Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai
Chương 5: Thảo nào, trước nay chưa từng thấy cậu
Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng lúc đó, người nọ cũng quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau. Phương Hạ sững sờ trong giây lát, thế mà cô lại quay mặt đi trước.
Sau khi quay đi, cô chợt nhận ra mình đâu làm gì mờ ám mà phải tránh. Thế là cô lại quay đầu nhìn.
Trần Hoài khẽ nhếch môi cười, vẫy tay về phía Phương Hạ. Cô hiểu, dường như anh muốn cô đi sang phía anh. Cứ tưởng Trần Hoài có chuyện gì cần tìm mình, Phương Hạ bèn men theo bậc đá cạnh lan can đi xuống bờ sông.
“Cậu gọi tôi có chuyện gì?” Đến gần Trần Hoài, cô hỏi.
Trần Hoài bật cười thành tiếng, giọng nói có chút chói tai: “Chẳng phải cậu đang nhìn tôi sao, đến gần chút mới thấy rõ chứ.”
Phương Hạ lườm anh: “Đồ tự luyến, ai mà nhìn cậu. Tôi thấy hơi quen nên mới nhìn kỹ một chút thôi.”
“Được được được, lời cậu nói lúc nào cũng đúng.” Không hiểu sao, cứ nhìn thấy Phương Hạ là Trần Hoài lại muốn trêu chọc cô. Anh cầm cần câu, nhìn chăm chú mặt nước phẳng lặng, thản nhiên nói: “Nhưng nói thật là tôi không ngờ, xa như thế mà cậu vẫn nhận ra tôi!”
Ngày thường, khi gặp Phương Hạ ở tiệm đồ nướng, cô luôn tỏ ra lạnh lùng xa cách, như thể chỉ mỉm cười xã giao khi nói chuyện với khách.
Hôm nay, trông cô tràn đầy sức sống hơn nhiều, vẻ mặt cũng sinh động hơn.
Phương Hạ bất đắc dĩ lắc đầu: “Làm ơn đấy, cậu tự nhìn màu tóc của mình đi. Trong cái thị trấn này, ngoài cậu ra thì còn ai có mái tóc vàng chóe đâu.”
Trần Hoài đưa tay vuốt tóc, đồng tình: “Nói cũng đúng.”
Trong thị trấn, đa số là người lớn tuổi, khá cổ hủ và truyền thống nên rất ít người nhuộm tóc. Dù có nhuộm, họ cũng chỉ muốn nhuộm đen hoặc chọn những màu trầm, không quá nổi bật như xám.
Dường như chỉ có Trần Hoài là nhuộm những màu sắc chói mắt, rực rỡ và thu hút sự chú ý đến vậy. Nhìn khắp một lượt, chưa cần thấy rõ mặt, chỉ cần bắt gặp mái tóc vàng chói lóa kia là có thể biết chắc chắn đó là Trần Hoài – không thể sai vào đâu được.
“Hôm nay cậu không làm việc sao?” Trần Hoài hỏi bâng quơ, lại lén nhìn cô gái đứng cạnh.
“Không, thím Triệu cho mọi người nghỉ một ngày.”
Hôm nay Phương Hạ không buộc tóc, mái tóc dài đen nhánh rũ xuống bên vai. Làn gió nhẹ mơn man lướt qua, đuôi tóc bay lất phất hệt như nhành liễu bên bờ sông, khiến Trần Hoài ngẩn ngơ.
“Vậy cậu không ra phố chơi mà lại ra bờ sông làm gì?”
“Ngoài phố có gì vui đâu?”
“Hình như cũng đúng.” Trần Hoài gật gù. Hầu như chẳng có trò giải trí nào ở thị trấn này. Không có rạp chiếu phim, không có khu trò chơi, không có công viên, tiệm trà sữa cũng chỉ có duy nhất một tiệm – đúng là chẳng có gì hay ho.
Trần Hoài chỉ vào tảng đá sạch sẽ: “Vậy cậu ngồi đây xem tôi câu cá đi. Tôi đang thiếu người nói chuyện, ngồi một mình chán chết đây này.”
Dù sao cũng đang rảnh rỗi, dù giờ có về nhà thím Triệu cũng chỉ ngồi không. Phương Hạ bèn ngồi xuống tảng đá cạnh Trần Hoài. Cô quan sát, trong thùng nước bên cạnh đã có vài con cá. Xem ra, Trần Hoài này cũng là một tay lão luyện trong trò câu cá.
Những con cá lắc đuôi lội tung tăng, còn thổi bong bóng trong thùng.
“Có cá!” Phương Hạ nghe tiếng Trần Hoài, cô ngước lên. Đúng là mặt nước đang sóng sánh. Trần Hoài nhấc cần câu lên một cách chuyên nghiệp, anh thu dây câu, một con cá quẫy đành đạch bị kéo lên bờ.
“Thế nào? Giỏi chứ?” Trần Hoài gỡ con cá đang giãy giụa ra khỏi móc câu, cho vào thùng nước, hất cằm khoái chí nhìn Phương Hạ với ánh mắt khoe khoang. Cô nghiêng đầu nhìn anh, sóng mắt long lanh, chỉ cười mà không nói.
Anh vẫn thích khoe khoang trước mặt cô, thật ấu trĩ. Nhưng đúng là hành vi ấu trĩ này lại khiến cô thấy vui hơn, chứ không hề phản cảm.
Trần Hoài cầm mồi móc vào lưỡi câu, khẽ ném lưỡi câu xuống hồ, để nó chìm vào nước. Lần này, cô cứ tưởng anh sẽ kể cho cô nghe những “chiến tích lẫy lừng” đánh nhau, trốn học như lần trước, nhưng không phải vậy.
Anh nghĩ gì nói nấy, muốn hỏi gì cũng hỏi.
“Phải rồi, cậu đang ở đâu?” Trần Hoài hỏi.
Phương Hạ nói thật: “Ở nhà thím Triệu.”
“Cậu không phải người địa phương đây sao?”
“Ừ.”
“Thảo nào, tôi nói mà, trước đây sao tôi chưa từng thấy cậu.”
Thị trấn này không lớn, cũng chỉ có vài thôn gần đó. Trần Hoài sinh ra và lớn lên ở đây nên đã gặp hầu hết mọi người trong thị trấn. Dù không quen biết ai đó, Trần Hoài cũng sẽ thấy hơi quen mắt, nhưng Phương Hạ thì trông rất lạ.
Gió lướt qua, hai người trò chuyện câu được câu không. Ngồi bên bờ sông mát mẻ, hóng gió, tán gẫu và câu cá, cũng khá là thích ý.
Cũng vào buổi chiều này, Phương Hạ mới biết cô đi một mình từ một thôn nhỏ ở thị trấn Xương Lan, ngay cạnh thị trấn của anh.
Sau khi bà ngoại qua đời, cô không thể sống nổi ở nhà cậu mợ nên đành phải lang bạt. Nhưng cô nhút nhát và còn nhỏ tuổi nên không dám đi xa, bèn đến thị trấn Vân Giang.
Ánh mắt dịu dần, khung cảnh cũng trở nên mát mẻ hơn.
Thấy đã câu đủ cá, Trần Hoài thu dây câu, nhìn Phương Hạ đang ngồi cạnh mình: “Tôi phải về nhà rồi, cậu ngồi tiếp ở đây hay sao?”
Phương Hạ đứng dậy. Cô không ngờ mình đã ngồi bên bờ sông với Trần Hoài suốt cả buổi chiều.
“Tôi cũng về.”
Trần Hoài một tay xách xô cá, tay còn lại cầm đồ câu, bước lên bậc thềm. Chiếc xe máy của anh đỗ ngay trước cửa tiệm tạp hóa gần đó.
“Cậu trông cá giúp tôi nhé.” Trần Hoài đi tới gần xe, đặt thùng nước xuống, rồi bước vào cửa hàng. Nhìn bóng lưng anh, Phương Hạ gọi với theo: “Cậu đi đâu thế?”
“Chờ tôi một lát, tôi quay lại ngay.”
Trần Hoài đi vào tiệm, nói gì đó với chủ quán. Một lát sau, anh cầm hai túi nhựa đi ra.
“Cầm đi.” Trần Hoài nhét túi vào tay Phương Hạ, bảo cô: “Mở rộng túi ra.”
“Ồ.” Phương Hạ sờ miệng túi, phình túi ra để anh cho đồ vào. Anh đổ chút nước trong thùng cá vào đó, rồi bỏ vài con cá vào.
Sau khi chia đều hai túi cá, Trần Hoài đưa cho Phương Hạ một túi, túi còn lại anh đưa cho chủ tiệm tạp hóa.
Anh quay lại dọn đồ dưới đất, tra chìa khóa vào ổ, khởi động xe máy định phóng đi mất.
“Này, cá của cậu!” Phương Hạ tưởng anh quên nên tốt bụng nhắc nhở.
“Tặng cậu đấy!” Trần Hoài quay lại nhìn chăm chú vào cô, để lại một câu: “Cậu mang về đi, tối nay nấu ăn cùng nhà thím Triệu!”
Nói xong, anh giẫm chân ga phóng đi mất. Cái vẻ phong trần “lưu manh” kia trông bảnh đến lạ, nhưng ánh mắt lại rõ ràng nghiêm túc.
Phương Hạ không hiểu, nhưng cô luôn có cảm giác rằng, vốn dĩ anh sẽ không bất cần đời đến thế.