Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai
Chương 7: Cậu Đừng Buồn
Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Không phải vậy à?" Trần Hoài xấu hổ cào tóc: "Ai cũng nói vậy nên tôi tưởng..."
Phương Hạ không nói gì, một sự im lặng bao trùm hai người. Tiểu Mẫn ngẩng đầu lên khỏi bài tập toán, nhìn hai người chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng hiểu họ đang làm gì, nhưng cô bé có linh cảm rằng mình không nên ở lại đây lâu.
Tiểu Mẫn liền leo xuống ghế, chạy thoăn thoắt về phía sảnh trước.
"Mẹ ơi, con đói rồi, con muốn ăn hai xiên mực nướng."
"Ăn ăn, con chỉ biết có ăn thôi, con làm được bao nhiêu bài rồi?" Thím Triệu gõ ngón tay vào trán con bé, miệng trách mắng nhưng tay vẫn cầm mấy xiên mực đi vào bếp, dặn Tiểu Lý nướng cho con bé ăn.
Chỉ còn Trần Hoài và Phương Hạ ngồi ở sân sau. Nghĩ lại những gì Phương Hạ vừa nói, Trần Hoài hiểu ra rồi: "Vậy là cậu đỗ đại học nhưng không đi học?"
Vừa hỏi xong là anh hối hận ngay, tò mò thì tò mò nhưng cần gì phải khơi lại nỗi đau lòng của người khác, rõ ràng Phương Hạ đã càng thêm buồn bã.
"Tôi lắm chuyện quá." Anh vội vàng thanh minh: "Không nói chuyện này nữa, cậu đừng buồn."
"Không phải vậy." Cô đang trả lời câu anh vừa hỏi.
Phương Hạ cúi đầu, Trần Hoài không thấy rõ gương mặt cô, chỉ nghe được tiếng nói khẽ khàng, mong manh, yếu ớt: "Tôi không thi, không phải trượt, cũng không phải đỗ mà không đi học."
Chỉ một câu nhẹ nhàng như thể sắp tan biến vào làn gió, tan vào hư vô. Chỉ còn lại dấu vết rõ ràng duy nhất là những giọt nước mắt rơi xuống, làm ướt vạt áo. Vệt nước lan dần, kéo theo những ký ức đau đớn ùa về.
...
Một ngày trước khi Phương Hạ thi đại học, bà ngoại gói bánh ú, hấp bánh cao, rồi đi xe đến thị trấn để gặp cô. Bánh cao và bánh ú, "cao ú" đồng âm với "cao trung" (cao và trúng), mang ý nghĩa đỗ đạt cao.
Một chút cầu may, cũng là lời chúc tốt lành của bà, mà kỳ thi năm ấy cũng trùng với Tết Đoan Ngọ. Bà ngoại muốn mang đồ ăn đến trường cho Phương Hạ, tiện thể trò chuyện, động viên cô, nhưng bà không thể đến trường, mà đã gặp chuyện trên đường đến trường.
Rõ ràng khi lên xe bà vẫn còn khỏe mạnh, nhưng vừa xuống xe là chóng mặt. Bà chỉ tưởng mình bị say xe, muốn ngồi ở bồn hoa ven đường nghỉ ngơi, nghĩ bụng chỉ cần ngồi một lát là sẽ ổn.
Không ngờ bà chẳng thể đứng lên được nữa.
Khi Phương Hạ biết tin, bà đã được đưa đến bệnh viện trong thị trấn cấp cứu. Cô đứng trước cửa phòng cấp cứu, chỉ có một mình cô chờ đợi tin tức, rồi lại nhận được tin cấp cứu không thành công.
Cậu mợ và họ hàng nghe tin cũng lũ lượt chạy đến, chuẩn bị hậu sự cho bà ngoại. Phương Hạ ngồi trong góc nhìn mọi người qua lại, đầu óc cô rối như tơ vò.
Cô hoang mang, cô bất lực, không ai để ý đến cô.
Phương Hạ nghe bọn họ bàn bạc, mua bao nhiêu bộ tang phục, chọn ngày hạ táng, nên đưa thi thể bà lên thành phố hỏa táng hay đưa về quê chôn cất luôn. Phương Hạ không biết mình lúc này có thể làm gì, hay nên làm gì.
Cô nghĩ suốt đêm, cho rằng mình phải đi thi đại học, mong ước lớn nhất của bà là mong cô có thể thi đỗ vào một trường đại học tốt. Việc cuối cùng cô có thể làm vì bà là biến ước mơ này thành sự thật.
Phương Hạ lạy bà rồi về trường với cõi lòng kìm nén đau thương.
Trường trung học khá xa bệnh viện, hai nơi nằm ở hai đầu thị trấn. Cô gắng sức chạy thật nhanh, không một ai biết cô gái đang chạy trước mắt họ đang cố gắng đuổi theo điều gì.
Dọc đường, Phương Hạ nhìn thấy quán bánh bao, cô lấy số tiền lẻ còn lại, mua hai cái bánh bao chay, cố gắng nuốt trôi.
Cô ép mình cắn từng miếng, nhạt nhẽo vô vị. Nước mắt hòa lẫn vào từng miếng bánh, khiến cô chỉ cảm thấy vị cay đắng tột cùng.
Thời gian đã gấp lắm rồi, Phương Hạ vội vàng chạy vào cổng trường, cô bước nhanh về ký túc xá, lấy giấy tờ tùy thân và thẻ dự thi, rồi lao về tòa nhà nơi có phòng thi.
Làn mưa bụi lất phất rơi, màu xám xịt dần trở nên sẫm hơn.
Lạ thật, ngày thi luôn bị màn mưa bao phủ, như thể cố tình tô đậm thêm nỗi buồn vậy.
Dì lao công đang dọn dẹp đống bài tập và sách vở bị các học sinh ném xuống sau trận ăn mừng đêm qua.
Đài phát thanh bắt đầu phát thông báo: "Giám thị, xin mời các thí sinh vào phòng thi", giọng đọc chuẩn phổ thông và tiếng nhạc piano "One Man's Dream" du dương vang vọng khắp ngôi trường.
Các học sinh bước nhanh hơn một cách vô thức trên đường đi thi, khung cảnh vội vã và tràn đầy lo âu.
Sáng hôm trước, giáo viên chủ nhiệm đã thông báo cho họ biết phòng thi của mình ở đâu. Phương Hạ biết cô thi ở tầng năm.
Cô bước lên cầu thang với những bước chân chệnh choạng, sức lực đã cạn kiệt, đầu nặng trĩu, không thể ngẩng lên được. Cô bấu móng tay vào lòng bàn tay mình, dùng cơn đau để nhắc nhở bản thân phải giữ tỉnh táo.
Nhưng không có tác dụng.
Trong lúc xếp hàng chờ kiểm tra an ninh và thẻ căn cước công dân, Phương Hạ ngất xỉu. Trời đất quay cuồng trước mắt, rồi cô bất tỉnh nhân sự.
...
Lúc Phương Hạ tỉnh lại, cô đang nằm trong phòng y tế trường, những người bên cạnh đều nhìn cô với ánh mắt tiếc nuối.
Phương Hạ ngơ ngác, mãi đến khi thấy được đồng hồ trên tường, cô mới nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì. Hóa ra mọi người đã thi xong một môn, và kỳ thi toán buổi chiều cũng đã trôi qua được một nửa...
Không có 300 điểm hôm nay, hình như cũng chẳng cần phải đi thi các môn ngày mai nữa.
Phương Hạ vẫn chưa nói gì, đã có người liên tục an ủi cô.
"Em đừng buồn, em học giỏi mà, chờ năm sau, biết đâu em sẽ đỗ vào một trường đại học tốt hơn."
"Thất bại là mẹ thành công, sau này em sẽ càng ngày càng giỏi giang, đừng nghĩ quẩn vì sự cố nhất thời này."
"Đúng vậy, đúng vậy, cuộc đời em còn dài lắm, lần này không được thì mình làm lại lần sau, rồi em sẽ đỗ thôi."
"Em còn nhỏ mà, sau này khi em lớn hơn rồi sẽ hiểu, chuyện bây giờ em cảm thấy như trời sụp đất lở, nhưng chẳng là gì trong cả quãng đường đời của em. Tất cả đều là chuyện nhỏ, chuyện nhỏ rồi sẽ qua thôi."
Điều bất ngờ là Phương Hạ lại không thấy buồn. Cô cứ tưởng mình sẽ gào khóc nức nở một trận, hoặc muốn tự sát, muốn lên sân thượng tìm đến cái chết – nhưng cô không như thế.
Lòng cô bình tĩnh đến lạ.
Phương Hạ nằm xuống giường, ngơ ngác nhìn trần nhà phòng y tế, cô nghĩ, chắc đây là số phận nhỉ.
Trong 24 tiếng, cô đánh mất, cô bỏ lỡ.
Phương Hạ chẳng sở hữu được nhiều thứ, cô có bà ngoại, có một ước mơ, chỉ vậy thôi.
Giờ thì sao đây?
Không còn bà, ước mơ cũng tan nát.
Cứ như ông trời đang đùa cợt, trong hơn hai mươi tiếng đồng hồ ngắn ngủi đó, mọi thứ ít ỏi mà cô trân quý nhất đều bị cướp đi.