Chương 16: Nắm tay nhé?

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai

Chương 16: Nắm tay nhé?

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Hoài đưa Phương Hạ về tiệm đồ nướng. Anh đứng trước cửa tiệm, nở nụ cười ngây ngô, mãi đến khi bóng cô khuất hẳn, anh mới chịu quay đi.
Ban đầu, anh định ở lại giúp Phương Hạ rửa rau, xiên đồ ăn, nhưng cô bảo không tiện. Anh đành vâng lời, không nán lại tiệm nữa.
Trần Hoài leo lên xe, nổ máy, rồi đạp ga. Chiếc xe vút đi, hướng về phía sau núi.
Xe dừng ở sân nhà, Trần Hoài không thấy bà nội ngồi dưới tán cây hòe như mọi khi. Anh phấn khởi chạy vào nhà, gọi to: "Bà ơi! Bà ơi!"
Bà đang ngồi ở nhà trên bóc ngô, ngước lên thấy Trần Hoài chạy tới, đầu đẫm mồ hôi: "Nhìn cháu vui chưa kìa, có chuyện gì thế?"
Trần Hoài xách chiếc ghế nhỏ ngồi cạnh bà: "Bà ơi, cháu có bạn gái rồi!"
"Bao nhiêu tuổi?"
"Nhỏ hơn cháu một tháng, cũng 18!"
"Nếu đã là bạn gái thì cháu phải đối xử tốt với con gái nhà người ta đấy nhé."
Bà dặn dò: "Hai đứa đều còn nhỏ, phải biết giới hạn, cháu phải giữ chừng mực với con bé đấy."
Trần Hoài hơi xấu hổ, anh quay mặt đi: "Cháu biết rồi ạ, cháu sẽ không làm càn."
...
Cửa tiệm đồ nướng mở từ chiều đến tối, Trần Hoài cũng đi làm ca tối.
Thông thường, thời gian hẹn hò của họ chỉ có buổi sáng và trưa. Nhưng Phương Hạ thường ngủ muộn, vì sau khi dọn dẹp quán xong lúc nửa đêm, cô về đến nhà đã gần một, hai giờ sáng. Vì thế, Trần Hoài thà để cô ngủ nướng buổi sáng, chứ không nỡ bắt cô dậy sớm để gặp mình.
Anh thì có thể dậy sớm, nhưng không nỡ để cô phải vất vả. Thế nên, hai người chỉ gặp nhau gần trưa, ăn cùng nhau một bữa, rồi cùng dạo quanh thị trấn.
Trần Hoài đi theo Phương Hạ về tiệm đồ nướng, mãi đến lúc sắp đi làm, anh mới rời khỏi.
Tính ra, thời gian riêng tư của hai người cũng không nhiều hơn trước là bao. Thường thì họ vẫn ngồi dưới gốc cây sau quán, tâm sự vặt vãnh như mọi khi.
Thỉnh thoảng, chị Minh Hương sẽ đến trêu bọn họ vài câu, hai người đều đỏ mặt không đáp lời.
...
Rồi cũng đến ngày nhân viên tiệm đồ nướng được nghỉ. Trần Hoài xin nghỉ phép một ngày ở nhà máy, anh và Phương Hạ cùng đi chơi.
Sáng sớm, Phương Hạ thức dậy, giặt giũ quần áo và giày dép bẩn tích lại mấy ngày. Sau đó, hai người ăn trưa, rồi lên xe máy xuất phát. Họ chọn một nơi gần đó – một sườn núi gần thị trấn.
Cỏ mọc xanh mướt, liễu rủ ven suối, nước chảy róc rách... Những cảnh vật thôn dã bình dị này tuy chẳng có gì quá đặc sắc, nhưng ở đây rất tĩnh lặng, không có ai khác, chỉ có hai người bọn họ, thế là đủ.
Phương Hạ hái cành liễu, hái thêm vài bông hoa dại không tên rồi đan thành hai vòng hoa, đội lên đầu mình, rồi đội cái còn lại cho Trần Hoài. Trần Hoài không thích đội thứ này, nhưng Phương Hạ đã tự tay đội cho anh.
Hai người nằm trên bãi cỏ, ngước mắt lên là sắc xanh vô tận trên cao.
Tiếng suối róc rách thì thầm bên tai.
Phương Hạ nhắm mắt, cô gọi anh: "Trần Hoài."
"Ừm."
"Em muốn nghe chuyện cũ."
"Được." Trần Hoài quay sang phía cô, anh nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy để anh kể cho em nghe câu chuyện con chim măng măng."
Chim măng măng là một loài chim trên núi, Trần Hoài chỉ từng nghe tiếng nó kêu vào đêm, chưa từng thấy nó, cũng không biết tên khoa học của nó là gì. Mọi người trong thôn đều gọi nó là chim măng măng, Trần Hoài cũng không ngoại lệ.
Nắng ấm áp như chăn bông phủ lên người, nghe được nửa chuyện, Phương Hạ đã khẽ buồn ngủ.
Những ký ức xưa cũ ùa về, Trần Hoài kể cho Phương Hạ nghe câu chuyện về chim măng măng mà anh đã từng nghe.
Chưa kể được một nửa, khi anh nhìn sang, người nằm cạnh đã ngủ thiếp đi tự lúc nào. Anh không kể nữa, chỉ ngồi dậy bẻ cành đuổi kiến, không để chúng làm phiền giấc ngủ của Phương Hạ.
Mấy bụi cỏ đuôi chó bên cạnh khẽ đung đưa trong gió núi, mềm mại như cào nhẹ vào tim anh.
Mặt trời sắp lặn rồi.
Trần Hoài khẽ gọi cô: "Phương Hạ, dậy đi, chúng ta phải về."
Sau khi hoàng hôn buông xuống, không khí trên núi lạnh đi rất nhanh. Nếu Phương Hạ còn ngủ, anh sợ cô sẽ bị cảm lạnh. Mà bây giờ cũng là lúc nên đưa cô về rồi, muộn quá sẽ không tốt.
Anh lay vai cô: "Phương Hạ?"
Phương Hạ ngủ rất say, cô nói mơ gì đó. Trần Hoài không nghe rõ nên kề sát tai vào: "Hả?"
"Gọi em là bé con."
"Bé con?"
"Bà ngoại gọi em như thế." Phương Hạ chầm chậm mở mắt ra, ngơ ngác nhìn trời cao: "Sau khi bà đi rồi, không còn ai gọi em như vậy nữa."
Phương Hạ sinh giữa tiết Đại Thử và Lập Thu, khi trời nóng nhất trong năm. Khi ấy, ngô và cao lương phủ đầy đồi, ruộng mới cày xong vừa gieo hạt cải, hạt củ cải. Ngày cô chào đời, mẹ cô cũng mất, cả nhà chìm trong tang tóc, chẳng ai để tâm đến đứa bé mới chào đời.
Chỉ có bà ngoại là không như vậy.
Bà không được học hành nhiều, cũng không biết chữ nghĩa là bao, bèn gọi cô là "bé con", "bé con".
Sau đó, khi đi đăng ký khai sinh nhập hộ khẩu, có người nói cho bà nghe từ "Hạ", bấy giờ mới có cái tên "Phương Hạ" ra đời.
Nhưng bà vẫn thích gọi cô là "bé con" hơn.
Một tiếng bé con, hai tiếng bé con, dịu dàng gần gũi, đong đầy yêu thương.
"Được rồi bé con, em không thể ngủ ở đây được." Trần Hoài kéo cô ngồi dậy: "Mặt trời sắp lặn rồi, ở đây lạnh lắm, em mà ngủ nữa sẽ bị cảm lạnh đấy."
Phương Hạ ngáp một cái, định giơ tay dụi mắt thì có thứ gì đó mềm mại, lông tơ chạm vào lông mày cô.
Phương Hạ tỉnh hẳn, cô nhìn kỹ lại, hóa ra trên ngón áp út tay phải có buộc một sợi cỏ đuôi chó, thắt thành một nút nhỏ.
"Anh làm gì thế?" Phương Hạ cong cong ngón tay.
Trần Hoài cười đáp: "Vui mà."
Còn ý nghĩa sâu xa khác thì...
Giờ chưa phải là lúc giải thích.
...
Chiếc xe máy đỗ ngoài đường lớn, còn một đoạn đường nữa mới tới nơi. Hai người phải đi bộ băng qua, rồi mới có thể đi xe tiếp. Sánh bước bên nhau, Trần Hoài tìm cơ hội nắm chặt tay Phương Hạ.
Sau một lúc, anh mới nói: "Nắm tay nhé?"
Giọng điệu nghi vấn trong câu nghe hơi thừa thãi.
"Chẳng phải anh đã nắm tay em rồi ư? Sao còn hỏi lại làm gì?" Phương Hạ liếc anh nhưng không giật tay ra, vẫn để anh nắm.
Thấy Phương Hạ không có vẻ khó chịu, Trần Hoài bèn luồn những ngón tay của anh vào kẽ tay cô, để mười ngón đan nhau. Anh vuốt nhẹ lên ngón tay cô, chạm vào vết chai mỏng, chợt hỏi: "Vì em viết chữ nhiều quá nên mới có đúng không?"
"Ừm." Phương Hạ đáp hờ hững, nhớ đến những ngày tháng đi học, cầm bút suốt ngày hồi xưa. Đôi lúc cầm lâu quá, ngón giữa và ngón cái của cô bị đau, lâu dần mới hình thành vết chai.
"Người học giỏi đúng là khác biệt, trên tay anh không có thứ này."
Phương Hạ biết Trần Hoài học không giỏi nhưng hình như cô chưa rõ lý do, bèn hỏi: "Anh học không tốt là vì lười, hay là không hiểu, kiến thức không vào đầu được?"
"Cả hai." Trần Hoài đáp: "Mấy giáo viên cũng chẳng thích anh, anh ghét họ, rồi dần dà anh cũng ghét việc học."
Trần Hoài tạm dừng giây lát, anh hỏi ngược lại: "Mà sao em không đi học nữa? Học thêm một năm, chắc chắn em có thể đỗ vào trường đại học danh tiếng."
Phương Hạ lắc đầu, đáp lạnh nhạt: "Em không muốn thi."
"Đúng là lúc trước em muốn học tốt, muốn thi đỗ đại học và có công việc tốt, để bà ngoại em vui..."
"Nhưng giờ thì..."
"Giờ cũng chỉ còn một mình em, em sống thế nào cũng được, không còn khát khao thứ gì nữa."
Không có động lực, không có mục tiêu, Phương Hạ luôn có cảm giác dù cô làm gì cũng vô nghĩa, cô đã không còn sức phấn đấu từ lâu.
Giờ đây, Phương Hạ chỉ muốn sống qua ngày, còn những chuyện khác – những chuyện liên quan đến đại học, đến ước vọng và tương lai – cô không còn muốn mộng mơ nữa.
Trần Hoài đang định an ủi vài câu, chợt có tiếng xe vọng lại từ xa. Nghe tiếng xe, anh vội buông tay Phương Hạ.
"Sao thế?" Cô hỏi.
"Nếu bị người ta nhìn thấy thì không hay, họ sẽ nói ra nói vào về chúng ta."
Thị trấn nhỏ này tư tưởng còn cổ hủ, dù hai người đều đã trưởng thành, nhưng miệng lưỡi thiên hạ vẫn sẽ đàm tiếu rằng họ "trẻ con mà đã nắm tay nắm chân, chẳng ra gì".
Anh thì không sợ, anh đã nghe những lời đàm tiếu khó nghe quen rồi, thêm vài câu cũng chẳng thấm vào đâu.
Nhưng Phương Hạ thì khác, cô không đáng bị họ đặt điều, vu khống. Dù anh không bảo vệ được Phương Hạ, không thể cho cô bất cứ thứ gì, thì ít nhất, anh cũng không thể mang tổn thương đến cho cô.