Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 44: Kéo dài quá lâu
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nửa đêm còn ồn ào thì cô không cảm thấy gì, nhưng sáng ra, khi ánh nắng chiếu vào, nhìn rõ gương mặt điển trai của Trần Gia Tụng ở khoảng cách gần, chưa kịp ngắm kỹ vài giây, vành tai Tô Dữu Nịnh đã lặng lẽ ửng đỏ.
Anh ngủ rất say, nhưng tiếng hít thở lại khẽ.
Tối qua, cô vừa xấu hổ vừa tức giận đá anh xuống giường, vì vội quá nên dùng sức hơi mạnh, kết quả là bị chuột rút ở bắp chân.
Trần Gia Tụng từ dưới đất đứng dậy, thấy cô co ro lại, chưa kịp trêu chọc vài câu đã ngồi ngay xuống mép giường giúp cô xoa chân, còn cười nói: “Em có bao nhiêu sức mà đòi đá anh, giờ thì hay rồi, tự làm mình đau luôn.”
Ngón tay thon dài, nóng ấm của anh đặt lên chân cô, cô có thể cảm nhận rõ ràng lực và vị trí của các ngón tay anh. Vốn định cãi lại, nhưng không hiểu sao lại nhớ đến mấy chuyện kỳ quái, mặt cô không tài nào kiểm soát được mà nóng bừng lên, lầm bầm những lời vô nghĩa.
Cô nói nhỏ: “Đều tại anh…”
Cậu chủ lười biếng “ừ” một tiếng, thừa nhận hết: “Đúng, đều là tại anh.” Anh bóp nhẹ, rồi hỏi: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Cô lắc đầu.
Trần Gia Tụng kéo chăn đắp lên nửa người trên cho cô, tắt bớt đèn trong phòng, sau đó đặt đôi chân trắng thon của cô lên đùi mình, vừa xoa bóp vừa dỗ: “Em cứ ngủ đi.”
Tô Dữu Nịnh níu góc chăn, liếc anh một cái, hỏi: “Anh không ngủ à?”
Anh nói: “Xoa chân cho bạn gái quan trọng hơn.”
Động tác của Trần Gia Tụng rất nhẹ nhàng, bàn tay rộng lớn, từ bắp chân xoa xuống tận lòng bàn chân, xoa đến mức cả người cô đều thấy dễ chịu.
Chẳng bao lâu sau Tô Dữu Nịnh đã mơ màng buồn ngủ, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê bỗng nhớ ra gì đó, thì thầm: “Đừng dùng chân em…”
“Hả?” Anh không nghe rõ.
Cô mơ màng bổ sung: “Làm mấy chuyện đó…”
“…” Mặt cậu chủ tối sầm lại trong chớp mắt, khó chịu nói, “Anh là loại người đó hả.” Nhưng lại không dám nói lớn.
Tô Dữu Nịnh gần như ngủ hẳn rồi, nhưng nghe thấy câu hỏi của anh vẫn mơ hồ nghĩ ngợi một chút.
Cô nói: “Đúng vậy…”
Nói xong thì ngủ luôn.
“…”
Sắc mặt Trần Gia Tụng rất khó coi, chủ yếu là không cam lòng. Anh nghĩ, cho dù anh có muốn dùng chân cô làm mấy chuyện đó đến mấy đi nữa thì cũng không đến mức đợi lúc cô ngủ, hoàn toàn không có sức phản kháng mà ra tay đâu chứ?
Anh là b**n th** chắc.
Nghĩ tới đây, đầu ngón tay vô thức dùng lực mạnh hơn một chút, Tô Dữu Nịnh bị anh bóp đau nên rụt chân lại, trong mơ không kiểm soát được lực, đá loạn xạ vài cái, vô tình đạp trúng chỗ đó của anh.
Cả người Trần Gia Tụng căng cứng, lập tức lại có phản ứng.
“…”
Anh khẽ rên một tiếng rất thấp, tay nắm lấy cổ chân cô, không dám dùng sức, cũng không dám động đậy.
Giằng co mấy giây, anh đành cam chịu thừa nhận.
Anh chính là đồ b**n th**, vì anh thật sự muốn.
Về sau, lúc xoa chân cho cô xong, anh không dám chạm thêm vào cô dù chỉ một chút, đắp chăn đàng hoàng cho cô xong anh mới đi tắm. Đến lúc quay lại cũng đã hơn một giờ sáng.
Không ngủ được mà cũng chẳng muốn ngủ, mấy chuyện vài tiếng trước cứ lặp đi lặp lại trong đầu, tra tấn anh đến mức không chịu nổi. Cuối cùng anh mới ôm cô bạn gái mềm mại thơm tho vào lòng rồi ngủ.
Anh ngủ một giấc thẳng tới bây giờ, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại.
Những chuyện xảy ra sau đó Tô Dữu Nịnh không hề hay biết. Cô chỉ mơ hồ nhớ được là lúc anh nằm xuống có ôm cô hôn cô một lúc, làm cô tỉnh dậy, còn hỏi cô có khát hay đói không. Cô hỏi mấy giờ rồi, anh nói còn chưa đến hai giờ.
Cô lắc đầu, lại tiếp tục ngủ, được anh ấm áp ôm trong lòng, nửa đêm về sau gần như ngủ không chút mộng mị.
Còn hiện tại, anh ngủ rất say, lại yên tĩnh, hiếm khi nào có dáng vẻ trầm ổn như vậy.
Tô Dữu Nịnh không nhịn được nhìn anh thêm một lúc, đến khi mặt đỏ bừng mới nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay anh, ngồi dậy đi vào phòng tắm.
Thu dọn xong đi ra thì vừa đúng lúc bữa sáng của khách sạn được đưa đến.
Cô bày biện đồ ăn lên bàn một lúc, trong lúc chờ Trần Gia Tụng dậy thì nhìn ra ngoài thấy nắng khá đẹp, nghĩ thầm là một ngày nắng đẹp, bèn lấy điện thoại ra xem lại lịch trình tham quan đã chuẩn bị trước.
Bữa sáng có một món là hoành thánh tôm tươi, cô nhìn thấy đã thèm, thế là đứng trước bàn, vừa xem điện thoại vừa từ tốn ăn hết.
Vừa đặt muỗng xuống đã bị anh ôm từ phía sau. Trần Gia Tụng đã tắm, tóc còn hơi ẩm chui vào cổ cô, làm cô nhột nên né người.
“Ăn no chưa?” Giọng anh trầm khàn, thấp thấp.
Tay anh lại bắt đầu không ngoan, bóp nắn khiến chân cô nhũn cả ra, giọng cô cũng run run: “No rồi…”
“Vậy có phải tới lượt anh ăn không.”
Đầu óc Tô Dữu Nịnh mơ màng, thấy một bàn đồ ăn trước mặt, cô liền ngoan ngoãn đáp: “Dạ…”
Giây tiếp theo đã bị anh khom lưng bế ngang lên.
Cô chưa kịp phản ứng, ngớ người hỏi: “Anh không ăn sáng hả?”
Anh cười: “Có ăn chứ.”
Trần Gia Tụng bế cô đi về phía bồn tắm nước nóng ngoài ban công. Tô Dữu Nịnh sững sờ mấy giây, đến khi phản ứng kịp thì mặt đỏ tim đập thình thịch, giãy giụa: “Không… không… không muốn ở đây…”
Bước chân anh không hề chậm lại: “Sao lại không muốn.”
Cô bối rối nói mình còn đói, quả nhiên Trần Gia Tụng dừng chân, hỏi: “Vừa rồi chẳng phải em nói no rồi sao?”
Cô đành bịa bừa: “Em… còn muốn ăn thêm một bát hoành thánh nhỏ nữa…”
“Ồ.” Anh lại bế cô quay vào, đặt xuống ghế, vừa múc hoành thánh vừa hỏi: “Vậy tối nay có lẽ là được rồi chứ?”
Cô cúi đầu chọc miếng bánh kem nhỏ, lí nhí: “Không được…”
Trần Gia Tụng ngồi ăn cùng cô một lúc, bên ngoài lại bắt đầu mưa tí tách, không lớn nhưng trời tối sầm lại, cũng chẳng còn đi đâu chơi được nữa, hai người đành tiếp tục ở yên trong phòng.
Tô Dữu Nịnh ngồi bên cửa sổ ngắm mưa, Trần Gia Tụng hâm nóng cho cô một ly sữa, đợi cô chậm rãi uống xong rồi mới đặt chiếc ly trống sang bên cạnh.
Anh bế cô từ trên tấm thảm lên, hỏi: “Hôm nay mình không ra ngoài nữa đúng không.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, đỏ mặt gật đầu: “Không đi nữa.”
“Được.”
…
Thế giới chao đảo nghiêng ngả, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, ôm cũng không ôm được, cánh tay trượt đi liên tục.
… …
Trong phòng, rèm trắng buông xuống, cửa sổ hé mở.
Làn gió nhẹ mang theo ánh nắng lùa vào, ngay cả ánh nắng cũng dường như run rẩy nhẹ trong không khí ẩm ướt.
Tô Dữu Nịnh nằm trên vai anh, thỉnh thoảng lại r*n r*, nghẹn ngào, cào cấu anh, run rẩy van xin: “Đừng như vậy nữa.”
Trần Gia Tụng th* d*c nặng nề, nghiêng đầu hôn lên vành tai đỏ ửng của cô, sau đó đặt cô nằm xuống.
Tiếp tục những chuyện sau đó.
…
Sau khi kết thúc, mưa to hơn, cơn mưa như trút nước bất chợt ập đến.
Trần Gia Tụng bế cô vào phòng tắm, làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Hôm qua anh đã nói hôm nay sẽ mưa rồi mà, may là mình không đi ra ngoài.”
Tô Dữu Nịnh gần như chẳng còn chút sức lực, vùi mặt trong hõm cổ anh, không chịu ngẩng đầu, cũng không thèm để ý tới anh.
Không nghe thấy cô trả lời, cậu chủ lập tức hoảng, ôm cô ngồi xuống mép bồn tắm, cúi đầu tìm ánh mắt cô: “Giận hả?”
Cô mấp máy môi, mặt đỏ bừng rồi lại dời ánh mắt đi chỗ khác.
“Sao vậy?” Anh xoa xoa mái tóc cô, lại dịu dàng hôn lên chóp mũi và cằm cô, giọng điệu lấy lòng chỉ thiếu điều muốn quỳ xuống, “Anh sai rồi, bé cưng.”
Dỗ mãi mà vẫn không được cô đáp lại, anh càng hoang mang, nhẹ giọng hỏi có phải anh làm lâu quá, hay làm cô đau rồi?
Mặt Tô Dữu Nịnh càng lúc càng đỏ, thấy anh sắp nói ra mấy câu còn quá đáng hơn nữa, cô đành chậm rãi lên tiếng, lí nhí: “Em có hơi đau họng…”
Trần Gia Tụng khựng lại một chút, mặt cũng hơi đỏ: “Anh rót ít nước cho em uống nhé?”
Cô khẽ gật đầu.
“Được.” Anh kéo một chiếc khăn tắm quấn kín người cô, lúc đứng dậy còn hôn nhẹ lên trán cô, “Anh đi nhanh thôi.”
Chẳng bao lâu sau anh quay lại, trong cốc là nước ấm pha thêm chút mật ong, không ngấy, vị ngọt dịu, uống vào cổ họng rất dễ chịu.
Tô Dữu Nịnh uống mấy ngụm rồi đẩy ly lại cho anh, nói: “Được rồi.”
Trần Gia Tụng đặt ly sang bên cạnh, lại ôm cô vào lòng, nói lát nữa sẽ nhờ khách sạn nấu thêm canh lê với mộc nhĩ trắng. Nói xong, anh nhớ lại gì đó, thấp giọng ghé sát tai cô nói giọng cô mềm mại, ngọt ngào, nghe rất hay.
Tô Dữu Nịnh khó khăn lắm mới bớt ngượng được phần nào, lại bị anh dễ dàng chọc cho đỏ mặt. Cô tức tối mở mắt trừng anh, kết quả là bị anh cười cười nâng cằm lên, hôn chụt chụt vào môi cô mấy cái.
“Không trêu em nữa.” Nước ấm đã đầy bồn, Trần Gia Tụng bế cô vào, kiên nhẫn giúp cô tắm rửa, “Ăn trưa xong ngủ một giấc cho ngon, tối anh đưa em ra ngoài chơi.”
Cô ngẫm nghĩ một lát, hơi ngạc nhiên: “Mình đi đâu chơi ạ?”
Trần Gia Tụng xoa bọt trên người cô, mặt không đỏ tim không đập, thản nhiên nói: “Đi tắm hồ nước nóng riêng.”
“…”
Mấy ngày sau, anh gần như biến thành một yêu tinh cực kỳ dính người, làm gì cũng không chịu rời cô nửa bước. Thỉnh thoảng ngay cả lúc ăn cơm cũng phải ôm cô ngồi trên đùi, thấy cô ăn món gì là muốn cô đút cho anh món đó.
Tô Dữu Nịnh mấy lần cảm thấy hơi quá đáng, nhưng nghĩ đến chuyện hiếm khi anh không kén ăn, chịu ngoan ngoãn ăn uống tử tế, do dự một lúc cô vẫn nhịn xuống.
Đến ngày cuối cùng, cô nhất quyết phải ra ngoài chơi. Trần Gia Tụng không vui, đang nghĩ xem nên kiếm cớ để lười biếng như thế nào thì thấy cô không biết từ đâu lôi ra hai chiếc áo phông màu hồng in hình hoạt hình vô cùng ngây thơ.
Anh nhíu mày: “Cái gì đây.”
Mặt cô đỏ bừng: “Áo cặp…”
Trần Gia Tụng khựng lại, sau khi kinh ngạc còn có chút không dám tin: “Em chuẩn bị từ bao giờ thế?”
Cô nói: “Em mua trước khi tới đây…”
Anh bước lên ôm chặt lấy cô, nhấc bổng cô lên, ngẩng đầu hỏi: “Vậy là khi nào?”
Tô Dữu Nịnh chống tay lên vai anh, ngoan ngoãn đáp: “Lúc anh ra nước ngoài thi đấu.”
Cậu chủ suýt thì hạnh phúc đến ngất xỉu.
Đó chẳng phải là tuần đầu tiên bọn họ yêu nhau sao?
Vừa mới yêu đã đi mua áo cặp cho anh, nếu không phải vô cùng yêu thì còn là gì nữa.
Trần Gia Tụng không nói thêm câu nào, trực tiếp thay luôn chiếc áo phông hoạt hình màu hồng rồi đứng trước gương toàn thân chỉnh tóc nửa ngày, phối thêm quần short và giày, đẩy kính râm lên đỉnh đầu, quay sang hỏi: “Anh thế nào?”
Hình như…
Có chút đáng yêu.
Nhưng Tô Dữu Nịnh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nói: “Anh rất đẹp trai.”
Cậu chủ quả nhiên hài lòng nhướng mày.
Khó khăn lắm mới dỗ được anh ra khỏi cửa, Tô Dữu Nịnh lập tức nắm lấy cơ hội, kéo anh ra biển, sau đó lại cùng nhau đến một tiệm đồ ngọt mà cô rất muốn đi, ăn món kem sữa trứ danh có tên là “Chè Hạ Chí”.
Trần Gia Tụng vốn không có hứng thú, nghe cô giải thích xong cái tên thì sắc mặt mới giãn ra, vênh váo hỏi: “Sao nhất định phải ăn món này, chỉ vì hôm Hạ Chí em hôn anh à?”
Mặt cô đỏ bừng, muốn phủ nhận nhưng nhìn anh một cái vẫn thành thật gật đầu.
Ngăn cách bởi chiếc bàn, anh nghiêng người ghé đầu lại gần, thấp giọng nói: “Vậy em đút cho anh, anh cũng muốn ăn.”
“Được ạ.” Tô Dữu Nịnh múc một thìa đầy hỗn hợp chè, lại gắp thêm một miếng vải thiều đặt lên trên, đưa đến bên môi anh, nhắc anh, “Hơi lạnh đó nha.”
Trần Gia Tụng há miệng ăn hết.
Cô căng thẳng quan sát vẻ mặt anh, mong chờ hỏi: “Thế nào?”
“Không tệ.” Anh rất hài lòng, “Anh còn muốn nữa.”
Tô Dữu Nịnh vội vàng múc thêm cho anh.
Trần Gia Tụng chống cằm nhìn cô bận rộn, trong lòng vừa sướng vừa đắc ý, cười hỏi: “Ở Thượng Hải có quán này không?”
Cô nghĩ nghĩ: “Hình như không có.”
Anh nói: “Vậy anh cũng mở một quán.” Rồi lại nói, “Chỉ bán món này thôi, thế nào?”
Có lẽ anh cũng chỉ là hứng chí nói cho vui, nên Tô Dữu Nịnh không để ý lắm, thuận theo lời anh nghĩ một chút: “Nhưng nếu chỉ bán mỗi món này thôi thì khách sẽ ít lắm, không kiếm được tiền thì sao.”
Anh khinh khỉnh:”Anh thiếu tiền à?”
Cô nói nhỏ: “Vậy cũng không được dùng tiền bừa bãi…”
“Được rồi, nghe em.” Thấy cô lại nâng thìa lên, Trần Gia Tụng rất tự giác ghé đầu tới gần, nói: “Dù sao sau này tiền của anh cũng giao hết cho em quản, em nói sao thì là vậy.”
Mặt Tô Dữu Nịnh lại đỏ lên, không dám nhìn anh, hàng mi dài cong cong, đôi mắt ươn ướt sáng long lanh.
Nhìn vài lần anh đã chịu không nổi, hỏi: “Có thể hôn anh một cái không?”
Tai cô cũng đỏ hết cả lên: “Ở đây nhiều người lắm…”
“Đông người thì không được hôn à?”
“Đúng vậy…”
“Được thôi.” Trần Gia Tụng đặt thìa xuống, đưa tay bóp nhẹ cằm cô, nghiêng người lại gần, nói, “Vậy anh hôn em thì được không.”
Tô Dữu Nịnh chưa kịp phản ứng, chữ “không” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, vừa đối mắt với anh thì đã bị anh cụp mi xuống và hôn cô. Nụ hôn rất nhẹ, chạm một cái đã rời đi.
Anh nói: “Về sau mỗi năm đến ngày Hạ chí, em đều phải dẫn anh tới đây ăn món này.”
Cô hoàn hồn lại, gật đầu đồng ý: “Được ạ.”
Anh nhấn mạnh: “Anh nói là mỗi năm đấy.”
Cô vẫn nói: “Được ạ.”
Cậu chủ vui đến mức muốn bay lên trời, ăn liền mấy thìa là giải quyết xong phần còn lại, kéo tay cô ra ngoài.
Thấy trời cũng không còn sớm nữa, cô chạy chậm theo sau anh, bèn hỏi: “Mình còn đi ăn cơm tối nữa không ạ?”
Anh nói: “Không ăn.”
Khách sạn ở ngay phía trước, qua đường xong, Trần Gia Tụng dắt tay cô bước lên con đường nhỏ dẫn vào khu biệt thự, chỗ này hầu như không có người, bóng cây đung đưa, đèn đường cũng mờ ảo.
Tô Dữu Nịnh chợt nhớ ra vẫn còn một chỗ chưa đi, liền nhỏ giọng tranh thủ: “Em còn muốn cùng anh…”
“Làm?” Trần Gia Tụng cắt ngang lời cô, quay người nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói: “Anh cũng muốn, rất rất muốn, cực kỳ muốn, nhưng mình về rồi hẵng nói được không?”
“…” Cô nói: “Em không có ý đó…”
“Thế là ý gì.” Anh bắt đầu không vui: “Em đồng ý với anh chuyện tắm nước nóng với hồ bơi mà còn chưa thực hiện.”
Cô lại xấu hổ: “Đừng nói mấy chuyện đó ở ngoài đường…”
“Được.” Trần Gia Tụng ôm cô đi về phía trước, hỏi, “Vậy tối nay có thể thực hiện không.”
Giọng anh mang theo chút ấm ức, “Ngày mai chúng ta phải về rồi.”
May mà xung quanh không có ai, Tô Dữu Nịnh tuy căng thẳng, nhưng nhìn biệt thự ngay trước mắt nên cũng để anh ôm.
Cô không trả lời, anh lại cúi đầu hôn chụt chụt hai cái lên môi cô, không chịu buông tha mà hỏi tiếp: “Được không.”
Ánh trăng rơi xuống, đôi mắt anh sâu thẳm như hồ nước, như có gợn sóng lăn tăn.
Cũng rất trong trẻo.
Đầu óc Tô Dữu Nịnh hơi choáng váng, mơ hồ nói: “Được…”