Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai
Chương 17: Trần Hoài không phải là người xấu
Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lá cây bắt đầu chuyển vàng, trăng non đang dần tròn, các trường tiểu học và trung học trong trấn đều đã nghỉ lễ.
"Ngày mai là Tết Trung Thu." Khi Trần Hoài đến giao rau, anh bỗng nhiên thốt lên một câu như vậy.
"Ừm." Phương Hạ đáp, ánh mắt cô chuyển từ rổ rau cải con sang Trần Hoài: "Sao vậy?"
"Anh hỏi thím Triệu rồi, ngày mai bà ấy ở nhà đón Tết với Tiểu Mẫn, đóng cửa tiệm đồ nướng."
"Em biết, thím Triệu có nói với em rồi."
"Vậy nên..." Trần Hoài quan sát gương mặt cô, chậm rãi nói: "Ngày mai em qua nhà anh ăn cơm đi, món bà anh nấu ngon lắm."
Sợ bị từ chối, anh còn vội vàng giải thích thêm: "Chỉ là ăn một bữa cơm thôi chứ không có ý gì khác, nếu em thấy không thoải mái thì ăn xong, anh sẽ đưa em về."
Trần Hoài đã từng nói với cô, nhà anh chỉ có bà nội. Cô do dự một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Được."
Nghe vậy, nụ cười trên khóe môi Trần Hoài càng thêm sâu, giọng cũng rạng rỡ hẳn lên: "Quyết định như thế nhé, ngày mai anh tới nhà thím Triệu đón em."
...
Hôm sau, khi Phương Hạ dậy, thím Triệu đang bận rộn nấu cơm trong phòng bếp. Vì bài tập, Tiểu Mẫn nhăn nhó ngồi bên bàn học bài. Bài tập tiếng Anh trước mặt vẫn còn trắng tinh, mà móng tay cô bé thì bị gặm tơi tả, cả mười móng đều không còn lành lặn.
Phương Hạ thấy buồn cười, cô tiến đến ngồi xuống cạnh Tiểu Mẫn. Phương Hạ vừa hướng dẫn cô bé làm xong một bài đọc hiểu thì điện thoại reo lên – là Trần Hoài gọi đến.
Anh nói mình đang đứng bên dưới lầu, cô bèn thông báo cho thím Triệu rồi đi xuống.
Phương Hạ leo lên xe máy của Trần Hoài, hơn 20 phút sau, họ đến nhà anh. Cô bước xuống xe, vừa quay lại đã thấy bà cụ đứng trước cửa nhà.
Bà cụ trông rất hiền lành, bà mỉm cười dịu dàng trong mái tóc bạc và những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng.
Sau lưng bà là bức tường đất, mái ngói đen và cánh cửa gỗ.
Trong sân phơi đầy những bắp ngô vàng óng, bên hông dựng mấy cây tre làm giàn phơi quần áo.
Vườn rau trước nhà xanh mướt màu hành, đỏ rực màu ớt, thấp thoáng những luống củ cải non vừa nhú mầm.
Phía sau là rặng tre xanh rì rào, đâu đó vang lên tiếng gà gáy, xa xa trên sườn núi là tiếng chuông bò leng keng.
Phương Hạ sững người, khung cảnh trước mắt xa lạ nhưng lại thân quen một cách kỳ lạ.
Cô vô thức nhớ đến bà ngoại, nhớ đến gia đình nhỏ mà cô từng có, nhưng giờ đã không còn.
Trên đời này, có lẽ mọi tình thương đều giống nhau. Tình thương của bà nội dành cho Trần Hoài, tựa như tình yêu mà bà ngoại cô từng dành cho cô.
"Cô bé này xinh quá, trông rất đáng yêu, ngoan ngoãn." Bà nội vui mừng tiến đến, nắm tay Phương Hạ: "Các cháu đi đường xa vất vả, mau vào nhà đi, bà nấu cơm xong rồi, để lâu chút nữa sẽ nguội mất."
Phương Hạ đi theo bà vào nhà, thấy bàn cơm thơm lừng, ấm cúng đã được dọn sẵn.
Gà hầm hạt bạch quả, sườn hấp hoa hòe phơi khô, cà tím kho khoai tây mềm nhuyễn, canh dưa chuột trứng bắc thảo, cùng cơm trộn ngô thơm dẻo...
Bà nội liên tục gắp sườn xào chua ngọt và thịt gà vào bát Phương Hạ, bảo cô đừng ngại, cứ ăn nhiều vào.
Chỉ riêng món khoai tây hầm cà dân dã, đậm đà, đã khiến Phương Hạ ăn liền hai bát cơm đầy.
Ăn cơm xong, Phương Hạ vừa định cùng Trần Hoài dọn dẹp chén bát thì bà ngăn cô lại.
"Để nó rửa là được, cháu ngồi đây nói chuyện với bà đi."
Tất nhiên, Trần Hoài cũng không muốn để Phương Hạ vất vả, anh lấy bát từ tay cô, bảo cô ngồi xuống: "Để anh rửa là được, em ngồi chơi với bà nhé."
Mấy năm nay, họ hàng trong nhà hiếm khi qua lại với gia đình Trần Hoài nên cũng ít khi có khách đến chơi.
Hôm nay Phương Hạ đến đây, bà nội vui lắm, có rất nhiều chuyện muốn kể cho cô nghe.
Bà kể những chuyện vui của Trần Hoài khi anh còn nhỏ.
Năm ấy, anh lấy thân cây ngô đi cho bò ăn, con bò đã ngậm vào rồi mà anh vẫn không chịu buông tay, kết quả bị nó kéo cả người anh ngã lăn vào chuồng bò, phải vật lộn mãi mới bò ra được. Bà lại kể chuyện anh từng bắt cá con ngoài sông về nuôi, nói sẽ nuôi chúng đến lớn, ai ngờ chưa kịp lớn thì số cá đó đã chết sạch, anh ngồi khóc nức nở.
Hai người trò chuyện mãi, nhắc đến chuyện thu hoạch ngô, cải trắng đã mọc, trong nhà đang nuôi bao nhiêu con gà. Bầu không khí ấm áp, hài hòa hơn cả tưởng tượng, chẳng hề gượng gạo, ngại ngùng như những gì Phương Hạ nghĩ.
"Hạ Hạ à, Trần Hoài không phải người xấu." Cuối cùng, bà nội nắm chặt tay Phương Hạ: "Bà hứa với cháu đấy, nó không phải người xấu đâu."
Bàn tay bà nhăn nheo, chai sạn, nhưng ấm áp vô cùng: "Lòng nó khổ vô cùng nên mới..."
"Cũng đã muộn rồi, Bà nội ơi, cháu đưa Phương Hạ về nhé."
Ánh chiều tà rọi vào sườn núi, Trần Hoài đứng ngoài cửa lên tiếng gọi to, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.
"Đúng là đã tới lúc về." Bà đứng dậy, tìm một cái túi to, nhét đầy hạt dẻ và đậu phộng rang rồi bảo Phương Hạ mang về ăn.
Phương Hạ tạm biệt bà, tuy hôm nay họ chỉ mới gặp lần đầu nhưng cô cảm thấy bà cụ này rất gần gũi, cô muốn thân thiết với bà hơn.
Trần Hoài chở Phương Hạ, khởi hành từ cửa nhà. Xe rẽ qua vài ngã rẽ, đến nơi yên tĩnh, anh mới dừng xe lại.
"Em xuống trước nhé." Trần Hoài nói.
Phương Hạ bước xuống, cô hoang mang hỏi: "Sao vậy, xe hỏng sao anh?"
"Không." Trần Hoài cười, anh cũng bước xuống xe: "Hôm nay em chỉ lo nói chuyện với bà, có quan tâm gì đến anh đâu, giờ chúng ta trò chuyện ở đây, lát nữa anh chở em về nhà thím Triệu, không muộn đâu."
Hai người ngồi xuống một tảng đá ven đường, tựa vào nhau. Phương Hạ đùa: "Em còn tưởng anh bảo đêm nay em ngủ lại nhà anh đi."
"Không được." Không cần suy nghĩ, Trần Hoài đã đáp, với lời lẽ vô cùng nghiêm túc.
Sợ Phương Hạ hiểu lầm, anh vội giải thích: "Nếu chúng ta đang ở thành phố lớn ngoài kia thì em ở một đêm hay mấy hôm đều được, nhưng ở thị trấn thì khác."
"Người ở thị trấn hơi cổ hủ, nếu em ở lại nhà anh, họ sẽ xì xào bàn tán, nói những lời khó nghe lắm."
"Em tin không? Tối nay em ở lại nhà anh một đêm, ngày mai sẽ có người chỉ trỏ, nói chúng ta ăn cơm trước kẻng. Mấy ngày sau, có khi họ còn thêu dệt chuyện chúng ta có con."
Thốt ra câu cuối cùng, Trần Hoài bật cười vì chính câu nói của mình, Phương Hạ cũng cười theo.
Chuyện hài kết thúc, ánh mắt Trần Hoài dần trở nên đượm buồn, vài sợi tóc mái dài phủ xuống trán để lại cái bóng đổ đen thẫm, khiến người ta không thể nhìn rõ vẻ mặt anh.
Rồi khi cất lời, giọng anh đã khàn hơn: "Lời đàm tiếu sau lưng sẽ giết chết người, anh hiểu cái cảm giác đó."
"Phương Hạ, anh không thể gây rắc rối cho em được."
Phương Hạ vẫn luôn nghĩ rằng, con trai là những người vô tâm, không ngờ Trần Hoài lại tinh tế đến thế, anh luôn suy nghĩ rất nhiều điều cho cô.
Gió chiều khẽ lay cành, lá vàng đỏ như những cánh bướm sặc sỡ rung rinh trên cây. Cơn gió mạnh hơn thổi qua, "bướm" bèn bay lên, xoay tròn rồi đáp xuống mặt đất.
Trần Hoài quay lại nhìn, giờ thì chưa có chiếc xe nào qua lại trên đường, xung quanh cũng chẳng có ai.
Anh ngồi sát vào Phương Hạ, khẽ hôn nhẹ lên thái dương cô. Chỉ là một nụ hôn chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt như thế mà gò má Phương Hạ đã ửng đỏ, mặt nóng bừng ngay tức thì.
Vậy mà Trần Hoài còn hỏi cô: "Em có thấy khó chịu khi anh làm vậy không?"
Phương Hạ cúi đầu không đáp, mà anh thì cứ hỏi mãi không thôi. Cô đành ậm ừ: "Nếu anh còn hỏi nữa, em sẽ khó chịu với anh thật đấy."
Anh ghé sát vào tai cô, thì thầm: "Được, vậy anh báo trước nhé, có thể lần sau anh sẽ hôn chỗ khác đấy."
"Anh!" Phương Hạ bật dậy đánh Trần Hoài.
Anh bật cười, bỏ chạy, khởi động xe máy: "Được rồi, giờ là lúc nên đưa em về, để lát nữa thì trời tối mất."