Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 100: Tôi cho ông một phút để giải thích!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhịp điệu cuồng nhiệt của Mẫn khiến Thảo, cô gái nhỏ bé, không thể theo kịp. Cô muốn dừng lại nhưng Mẫn nào có thể dừng lại? Chiếc ghế quá chật chội, anh bế Thảo lên, di chuyển về phía phòng ngủ nhưng vẫn không ngừng động tác. Thảo chỉ biết ôm chặt lưng Mẫn, cào cấu như để giải tỏa sự dồn nén. Khi vào đến phòng, Mẫn nhẹ nhàng đặt Thảo lên chiếc giường lớn, vuốt ve khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô mà mỉm cười.
- Em vẫn còn yêu anh đúng không?
Thảo xấu hổ quay mặt đi, muốn né tránh. Mẫn khẽ giữ cằm cô, xoay mặt cô lại.
- Nhìn vào anh! Nói em yêu anh!
Thảo nhìn sâu vào đôi mắt mong chờ của Mẫn, đôi mắt long lanh ướt át. Đôi môi cô khẽ hé mở, mấp máy thì thầm: "Em yêu anh, Mẫn!"
Câu trả lời của Thảo khiến Mẫn vô cùng hài lòng. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Bên dưới, anh vẫn tiếp tục chuyển động. Cứ thế, hai người trải qua một đêm mặn nồng, hoàn toàn không để ý đến hai chiếc điện thoại đang liên tục đổ chuông bên ngoài.
Sau khi Thảo mệt mỏi thiếp ngủ, Mẫn đắp chăn cho cô, rồi bước xuống giường, mặc quần vào và đi ra phòng khách. Anh cầm lấy chiếc điện thoại, thấy có ba cuộc gọi nhỡ từ Tony. Anh bước đến đứng trước tấm kính lớn, bấm số gọi lại.
- Tôi cho ông một phút để giải thích!
- Thôi nào, có chuyện gì thì từ từ nói, sự cố ngoài ý muốn thôi!
- Tôi không quan tâm đến cái 'sự cố' của ông, ông chết chắc với tôi rồi đấy!
- Thôi được rồi, ông đang ở đâu?
- Ở nhà tôi! Giờ không tiện, sáng mai rồi nói chuyện!
- Ồ, tôi hiểu rồi, hai người cứ vui vẻ đi nhé – Giọng Tony đầy vẻ châm chọc.
Mẫn không quan tâm, bấm tắt cuộc gọi. Anh đi đến, cầm điện thoại của Thảo lên. Có vài cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn mới xuất hiện trên màn hình. Mẫn thử đoán mật mã là ngày tháng năm sinh của cô, không ngờ lại đúng. Có một tin nhắn từ Nga với nội dung: "Tối nay mày về muộn à?". Mẫn biết nếu không trả lời, Nga có thể sẽ báo cảnh sát hoặc đi tìm Thảo suốt đêm. Anh suy nghĩ rồi nhắn lại: "Ừ, tao có việc, tối nay ngủ nhà bạn". Khi định đặt điện thoại xuống, một tin nhắn mới lại xuất hiện. Ánh mắt Mẫn đột nhiên tối sầm lại, gương mặt anh lộ rõ vẻ không vui, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên màn hình.
Tên người gửi là Tuấn Anh, nội dung tin nhắn: "Em ngủ chưa?". La Thái Mẫn nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu. Anh đoán chắc chắn đây là người đàn ông hôm nọ đã gặp. Anh soạn một tin nhắn, định gửi đi nhưng rồi lại thôi. Khó chịu, anh quăng chiếc điện thoại xuống ghế. Rồi trở lại phòng ngủ, ôm lấy tấm thân nhỏ bé kia vào lòng.
Tám giờ sáng, Thảo tỉnh giấc. Nhìn quanh căn phòng, cô thấy thật yên ắng. Quay sang bên cạnh, chỉ còn lại một khoảng trống vắng. Nhớ lại những hình ảnh tối qua, cô không khỏi xấu hổ, tự lấy tay gõ vào đầu lẩm bẩm: "Mày điên rồi, điên thật rồi". Nếu có uống chút bia hay rượu thì còn có cớ để mượn hơi men, đằng này cô hoàn toàn tỉnh táo mà lại không thể kiềm chế được ham muốn của mình. Thảo ngồi dậy, nhìn chiếc áo sơ mi vắt trên người mình. Mùi hương quen thuộc phảng phất khắp nơi. Trên chiếc bàn cạnh giường là một ly nước ấm. Cô bất giác mỉm cười, cầm lên uống một ngụm, cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Thảo đưa chân xuống giường, vừa chạm đất thì một cơn đau nhói truyền đến. Mặc dù đây đã là lần thứ không biết bao nhiêu, cô vẫn chưa thể thích nghi được với sự mạnh bạo của Mẫn. Thảo nhấc từng bước chân nặng nhọc đi ra phòng khách để tìm điện thoại. Hôm qua ngủ quên mất, không nhắn tin được cho Nga, chắc Nga đang lo lắm. Hôm nay lại mệt mỏi thế này, có lẽ cô phải xin nghỉ làm thôi. Thảo vừa đi vừa ôm bụng, cúi gằm mặt xuống đất, mệt mỏi lê từng bước chân.
- Dậy rồi sao?