Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai
Chương 21: Trần Hoài, em không muốn ở lại đây nữa
Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tết năm ấy, trong tiếng pháo hoa lẫn niềm vui và nỗi buồn, mùa xuân lặng lẽ khép lại.
Sau khi mai táng bà nội, Trần Hoài đến từng nhà trả tiền. Những khoản nợ mà anh từng định dùng để chữa bệnh cho bà, đến cuối cùng lại chẳng tiêu được một đồng nào.
Tuy số tiền này không thể cứu được bà, nhưng Trần Hoài vẫn thật lòng cảm ơn hàng xóm. Anh dọn dẹp phòng bà khi còn sống, tìm thấy tấm lót giày bà đang thêu dở, đó là lót giày bà định tặng Phương Hạ.
Ở thời đại bây giờ, chỉ cần muốn là có thể mua được tấm lót giày và cả giày, nhưng người già vẫn muốn dùng từng đường kim mũi chỉ để bày tỏ tấm lòng của mình.
Mùng bảy đầu năm, tiệm đồ nướng bắt đầu mở cửa trở lại. Trần Hoài vẫn đi làm ở nhà máy trong thị trấn như trước, điều khác biệt duy nhất có lẽ là không còn bóng dáng người bà thường ngồi dưới gốc cây chờ anh về nhà nữa.
Tuy không phải đi giao rau cho tiệm đồ nướng, nhưng Trần Hoài vẫn luôn đến đó. Ngoài những cuộc trò chuyện với Phương Hạ, anh không biết mình còn có thể bấu víu vào điều gì khác.
Khi xưa, Trần Hoài từng không dám tưởng tượng cuộc sống sau khi mất bà nội. Nếu giờ đây anh chỉ còn lại một mình, cuộc đời anh như mất hết hy vọng.
May mà bây giờ vẫn còn Phương Hạ ở cạnh anh.
Ở thị trấn, trường tiểu học và trung học đều khai giảng trước Tết Nguyên Tiêu.
Kỳ nghỉ đông kết thúc, Tiểu Mẫn không muốn đi học. Người lớn đều nghĩ rằng con bé do chơi Tết quá vui, nên mới lười biếng chưa muốn đến trường.
Bản thân Phương Hạ cũng nghĩ thế. Trẻ con mà, tuy thường hay dỗi hờn không muốn đi học, nhưng khi đến lúc phải đi học, vẫn sẽ ngoan ngoãn đeo cặp sách đến trường thôi.
Tuần đầu tiên khai giảng trôi qua rất nhanh, Phương Hạ vẫn hướng dẫn Tiểu Mẫn học bài như trước. Trong lúc mở cuốn vở của cô bé ra, Phương Hạ vô tình phát hiện có vài tờ bài tập bị xé, có mấy trang khác lại bị bút dạ đỏ vẽ bậy bạ khắp nơi.
"Tiểu Mẫn, ai làm chuyện này vậy?"
Tiểu Mẫn lắc đầu không nói gì.
Đến tối, khi tiệm đồ nướng đóng cửa, Phương Hạ kể chuyện về cuốn vở bài tập cho thím Triệu nghe. Bà ấy không để tâm, cho rằng trẻ con đùa giỡn với nhau thôi, không phải chuyện gì to tát.
Đến đêm, khi Phương Hạ đã ngủ thì lại bị Tiểu Mẫn lay tỉnh.
"Chị ơi, chúng ta ngủ chung được không?" Tiểu Mẫn ôm gối, trông đáng thương vô cùng: "Em sợ."
"Được." Phương Hạ vén chăn lên: "Em lên đây nằm đi, đắp chăn lại."
Phương Hạ cứ nghĩ là Tiểu Mẫn nằm mơ thấy ác mộng nên mới sợ không dám ngủ một mình, cô không lo lắng gì nhiều, vỗ vỗ lưng dỗ cô bé ngủ.
Ai ngờ hôm sau, Tiểu Mẫn lại nói với cô: "Chị Tiểu Phương ơi, em không muốn đi học."
Phương Hạ hỏi lý do, cô bé chỉ nói: "Em ghét đi học!"
"Em ghét bạn cùng lớp!"
Buổi chiều chủ nhật, khi đến giờ phải trở lại trường, Tiểu Mẫn vẫn không muốn đi. Thím Triệu tức giận, không kìm được bèn mắng vài câu: "Con không đi học? Con không muốn đi học là không đi được sao? Mẹ thấy con hư lắm rồi đấy!"
"Cầm cặp lên, bây giờ phải đến trường cho mẹ. Nếu con còn dám lười thì đừng trách mẹ đánh con!"
"Vâng." Tiểu Mẫn mếu máo, rồi đeo cặp chầm chậm đến trường.
Phương Hạ còn an ủi thím Triệu, cô nói trẻ con là vậy mà, lúc còn nhỏ, thỉnh thoảng cô cũng sẽ ghét đi học, khuyên bà ấy đừng nóng giận.
...
Thứ hai, mọi thứ đều bình thường. Sáng sớm, Phương Hạ dậy rồi ăn sáng qua loa với thím Triệu, hai người ra tiệm bắt đầu làm việc.
Phương Hạ xiên nướng đồ ăn ở sân sau, qua một lát, Trần Hoài đến thăm.
Anh mang theo ly trà mật ong bưởi, ngồi cạnh cô nói chuyện.
Chưa được bao lâu, thím Triệu đã vội vã chạy vào: "Vừa nãy thôi cô giáo chủ nhiệm của Tiểu Mẫn gọi điện, bảo thím phải đến trường gấp. Hai đứa trông quán giúp nhé."
"Vâng, thím yên tâm."
Thím Triệu tháo tạp dề, cầm túi xách đi ra ngoài. Phương Hạ còn nghe bà ấy vừa đi vừa nói: "Chắc chắn là con bé Tiểu Mẫn làm trò gì nữa rồi. Hôm qua nó còn nói không đi học, chờ lát nữa thím dạy cho nó một bài học."
Phương Hạ nói với Trần Hoài: "Chết rồi, bà ấy không đánh Tiểu Mẫn đó chứ?"
Trần Hoài – người từng phải mời phụ huynh lên trường – bảo cô đừng lo: "Em yên tâm đi, nếu thím Triệu muốn đánh Tiểu Mẫn trong trường thì thầy cô cũng sẽ cản. Bà ấy mà đưa con bé về đây, em cứ khuyên can là được, trước mặt đông người như vậy, bà ấy không làm gì con bé đâu."
Thím Triệu vội chạy đến trường, nhưng không ai ngờ được, chuyến đi này lại mang về hung tin – Tiểu Mẫn đã chết.
...
Tiểu Mẫn nhảy lầu tự sát.
Còn hung thủ? Là chính bản thân con bé, là tòa nhà ấy, là lũ bạn bắt nạt ở trường, là những kẻ chỉ đứng nhìn, hay chính cuộc đời tàn nhẫn này.
Phương Hạ và Trần Hoài đều buồn bã khôn xiết, cô bé đáng yêu, còn nhỏ tuổi thế kia...
Cái chết của Tiểu Mẫn khiến mọi người cảm thấy quá đột ngột, nhưng nghĩ kỹ lại thì mọi chuyện đều có dấu hiệu cả rồi.
Những trang vở bị xé, bài tập bị vẽ bậy, những lời nói mơ hồ trong giấc ngủ, và câu "em không muốn đến trường" bị người lớn xem nhẹ...
Những chi tiết nhỏ bé bị phớt lờ ấy đều là những lưỡi dao cứa vào tâm hồn Tiểu Mẫn. Từng nhát từng nhát, khiến cô bé không còn chút hy vọng nào để sống.
Người chồng làm việc ở xa nghe tin cũng vội vã mua vé về nhà, giải quyết chuyện tang lễ cho con gái. Nỗi đau này là cú sốc quá lớn cho thím Triệu, bà ấy chỉ muốn chết theo con, may mà có người thân ngăn cản, khuyên can.
Thím Triệu gặp chuyện đau lòng như thế, tiệm đồ nướng cũng không hoạt động được. Người chồng của bà ấy đứng ra đóng cửa tiệm, rồi sang nhượng lại.
Tin này lan ra rất nhanh, không tới hai ngày là hầu như tất cả mọi người trong thị trấn đều biết đến chuyện Tiểu Mẫn qua đời. Bọn họ bàn tán không ngớt.
Phương Hạ chỉ đi chợ, câu nói cô nghe được nhiều nhất là...
"Con bé đó ích kỷ quá, sao không nghĩ tới cha mẹ của nó."
"Đúng thế, chẳng biết lũ trẻ con bây giờ bị làm sao nữa, hở một chút là đòi tự sát, yếu đuối đến vậy à!"
Người sống vui vẻ thì ai lại đi tìm cái chết?
Nhưng thường thì có ai nhìn thấy những ấm ức của nạn nhân đâu?
Bọn họ chỉ biết gán cho cô bé những từ như "ích kỷ", "hèn nhát", vừa tỏ vẻ thương hại, vừa không quên trách móc.
Phương Hạ cúi đầu, dựa vào vai Trần Hoài.
Cô nói: "Trần Hoài, em không muốn sống ở đây nữa."