mặt nước khẽ lay động. Tô Dữu Nịnh mải tắm, chăm chú chà xát xà phòng, hoàn toàn không để ý động tĩnh phía sau lưng.
Cô nói: “Anh có muốn đi chùa Nam Phổ Đà không?”
Giọng nói cô ngọt ngào, anh khàn giọng, động tác của anh dưới nước cũng nhanh hơn một chút: “Không muốn.”
“Phố Sa Pha Vĩ thì sao?”
“Cũng không muốn.”
“Bãi biển Bạch Thành?”
“Càng không muốn.”
“…” Tô Dữu Nịnh im lặng mấy giây, vừa chà xát xà phòng vừa hỏi: “Vậy anh muốn đi đâu?”
Hơi thở của Trần Gia Tụng trở nên nặng nề, mơ hồ còn có chút dồn dập: “Không ra ngoài được không?”
Cô không hiểu: “Tại sao?”
Anh nói bừa: “Ngày mai trời mưa.”
“Ồ.” Cô ngẫm nghĩ, rồi đồng ý: “Vậy cũng được.”
Trong lúc tán gẫu, bọt tắm dần tan, loang ra khắp mặt nước. Tô Dữu Nịnh tắm cũng gần xong, liền muốn đứng dậy ra ngoài, sang khu vòi sen xả sạch lại.
Tay cô vừa chạm vào thành bồn tắm, còn chưa với tới khăn tắm, Trần Gia Tụng đã áp sát từ phía sau, mặt nước gợn sóng, ôm chặt lấy cô.
Cằm anh gác lên hõm vai cô, nghiêng đầu khẽ hôn vào vành tai tròn đầy, giọng trầm khàn: “Tắm xong chưa?”
Cô bị anh cắn một cái liền rụt người, căng thẳng đáp: “Rồi…”
“Để anh kiểm tra cái đã.”
Vừa nói, những ngón tay nóng rực của anh bắt đầu trượt đi, xoa nắn từ trái sang phải. Nghe cô phát ra tiếng rên khe khẽ, anh mới chịu rời tay, lại dần di chuyển xuống dưới… Tô Dữu Nịnh vội nắm chặt cổ tay anh, muốn anh dừng lại. Vừa hé môi đã bị anh thuận thế đưa ngón cái vào miệng cô, chen qua hàm răng, ấn lên đầu lưỡi mềm mại của cô.
Âm thanh nghẹn lại, khóe miệng ê ẩm, tiếng rên ư ử biến thành tiếng khác, tim đập dồn dập.
“Lừa anh à.” Anh bật cười: “Rõ ràng là chưa xong mà.”
Dưới làn nước, ngón giữa thon dài của anh thăm dò vào một đốt, khuấy động làn nước ấm, cuộn theo hơi nóng. Trần Gia Tụng khàn giọng nói chỗ này còn chưa xong. Kích thích đến mức toàn thân Tô Dữu Nịnh run rẩy, cố sức níu chặt lấy cánh tay anh, khóe mắt lại ứa nước.
Anh lại đưa thêm một ngón nữa, gần như say mê hỏi: “Để anh giúp em, được không?”
Hỏi thì hỏi vậy, nhưng anh căn bản không định nghe câu trả lời của cô.
Tô Dữu Nịnh bị anh chặn môi lưỡi, không nói được lời nào, sốt ruột đến mức khóc thút thít, giận quá liền cắn đầu ngón tay anh.
Trần Gia Tụng giữ lấy cằm cô, ép cô quay mặt lại, cúi xuống hôn cô một cách nồng nhiệt, dồn dập.
Nụ hôn dây dưa không dứt, tiếng hôn mút khiến người ta tê cả da đầu.
…
Mãi một tiếng sau mới về đến phòng.
Trần Gia Tụng lấy hai chiếc điện thoại ở đầu giường, rồi lại bế cô lên lầu.
Tô Dữu Nịnh gần như chẳng còn chút sức lực nào, má đỏ bừng. Một phần vì ngâm nước lâu dẫn đến thiếu oxy, một phần vì thật sự không biết nên đối mặt anh thế nào. Cô vậy mà lại bị anh dùng ngón tay… hơn một lần, thậm chí không chỉ một lần.
Nằm lên chiếc giường sạch sẽ, cô trốn vào chăn, quấn kín mít người, kiên quyết không cho anh chạm vào.
Trần Gia Tụng rót nước ấm đút cho cô uống mấy ngụm, lại chỉnh nhiệt độ trong phòng rồi mới quay lại nằm xuống. Chẳng mấy chốc, anh đã kéo được cô ra khỏi cái chăn đang quấn chặt, ôm vào lòng, cùng đắp chung chăn.
Cô áp mặt lên ngực anh, ấm ức nói: “Không muốn cái đó nữa…”
Anh hôn lên giữa chân mày cô, nghiêm túc đáp: “Vốn dĩ anh cũng không định mà.”
“Đồ lừa đảo.”
“Thật mà.”
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt dữ dằn.
“Được rồi.” Trần Gia Tụng kín đáo dịch người ra sau một chút, giải thích: “Cái này anh không khống chế được, nhưng em không muốn thì mình không làm.”
Anh cúi xuống hôn lên trán, sống mũi, rồi má cô. Động tác dịu dàng, nhẹ nhàng, đợi cô thả lỏng, miệng anh lại không chịu yên mà trêu chọc, nói mới dùng ngón tay thôi mà em đã chịu không nổi, lần sau anh vào hết thì em tính sao đây.
Tô Dữu Nịnh vừa xấu hổ vừa tức, ngửa đầu cắn một cái lên xương quai xanh của anh, đầu ngón tay cũng hậm hực véo phần eo bụng săn chắc của anh, cảnh cáo: “Anh không được nói nữa…”
Trần Gia Tụng thuận thế để cô đè lên mà nằm xuống, mặc cho cô đẩy anh ngả ngửa ra, rồi lại bò lên người anh cắn chỗ này một miếng, chỗ kia một miếng. Anh thoải mái nhướng mày, khóe môi cong lên rõ rệt, tiếng cười trong trẻo, sảng khoái.
Tô Dữu Nịnh ngẩn ra một chút, nâng đầu nhìn anh.
Trần Gia Tụng nheo mắt, một tay đỡ eo cô, tay kia gối sau đầu, nhướng mày hỏi: “Không cắn nữa à?”
Dạo này cô toàn là như vậy, chỉ cần không cẩn thận là lại bị sự đẹp trai của anh hạ gục. Vốn dĩ còn đang giận, giây tiếp theo đã chẳng còn khí thế để giận nữa.
Cô mím môi: “Thôi vậy.”
Trần Gia Tụng cứ nhất quyết hỏi tới: “Sao lại thôi?”
Cô đỏ mặt nói: “Nhường anh đó.”
“Ồ.” Anh cười, bóp nhẹ eo mềm của cô, lòng bàn tay trượt xuống, ấn nhẹ một cái đầy ẩn ý, nói: “Ngoan thế này là sẽ bị anh bắt nạt đó.”
Cô cạn lời, lầm bầm: “Anh vốn dĩ lúc nào mà chẳng bắt nạt em…”
“Ai nói.” Anh không chịu nhận, lơ đãng đáp: “Nếu anh thật sự bắt nạt em, thì giờ sẽ không dừng lại.” Vừa nói, anh vừa với lấy điện thoại nhìn lướt qua, rồi bảo: “Mới mười hai giờ.”
“…”
Lúc anh xuống lầu còn chưa tới chín giờ, đã hành hạ cô lâu như vậy rồi…
Tô Dữu Nịnh không muốn tranh luận với anh, nhỏ giọng lẩm bầm: “Em muốn ngủ rồi.”
“Được.” Trần Gia Tụng không cho cô rời đi, ôm chặt hơn, nói: “Ngủ thế này luôn.”
Cô chống tay lên ngực anh, nói lý lẽ: “Ngủ vậy không thoải mái…”
“Sao mà không thoải mái.” Cậu chủ bắt đầu nhắc lại chuyện cũ: “Lần trước em say rượu cũng nằm đè lên người anh ngủ y hệt.”
Nói tới đây, chợt nghĩ đến gì đó, anh vậy mà lại hơi đỏ mặt: “Đè đúng phần thân dưới mà không chịu dậy, làm anh có phản ứng suốt một lúc lâu.”
“…”
“Hôm nay cứ ngủ thế đi.” Anh nói: “Lần này em đè lên anh, anh không chấp nhặt với em, được chưa?”
Cũng khá rộng lượng ha…
Thôi vậy, cô nói: “Vậy cũng được.”
Cô nhích người lên trên một chút, chui đầu vào hõm vai anh, nhắm mắt lại nói: “Em ngủ đây.”
Trần Gia Tụng một tay ôm lấy vai và lưng cô, một tay ôm eo cô, thoải mái lại dính chặt lấy nhau, mãn nguyện nói: “Ừ, ngủ đi.”
Trong phòng dần yên tĩnh lại.
Chẳng bao lâu sau…
Tô Dữu Nịnh nghiêng đầu, tưởng rằng anh đã ngủ rồi, tính trèo xuống khỏi người anh, ai ngờ lại bị anh ôm chặt hơn.
“Em làm gì đó?”
Cô giãy giụa mấy giây, đành nói thật: “Nằm sấp thế này em không ngủ được…”
Anh nói: “Làm thêm lần nữa là ngủ được ngay, được không?”
“Không được…”
“Tại sao?”
“Em hết sức rồi…”
“Em không cần động.” Anh rất thấu hiểu cô: “Để anh động, được không?”
“…” Lại bắt đầu nói mấy câu cô nghe không hiểu nữa…
Tô Dữu Nịnh cố gắng nói nhẹ nhàng: “Em hơi mệt rồi.”
Anh tỏ ý thông cảm: “Vậy em ngủ một lát rồi làm.”
“…”
Tô Dữu Nịnh chịu hết nổi, tức tối lại cắn anh một cái.
Cậu chủ đạt được mục đích, cũng không trêu chọc cô nữa. Anh trở mình đè cô xuống giường, để cô nằm cho ngay ngắn, còn mình thì khẽ khàng chống người lên phía trên, chóp mũi cọ nhẹ bên má cô. Nhịn cả một đêm, cuối cùng vẫn không kìm được mà hỏi: “Vừa nãy em thấy thế nào?”
Cô ngẩn ra một chút: “Thế nào là thế nào ạ?”
“Anh.” Anh khẽ cắn chóp mũi cô, có hơi căng thẳng: “Biểu hiện của anh thế nào, có phải cũng không tệ lắm không?”
Tô Dữu Nịnh hiểu ra, mặt đỏ ửng, ánh mắt né tránh: “Em… không biết…”
“Sao lại không biết?” Trần Gia Tụng không hài lòng với câu trả lời này, nhớ lại rồi bắt đầu liệt kê chứng cứ: “Anh nhớ hình như em như vậy đến hai, ba lần liền…”
Anh dừng lại một chút, dẫn tay cô trượt xuống dưới, đặt lên phần cơ bụng rắn chắc của mình. Anh cúi đầu áp sát bên tai cô, giọng nặng nề nói cô làm cho phần này của anh ướt sũng.
Tim Tô Dữu Nịnh đập thình thịch, mặt đỏ đến tận mang tai, cả người tê rần.
“Ngày mai mình cả ngày không ra ngoài.” Anh khẽ cắn cằm cô, ngước mắt hỏi: “Thêm vài lần nữa, được không?”
“Bồn tắm nước nóng riêng, hồ bơi, phòng tắm…” Anh tùy ý liệt kê, mới nghĩ thôi đã thấy không kìm được: “Chỗ nào cũng thử một lần, được không, bé cưng?”
Tô Dữu Nịnh cắn chặt môi, hoa mắt váng đầu, hoàn toàn không đáp lại nổi những lời anh nói.
“Nếu thật sự không được…” Cậu chủ vẫn còn tự mình lên kế hoạch, nói: “Nếu nhất định phải ở trong phòng cũng được, nhưng có thể…” Anh mong đợi nói: “Anh bế em, chúng ta…”
Đứng làm.
Đó là điều anh định nói.
Còn chưa kịp thốt ra, Tô Dữu Nịnh đã dùng cả tay chân, ra sức đấm đá anh.
Đạp anh xuống giường luôn.