103. Chương 103: Quả Thật Rất Giống!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 103: Quả Thật Rất Giống!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Thảo rời đi, Mẫn liền nhấc điện thoại gọi một cuộc. Việc Thảo quay lại nằm ngoài dự liệu của anh, nên anh cần phải sắp xếp lại mọi thứ cẩn thận. Có quá nhiều chuyện cần phải tìm hiểu. Trước hết là về mẹ anh. Anh cần tìm hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện, không thể hành động theo cảm tính. Rốt cuộc vì sao mẹ lại tặng chiếc vòng tay đó cho Thảo? Liệu có bí mật nào đang ẩn giấu đằng sau không?
- Nam, giúp anh tìm hiểu về gia đình của Thảo.
- Vâng, anh. Em sẽ gửi kết quả cho anh ngay khi có!
Ba mươi phút sau, Thảo trở về, tay xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ nặng trĩu bước vào thang máy.
- Cháu lên tầng mấy? – Thấy Thảo tay xách nách mang có vẻ bất tiện, một bác gái tốt bụng liền lên tiếng hỏi.
- Dạ tầng 10 ạ! Cháu cám ơn bác!
Bác gái khẽ liếc nhìn Thảo từ đầu đến chân một lượt rồi nói: – Cháu mới đến giúp việc à, lần đầu tiên bác gặp cháu!
Thảo nhìn vào bảng nút bấm, thấy bác cũng lên tầng 10, cô không biết nên khóc hay cười. Quả thật bộ dạng cô lúc này chẳng khác gì một người giúp việc: quần jean áo thun, tay xách một đống đồ như vậy. Cô cười ngại ngùng, gật đầu qua quýt đáp lại: – Dạ!
Không ngờ bác gái lại có vẻ nhiều chuyện, bà tiếp tục nói:
- Cháu chắc còn là sinh viên nhỉ? Sinh viên bây giờ mà chịu khó như cháu thì hiếm lắm. Bác toàn thấy mấy cô sinh viên ăn mặc váy ngắn cũn cỡn ra vào đây. – Bác khẽ lắc đầu rồi chép miệng, tặc lưỡi. – Con gái bây giờ có chút nhan sắc là dễ đánh mất giá trị bản thân!
Lời nói của bác, Thảo cũng không cảm thấy lạ lẫm gì. Cô tự hỏi liệu mình có thực sự đánh mất bản thân không. Từ khi quen Mẫn, trải qua biết bao thăng trầm, cung bậc cảm xúc, Thảo dường như trưởng thành hơn, không còn là cô gái hồn nhiên, vô tư như trước. Cô dường như đã quên mất lý do nỗ lực ban đầu của bản thân.
Tiếng “ting” của thang máy cắt ngang dòng suy nghĩ của Thảo. Cô chậm rãi bước ra, đợi bác gái vào nhà trước. Cô không muốn bà ấy biết mình vào căn hộ nào. Nhưng trớ trêu thay, người già thường hay có tính tò mò. Bà cứ đứng ở cửa chờ xem Thảo sẽ vào căn hộ nào. Hết cách, Thảo đành mặc kệ, bước đến căn hộ của Mẫn, đưa tay ấn chuông.
Nghe tiếng chuông, Mẫn vội đứng dậy bước ra mở cửa. Nhìn thấy Thảo tay xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ thì hơi kinh ngạc. Anh định bước ra cầm giúp nhưng lại bị Thảo đẩy nhanh vào trong nhà.
- Sao thế? – Mẫn đỡ lấy túi đồ, thắc mắc hỏi. Thảo thở dài một tiếng:
- Em bị người ta tưởng là người giúp việc. Có người giúp việc nào lại được ông chủ ra xách đồ phụ thế này không chứ?
Mẫn đưa mắt nhìn Thảo từ trên xuống dưới một lượt, rồi gật đầu: – Quả thật rất giống!
Thảo đặt túi thức ăn lên bàn một cái bộp, rồi lườm nguýt Mẫn: – Vậy lát nữa ông chủ nhớ trả lương cao một chút đấy!
Mẫn nghiêng đầu, ra vẻ trêu chọc: – Nhưng mà liệu cô giúp việc này có tiếp tục nhầm muối thành đường nữa không đây?
Thảo xấu hổ, đỏ bừng mặt. Cô tiến đến đẩy anh ngồi xuống ghế: – Anh làm việc đi, bao giờ xong em sẽ gọi anh!
Mẫn kéo Thảo ngồi xuống đùi mình: – Hay là chúng ta ăn sáng trước đã!
- Cái đồ xấu xa nhà anh! – Thảo khẽ đánh vào đầu anh rồi đứng dậy, chạy nhanh vào bếp, sau đó còn lè lưỡi trêu chọc Mẫn.