Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 2: Làm ơn, hãy giúp tôi
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo đưa mắt nhìn quanh, không thấy một bóng người. Căn phòng đã được dọn dẹp tinh tươm, chắc hẳn vừa có khách sử dụng xong. Cô quyết định tạm trú ở đây một lát. Vì quá mệt mỏi, Thảo chỉ còn sức bước thêm vài bước vào trong rồi đổ vật xuống giường. Cô muốn nằm nghỉ một lát cho tỉnh táo hẳn rồi mới dám ra ngoài, bởi không biết tên Nhã kia đang ở đâu, liệu hắn có đang tìm mình không. Nghĩ đến sự việc vừa nãy, Thảo không khỏi rùng mình, cơ thể vẫn nóng ran, đầu óc quay cuồng như chong chóng.
Thảo gần như mơ hồ, chiếc váy trên người khiến cô vô cùng khó chịu. Cô nằm sấp, kéo khóa váy sau lưng xuống rồi cởi bỏ nút áo ngực, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Có lẽ do tác dụng của thuốc, Thảo bắt đầu có những hành động bản năng. Cô tự vuốt ve bầu ngực căng tròn của mình, đôi môi không ngừng phát ra những âm thanh kỳ lạ.
Lúc này, Thảo đang chìm đắm trong ảo giác, hoàn toàn không hề hay biết có một người đàn ông vừa bước ra từ phòng tắm. Mái tóc anh ướt rượt rũ xuống, trên người chỉ khoác độc một chiếc áo choàng. Vừa rồi, anh đã nhờ cô lao công đến dọn dẹp phòng rồi vào tắm. Do tiếng vòi nước chảy nên anh không nghe thấy tiếng động của Thảo bên ngoài. Khi bước vào phòng ngủ, anh hơi giật mình, khẽ nhíu mày khó hiểu khi thấy một cô gái đang có những hành động kỳ lạ trên giường của mình. Anh liền tiến đến bên cạnh, cúi xuống, nâng cằm Thảo lên. Khuôn mặt xinh xắn, đôi môi đỏ mọng không ngừng rên rỉ khiến bản năng đàn ông trong anh khẽ phản ứng.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay, Thảo lúc này đã hoàn toàn mất đi lý trí. Cô chỉ muốn được giải tỏa, cảm giác này khiến cô như phát điên. Thảo nhào người lên, ôm lấy cổ người đàn ông, kéo anh xuống.
- Làm ơn! Xin hãy giúp tôi! Thảo nói trong mơ hồ, cầu mong được giải thoát.
Nhưng không, hành động bất ngờ của Thảo khiến anh mất thăng bằng, đổ ập xuống đè lên người cô. Chiếc váy lúc này đã bị kéo tuột quá ngực. Lồng ngực mát lạnh vừa tắm xong của anh chạm vào hai bầu ngực nóng bỏng của cô. Cảm giác mát lạnh khiến Thảo thích thú, cô ôm chặt lấy cổ anh, phần thân dưới khẽ cọ xát, chạm vào những nơi nhạy cảm. Thực sự lúc này anh đang cố gắng hết sức để kiềm chế, anh có thể nhận ra cô gái này đã bị bỏ thuốc. Nhưng hành động của Thảo đã khiến anh hiểu câu nói đó theo một nghĩa khác: "Phải chăng cô ta đang cầu xin mình giúp cô ta giải tỏa?"
Anh đưa tay vuốt những sợi tóc xõa trên khuôn mặt cô, ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang đỏ ửng. Một mùi hương phảng phất quanh người cô, sự quyến rũ mê hoặc này khiến anh không thể kìm lòng, đành cúi xuống đặt môi lên môi cô. Thảo cảm thấy được thỏa mãn, vô cùng dễ chịu, cô nhiệt tình đáp lại nụ hôn ngày càng mãnh liệt của anh. Đôi tay anh không ngừng vuốt ve hai bầu ngực căng tròn, đôi môi dần di chuyển xuống cổ, xuống ngực, những nụ hôn thật mạnh để lại trên làn da cô những vết ban đỏ như những nụ hoa anh đào.
Sau khi trang phục được cởi bỏ, thân hình đẫy đà của Thảo khiến khóe môi anh khẽ cong lên. Anh mở hộc tủ đầu giường, xé một chiếc bao rồi từ từ tiến vào. Cảm giác chật chội như bị siết chặt khiến anh phải gồng mình, thở hắt ra. Còn thân hình nhỏ bé của Thảo, khi bị vật lạ xâm nhập, không chịu được đau đớn mà hét lên. Một dòng máu nhỏ khẽ chảy ra, thấm đỏ ga giường. Thì ra đây là lần đầu tiên của cô. Biểu cảm của người đàn ông trở nên khó hiểu, có vẻ anh đã hiểu được cảm giác của cô, liền bắt đầu chậm nhịp hơn.
Sau khi Thảo đã quá mệt mỏi mà thiếp đi, anh nhẹ nhàng đắp cho cô một chiếc chăn mỏng. Nhìn dáng vẻ cuộn tròn của Thảo khi ngủ, anh bất giác mỉm cười, đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trên mặt cô sang một bên, khẽ chạm vào đôi môi nhỏ nhắn. Dường như có một cảm xúc lạ lẫm đang dâng trào trong lòng anh lúc này.
Thảo tỉnh giấc thì trời đã là chín giờ sáng. Toàn thân đau nhức, cô cố gắng gượng dậy, ôm lấy cái đầu đau như búa bổ. Chậm rãi nhìn quanh, không một bóng người. Căn phòng đã trở nên gọn gàng như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Trên người cô là một chiếc áo sơ mi trắng dài, vẫn còn thoang thoảng mùi nước xả vải. Quần áo và túi xách của cô được xếp gọn gàng trên bàn, bên cạnh có một ly nước vẫn còn hơi ấm, dưới ly là một chiếc phong bì.
Thảo cố gắng lục lọi ký ức để nhớ xem tối qua đã xảy ra chuyện gì mà cô lại ở đây trong bộ dạng này. Liệu có ai đã giúp đỡ cô chăng? Những ký ức đứt đoạn dần dần hiện về. Phần thân dưới của Thảo chợt phát ra những cơn đau âm ỉ. Cô vội lật chiếc chăn lên, quả nhiên đúng như cô nghĩ, dưới tấm ga giường trắng muốt có một vùng đã nhuốm đỏ. Vậy là cô vẫn không tự cứu được bản thân. Nhưng người đàn ông tối qua là ai? Nhìn chiếc phong bì, cô đã hiểu ra rằng, chắc hẳn người đó đã nghĩ cô là một cô gái bán hoa được sắp đặt cho anh ta. Cũng đúng thôi, vì chính cô đã tự mình leo lên chiếc giường này.
Thảo cố gắng nhớ lại khuôn mặt của người đàn ông đó. Chắc chắn không phải tên Nhã. Trong ánh đèn mờ ảo, cô vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy một gương mặt vô cùng tuấn tú với đôi mày đen, sống mũi cao, mái tóc hơi dài phủ qua trán. Nếu không phải trong cơn mê, có lẽ cô cũng khó lòng thoát khỏi ánh mắt ấy. Cảm giác vừa xấu hổ vừa rối bời, nhưng nghĩ đến tên Nhã, lòng cô lại nhẹ nhõm phần nào vì không phải là hắn ta. Cô đã nhận ra Lan đã lừa mình như thế nào, và cô ta đã không đạt được mục đích xấu xa của mình. Còn người đàn ông tối qua, xem xét tình hình căn phòng hiện giờ, có lẽ anh ta cũng không phải người xấu. Anh ta đã bỏ đi như vậy, chắc chỉ xem cô như người tình một đêm và sẽ không bao giờ gặp lại. Thảo mong là như vậy, vì trong cuộc sống này, chỉ cần lướt qua nhau thì sẽ trở thành người xa lạ. Một người không biết tung tích thì càng không dễ gì mà gặp lại.