Mùi Hương Mê Hoặc
Gặp Lại Ác Mộng
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay là một ngày đẹp trời, Thảo, cô gái 22 tuổi, cảm thấy tâm hồn bay bổng như trên mây. Vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, cô không thể không vui. Bởi lẽ, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo, sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, một công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng, nếu cô không gặp phải người đàn ông đó – người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại.
[Quay lại thời gian một tuần trước]
Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo), giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt. Vì nể tình bạn, Thảo cũng đồng ý cho vui, nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan đã sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi, nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người. Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn mình. Vì vậy, cô ta đã giả vờ xem Thảo như chị em thân thiết, giới thiệu cho Thảo một người đàn ông nhằm mục đích làm nhục, khiến Thảo phải xấu hổ trước Phúc và mọi người.
Tại Nhà của Lan:
- Alo? Anh Nhã đã đến nơi chưa? Chị ấy xinh lắm, anh cứ từ từ mà tận hưởng nhé. Em sẽ chuyển khoản phần còn lại sau khi xong việc, nhớ gửi ảnh cho em đấy.
Thảo vẫn hoàn toàn không hay biết gì. Cô mặc một chiếc váy màu xanh ngọc, điểm xuyết những bông hoa thạch thảo màu trắng, vừa tôn lên vóc dáng thanh mảnh cùng làn da trắng mịn, lại không hề phô trương. Mái tóc chấm lưng uốn nhẹ được cặp nửa đầu bằng một chiếc kẹp nơ màu trắng, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng. Mặc dù Thảo chỉ đồng ý buổi hẹn này vì phép lịch sự, cô vẫn muốn thể hiện sự tôn trọng đối với buổi xem mắt.
Thảo đọc tin nhắn ghi địa chỉ buổi hẹn mà thầm nghĩ: buổi xem mắt này có vẻ khoa trương quá không? Địa chỉ được đặt tại một Khách Sạn và Nhà Hàng Nhật Bản, nơi có các phòng riêng biệt, dành cho hội họp, các cặp đôi hoặc những ai muốn có không gian riêng tư để thư giãn.
Phòng 206. Thảo bước vào, cô hơi sững người, bởi phòng ăn riêng này đúng kiểu dành cho tình nhân. Bàn ăn được trang trí nến và rượu vang vô cùng sang trọng, bên trong còn có cả phòng nghỉ và nhà tắm. Dù hơi e ngại, nhưng vì tin tưởng Lan, cô vẫn mạnh dạn bước vào. Người đàn ông đã ngồi sẵn đợi Thảo. Thấy cô bước vào, hắn ta hơi bất ngờ, đứng hình vài giây, cứ như lần đầu tiên gặp được người đẹp đến thế. Hắn ta tầm 28-30 tuổi, mặc một bộ vest trông khá lịch lãm. Hắn ngồi vắt chéo chân nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ cũng đã 7 giờ tối, ánh đèn đường ngoài kia trông thật rực rỡ, còn ánh đèn vàng dịu trong phòng lại khiến không gian trở nên thanh tịnh lạ thường.
Thảo cất tiếng.
- Anh Nhã phải không ạ? Em là Thảo, bạn của Lan!
- Ừ chào em, em xinh thật đấy, không ngờ gặp ở ngoài còn xinh hơn trong ảnh nhiều!
Nhã luống cuống đáp lời, kéo ghế mời Thảo ngồi, nhưng đôi mắt hắn không thể rời khỏi bờ vai trắng ngần của cô, thầm nở một nụ cười đắc ý. Nhã nói:
- Em đi có xa không? Em uống nước đi rồi chúng ta gọi món nhé!
- Dạ, chỗ này cũng hơi xa chỗ em, em đi mất gần 30 phút. - Thảo lịch sự đáp lời, sau đó cầm ly nước lên uống một ngụm. Cô không thể ngờ rằng chính ly nước này sẽ khiến cuộc đời mình trở nên đầy biến động về sau.
Ly nước đã bị bỏ sẵn thuốc kích thích liều cao. Dù chỉ uống một ngụm, nhưng cơ thể cô đã dần nóng ran. Thảo lại nghĩ có lẽ do đi đường xa nên hơi nóng, cô bèn uống thêm một ngụm nữa. Nhã ngồi đối diện, nở một nụ cười đầy gian xảo. Lúc này, Thảo đã cảm nhận được có gì đó không ổn: đầu hơi đau, chóng mặt, mắt hoa lên và toàn thân bỏng rát. Thấy Thảo chống tay lên đầu, Nhã liền bước tới hỏi han, bàn tay hắn ta đặt lên vai cô.
- Em không sao chứ?
Tuy chưa bao giờ gặp phải trường hợp như vậy, nhưng cô cũng đã đủ tuổi để nhận ra rằng trong nước có vấn đề và người đàn ông này đang có ý đồ xấu với mình. Thảo gồng hết sức cố đứng dậy, nhưng bàn tay to lớn của hắn đè chặt lên vai cô, khiến cô không thể nhúc nhích nổi. Nhã cúi xuống sát lại gần mặt cô, môi hắn khẽ lướt nhẹ lên má rồi lên tai, khiến cả cơ thể Thảo bị kích thích, không ngừng run rẩy. Thấy thuốc có vẻ đã ngấm, hắn liền nhấc bổng cô lên, bế vào trong phòng ngủ. Mặc cho cô cố gắng giãy giụa, hắn ném cô xuống giường và bắt đầu cởi áo vest. Thảo biết nếu giờ càng cố chống đối thì chỉ càng làm hắn nổi thú tính thêm. Cô giả vờ ngoan ngoãn nằm im. Khi hắn tiến sát lại gần, cô giả vờ thuận theo ý hắn, vuốt ve tóc hắn.
- Cô bé ngoan, như vậy thì anh sẽ không làm em đau, nghe nói đây là lần đầu của em phải không?
Nghe lời hắn, Thảo thấy hơi chua chát. Chắc chắn cô không muốn mất đi lần đầu tiên của đời con gái một cách nhục nhã như vậy. Lúc Nhã cúi xuống hôn lên tai cô, mặc dù cảm giác kỳ lạ ấy khiến cơn nóng ran trong người trở nên dễ chịu, nhưng Thảo vẫn đủ tỉnh táo để nhân lúc Nhã đang đắm chìm trong dục vọng, không chút đề phòng, mà co gối đá mạnh vào đúng hạ bộ của hắn. Nhã bị đánh bất ngờ, đau đến chảy nước mắt, nằm co quắp trên giường. Nhận thấy đây là cơ hội tốt, Thảo liền chạy vội ra ngoài, vừa kịp nhặt lấy túi xách tìm điện thoại gọi cầu cứu. Vì thuốc liều khá cao đã bắt đầu ngấm dần, những bước đi của Thảo trở nên khó nhọc và nặng nề. Mắt cô hoa lên đến mức không nhìn rõ để mở danh bạ gọi điện. Đi được một đoạn, cô thấy tên Nhã đang gào lên và đuổi theo. Lúc này, nghĩ chắc khó thoát được rồi, cô liền thấy một căn phòng riêng gần đó đang mở cửa hờ, một cô lao công đang lau dọn bên trong chuẩn bị đi ra ngoài. Thảo liền chạy vội vào trong phòng và khóa cửa lại.
Nhã chạy ra ngoài không thấy bóng Thảo đâu, nghĩ cô đã chạy ra ngoài sảnh nên vội vàng đuổi theo hướng thang máy. Cô lao công thấy Thảo đi vào, nghĩ là khách của phòng này, chỉ lịch sự cúi chào rồi đi ra ngoài. Từ trong phòng, Thảo ngó qua ống nhòm ở cửa, thấy Nhã đã quay lại. Cô giật mình ngồi sụp xuống, hai tay che miệng, không dám lên tiếng.
- Alo, Con Thảo nó thoát rồi. Mẹ kiếp, cô tự lo liệu đi, nếu không chuyển nốt phần còn lại sẽ không xong với tôi đâu nhé, nghe rõ chưa Nguyễn Phương Lan.
Tiếng Nhã quát qua điện thoại vang vọng ngoài hành lang. Vậy là đúng như cô đã nghĩ, cô đã quá thật thà, dễ dàng tin tưởng mọi người, nên mới bị hại thê thảm đến mức này.