Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai
Chương 8: Anh Trần Hoài nhờ em đưa cho chị thứ này
Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày tháng làm việc yên bình cứ thế trôi đi. Hoa thạch lựu đã tàn, nhường chỗ cho hướng dương bắt đầu kết hạt, giàn đậu trĩu quả. Thím Triệu hái nhiều đậu, xào cho mọi người ăn.
Chẳng mấy chốc, tiếng ve cũng dần thưa thớt.
Tiết Đại Thử đã qua, chẳng mấy chốc sẽ đến Lập Thu, mùa hè năm nay sắp kết thúc rồi.
Lúc này, Tiểu Mẫn vẫn là người buồn rầu nhất tiệm.
Kỳ nghỉ hè đã trôi qua hơn một nửa, nhưng Tiểu Mẫn vẫn còn rất nhiều bài tập chưa làm. Thím Triệu đành đưa cô bé đến tiệm mỗi ngày, để Phương Hạ trông coi cô bé làm bài tập.
Một chiếc bàn được kê dưới gốc cây lựu. Tiểu Mẫn gục đầu bên bàn làm bài tập, Phương Hạ ngồi cạnh bào khoai tây, tiện thể quan sát cô bé.
Điện thoại của cô đặt trên bàn. Cô hứa với Tiểu Mẫn, mỗi khi chép xong hai đoạn văn hay, cô bé sẽ được chơi Candy Crush mười phút.
Mỗi ngày, Trần Hoài vẫn đều đặn lái xe giao rau cho tiệm đồ nướng vào lúc hoàng hôn. Phương Hạ và anh cùng sắp xếp, kiểm kê đồ ăn. Sau đó không lâu, lại thấy anh ngồi xuống chiếc ghế mà cô vừa ngồi.
Cô không để ý đến, đi vào bếp giúp mọi người chuẩn bị món khác.
Tiểu Mẫn nhìn bài tập trước mặt với vẻ mặt oán hận ngàn đời, chợt thấy Trần Hoài cười tủm tỉm. Anh hỏi: "Em có thích tỷ Phương Hạ của em không?"
"Thích chứ, tỷ Phương Hạ vừa thông minh vừa đối xử tốt với em, còn mua que cay cho em ăn nữa." Tiểu Mẫn nghiêm túc nói, ngây thơ nghĩ ngợi: "Nếu tỷ ấy còn làm bài tập giúp em nữa thì em sẽ càng thích tỷ ấy hơn."
"Thế thì không được, em phải tự làm, làm một học sinh ngoan." Tuy đôi lúc Trần Hoài có hơi cợt nhả, nhưng anh tuyệt đối không bao giờ dạy bừa cho con nít.
Tiểu Mẫn liền hỏi: "Vậy anh Trần Hoài có phải là học sinh ngoan không?"
"Không đâu." Trần Hoài thản nhiên đáp: "Thế nên em đừng bắt chước anh, em phải học theo tỷ Phương Hạ ấy, tỷ ấy là học sinh ngoan."
Tiểu Mẫn gật gù nửa hiểu nửa không: "Vâng."
Đang lúc đó, điện thoại di động trên bàn rung lên, là thông báo tin nhắn mới. Trần Hoài vô thức liếc nhìn.
Anh thề rằng tuy hơi tò mò, nhưng anh không hề có ý xem lén. Thế nhưng tin nhắn lại hiện ngay trên màn hình, rõ ràng mồn một trước mắt anh.
Chỉ một câu đơn giản, không quá mười chữ, anh có thể đọc rõ ràng.
[Hạ Hạ, chúc mừng sinh nhật nhé!]
"Sinh nhật?" Trần Hoài nhìn Tiểu Mẫn: "Hôm nay là sinh nhật của Phương Hạ sao?"
Cô bé lắc đầu như trống bỏi: "Em đâu biết."
Đúng vậy, cô bé còn nhỏ như thế, nhớ được sinh nhật của mình đã là tốt lắm rồi, sao có thể nhớ sinh nhật của Phương Hạ được chứ. Vừa hay Phương Hạ bưng đồ ăn tới, Trần Hoài liền hỏi thẳng: "Hôm nay là sinh nhật cậu à?"
Phương Hạ khựng lại: "Sao cậu biết?"
Trần Hoài không giấu giếm, anh nói: "Lúc nãy có người gửi tin chúc mừng sinh nhật cậu, tôi vô tình nhìn thấy."
Anh nhấn mạnh: "Tôi vô tình thật đó, không cố ý nhìn lén đâu."
"Không sao, thấy thì thấy thôi." Phương Hạ đặt đồ lên bàn, cầm que tre xiên thức ăn.
Cô vừa rửa tay nên không tiện cầm điện thoại, định làm xong rồi mới hồi âm.
Trần Hoài kề sát vào: "Vậy hôm nay cậu bao nhiêu tuổi?"
"19 hả?"
"18." Phương Hạ lạnh nhạt đáp.
Thật ra, khi Phương Hạ đến trấn Vân Giang, cô vẫn chưa đầy 18 tuổi. Cô sợ thím Triệu thấy mình còn quá nhỏ sẽ không nhận vào làm, nên mới nói dối là mình đã đủ 18 tuổi.
"Vậy cậu nhỏ tuổi hơn tôi rồi, một tháng trước là tôi đã đủ 18." Trần Hoài nhìn Phương Hạ, giọng nói dịu đi: "Sao cậu không nói sớm chút để mọi người còn chúc mừng chứ."
Phương Hạ cụp mắt: "Có gì hay mà chúc."
Sinh nhật của Phương Hạ cũng là ngày giỗ mẹ cô.
Đã quá lâu rồi, chính bản thân cô cũng cảm thấy dường như mình không nên ăn mừng ngày sinh nhật này. Cuộc đời đã khó nhọc đến thế, chúc mừng hay chúc phúc có đáng gì đâu.
Từ trước đến giờ, chưa từng có ai ngoài bà ngoại nhớ đến sinh nhật cô. Bà mua cho cô vài viên kẹo, nấu món mì trứng nóng hổi cho cô ăn. Năm nay không còn bà nữa, cô lại càng không cần tổ chức sinh nhật.
Chỉ lớn thêm một tuổi thôi, lớn lên cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, không cần chúc mừng hay chúc phúc gì cả.
"Phương Hạ, mau đi lấy thêm một bình trà!" Tiếng thím Triệu gọi kéo Phương Hạ về thực tại. Cô ngừng việc đang làm, nhanh nhẹn đáp lời: "Có liền ạ!"
Trần Hoài nhìn bóng lưng tất tả kia, tim anh như bị kim châm đau nhói. Tuổi 18 là một dấu mốc khá đặc biệt trong đời người. Trần Hoài từng xem trên mạng, con nhà giàu thường tổ chức lễ thành niên linh đình, nào bánh kem, váy công chúa, bóng bay, quà cáp chất thành núi.
Chẳng lẽ ngày sinh nhật của Phương Hạ chỉ trôi qua lặng lẽ như thế này sao?
Ngay cả anh, vào sinh nhật của mình cũng có món mì trường thọ do bà nội tự tay nấu, vậy mà Phương Hạ lại chẳng có gì cả.
Trần Hoài lấy điện thoại ra xem giờ, hôm nay anh đến sớm, còn hơn một tiếng mới đến giờ đi làm.
"Tiểu Mẫn." Trần Hoài vẫy tay gọi Tiểu Mẫn: "Em giúp anh một việc, anh sẽ mua kẹo cho em, được không?"
Tiểu Mẫn chớp chớp mắt, suy nghĩ một lát: "Được ạ, nhưng em không muốn ăn kẹo, em muốn ăn sô cô la."
"Được."
Trần Hoài ngồi thêm một lát rồi bảo phải đi.
"Mẹ ơi." Tiểu Mẫn cũng chạy theo anh: "Anh Trần Hoài nói sẽ mua sô cô la cho con, con ra ngoài chút ạ."
"Con bé này, sao lại đòi người khác mua đồ cho mình ăn."
"Không phải ạ." Trần Hoài vội giải thích hộ: "Cháu tự nguyện mua cho cô bé ấy chứ. Tỷ Phương Hạ nói hôm nay cô bé làm bài tập tốt nên cháu mua thưởng cho cô bé."
Bấy giờ, thím Triệu mới đồng ý: "Được rồi, con đi đi, đừng ham chơi nhé, sớm về học bài đấy. Cô giáo nói còn phải chuẩn bị nội dung cho học kỳ sau đấy."
"Con biết rồi ạ!" Tiểu Mẫn vui vẻ, hào hứng chạy theo Trần Hoài ra cửa.
...
Khách khứa lần lượt vào quán. Phương Hạ vội vàng tiếp đón khách, gọi món, lên món, không để ý Tiểu Mẫn đã về từ lúc nào.
Đến tối, sau khi tiễn vị khách cuối cùng ra về thì trời đã quá 12 giờ đêm. Tiểu Mẫn buồn ngủ, đã gục trên bàn từ lâu.
Phương Hạ dọn dẹp xong xuôi, liền theo thím Triệu về nghỉ ngơi. Thím Triệu cõng Tiểu Mẫn trên vai, chầm chậm về nhà.
Đã bao đêm như thế, ba người họ đi trên con đường nhỏ, gió đêm lay động vạt áo, ánh đèn đường kéo bóng họ dài lê thê.
Phương Hạ vội vàng rửa mặt xong, mở điện thoại ra. Đã qua 0 giờ đêm từ lâu, sinh nhật của cô đã trôi qua một cách âm thầm như vậy. Cô lật chăn lên chuẩn bị ngủ, nhưng chưa kịp nằm xuống thì đã sờ phải thứ gì đó trong chăn – một vật khá cứng và lạnh ngắt.
Phương Hạ giật mình giật mạnh chăn lên, hóa ra đó là một quả cầu thủy tinh. Cô cầm quả cầu lên, quan sát kĩ càng. Lớp thủy tinh trong suốt, bóng nhẵn. Bên trong là một cô công chúa mặc váy hồng, ngồi cạnh lâu đài.
Chỉ cần khẽ lắc, những bông tuyết trắng li ti rơi xuống, như thể tuyết thật đang bay. Nhấn nút ở phần đế, quả cầu liền phát sáng, lung linh hệt như trong truyện cổ tích.
Phương Hạ sững người, không hiểu vật này từ đâu mà có. Cô lục tìm trong chăn thêm chút nữa, thấy một hộp sô cô la nhân kem và một tờ giấy nhỏ.
Chữ viết nghiêng ngả, xiêu vẹo, non nớt của trẻ con, nhưng rất đáng yêu.
[Đây là quà anh Trần Hoài nhờ em đưa cho chị.]