Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 101: Mọi chuyện cứ để anh lo!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Em tưởng anh đi rồi!
- Anh sao có thể để em một mình lại đây được.
- Anh lo em sẽ lấy mất thứ gì quý giá à?
Mẫn phì cười, anh ghé sát tai cô nói nhỏ: - Thứ quý giá nhất ở đây rồi!
Hơi thở của Mẫn làm Thảo nhột mà khẽ rụt người lại. Vẫn luôn biết cách lấy lòng mọi cô gái như vậy sao? Những lời mật ngọt khiến người khác nổi hết da gà thế mà anh lại thốt ra một cách dễ dàng đến vậy. Thảo đẩy Mẫn ra, ánh mắt nghiêm túc nhìn vào Mẫn.
- Bây giờ anh có thể nói với em không?
- Nói gì? - Mẫn đưa tay vờn những sợi tóc vương trên vai Thảo, vẻ mặt chẳng hề nghiêm túc chút nào.
Thảo cáu giận giật tóc mình lại, vén sang một bên, nhìn chằm chằm vào Mẫn.
- Rốt cuộc là anh có chuyện gì không thể nói với em được sao? Từ hôm anh rời khỏi nhà em, như biến thành con người khác vậy, em muốn biết lý do?
- Anh cũng muốn biết người đàn ông tên Tuấn Anh là ai?
Mẫn đúng là một con sói già, có thể dễ dàng chuyển chủ đề. Thảo tròn mắt nhìn anh.
- Sao anh biết anh ấy?
Thảo nhớ Mẫn chỉ gặp Tuấn Anh đúng một lần vào hôm ra mắt sản phẩm, không thể nào biết được tên anh ấy. Cô nghi ngờ nhìn Mẫn không chớp mắt. Bỗng chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông, Thảo mới giật mình vì nhớ ra mình đã quên mất việc muốn làm. Số điện thoại gọi đến là của Nga, Thảo hắng giọng vài tiếng rồi mới bấm nghe.
- Alo tao đây!
- Mày về nhà chưa?
Thảo ngượng ngùng nhìn sang Mẫn. Câu hỏi của Nga bình thường như việc đã biết tối qua cô đã qua đêm ở ngoài. Thảo nghĩ có thể do Nga gọi điện đến và Mẫn đã nghe máy, cô rụt rè đáp.
- Chưa, tao có việc đột xuất nên chút nữa mới về!
- Thế hôm nay mày không đi làm à? - Ừm!
- Ừ vậy thôi nhé, tao làm đây!
Thảo tắt máy, kiểm tra điện thoại, thấy được tin nhắn tối qua Mẫn đã gửi cho Nga. Cô kinh ngạc nhìn sang anh: - Sao anh biết mật mã?
- Đơn giản thôi mà, chắc mật mã nhà em là ngày sinh của cả hai nhỉ?
Thảo tiếp tục tròn mắt, chỉ cần nhìn biểu cảm của Thảo là đủ biết anh đã đoán trúng rồi. Mẫn bật cười lắc đầu.
- Anh đừng có mà đắc ý, anh còn chưa trả lời chuyện của em đâu!
Thảo tìm số trưởng phòng Hà định gọi xin nghỉ làm, Mẫn liền cầm lấy điện thoại của cô đặt xuống, rồi kéo cô lại gần. Thảo vùng vằng né tránh, muốn với tay lấy lại điện thoại.
- Em còn chưa xin nghỉ làm mà. - Đừng lo, anh đã giải quyết rồi!
Thảo lại ngạc nhiên nhìn Mẫn, "không lẽ anh ta đã gọi cho trưởng phòng để xin phép nghỉ làm cho mình? Như vậy chẳng phải quá lộ liễu rồi sao? Hôm qua đi gặp giám đốc, hôm nay lại mất tích, người ngu đến mấy cũng đoán ra được chuyện gì đã xảy ra." Thảo không vui nói.
- Anh muốn cả công ty này nhìn em với ánh mắt soi mói sao? Chuyện gì cũng không nói trước với em một tiếng, cứ tự làm theo ý mình như vậy!
Mẫn đưa tay lên má cô xoa xoa, dịu dàng nói: - Có những chuyện em không nên biết thì tốt hơn!
Thảo cau có, giận dỗi quay mặt đi: - Vì không biết mới khiến em ra nông nỗi này!
Mẫn đưa tay ôm cô vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc dài của cô.
- Ngoan! Chỉ cần em ở bên anh là được, đừng suy nghĩ nhiều, mọi chuyện cứ để anh lo!
Thảo im lặng nằm trong vòng tay ấm áp. Mẫn vẫn chưa chịu tâm sự với cô, nhưng cô cũng không muốn rời xa vòng tay này nữa. Giờ đây cô cũng không muốn bận tâm quá nhiều, chỉ cần những phút giây hạnh phúc như vậy là đủ còn ngày mai ra sao thì cũng đành vậy. Những ngày tháng qua đã khiến Thảo vô cùng mệt mỏi rồi. Nghĩ đến việc Mẫn đã có hôn ước, Thảo chợt thấy đau lòng, khẽ lên tiếng.