104. Chương 104: Em thích chiếc vòng đó sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 104: Em thích chiếc vòng đó sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cơm xong rồi ạ, mời ông chủ ra dùng bữa!" Thảo gọi to, cố ý trêu chọc.
Mẫn đặt máy tính xuống, đứng dậy, chuẩn bị bước tới.
- À khoan đã, anh đợi em một chút!
Thảo chạy lại túi đồ, lấy ra đôi dép mới mua, rồi mang đến cho Mẫn.
- Anh mang vào đi!
Mẫn xỏ dép vào, thấy vừa khít chân, anh liền xoa đầu cô:
- Em càng ngày càng giống vợ nhỏ của anh rồi đó!
- Xí, ai thèm lấy anh chứ! - Thảo bĩu môi, rồi đi về phía bàn ăn.
- Sao em không mua dép cho em, đi đôi to như vậy không bất tiện sao?
- Không bất tiện, em thấy rất thoải mái!
Mẫn ngồi vào bàn ăn, hơi ngạc nhiên nhìn Thảo. Trên bàn, các món ăn được bày biện khá đẹp mắt, giống như trong nhà hàng vậy. Thảo đã chuẩn bị hai đĩa cơm chiên hải sản, một tô canh mướp đắng cùng vài món ăn kèm khác.
- Sao nào, mắt tròn mắt dẹt rồi đúng không? - Thảo nói với vẻ đắc ý.
- Ừm, bày biện cũng được đó, nhưng phải nếm thử mới biết được!
Mẫn múc một thìa cơm đưa lên miệng, chậm rãi nhai. Thảo ngồi đối diện, hai tay chống cằm, ánh mắt mong đợi phản ứng của Mẫn. Sau khi nuốt xuống, hai hàng lông mày anh khẽ nhíu lại, khiến Thảo vội vàng hỏi.
- Sao thế anh? Lại mặn à? - Cô vội xúc một thìa ăn thử, thấy mùi vị rất ổn, rất vừa miệng mà.
Mẫn bật cười, nắm tay lại, giơ ngón cái lên rồi gật đầu:
- Rất ngon, 10 điểm!
Thảo xị mặt dỗi:
- Dám trêu em, không cho anh ăn nữa! - Cô nói rồi cầm lấy đĩa cơm của Mẫn.
Mẫn ngả lưng ra ghế, hai tay khoanh lại, ánh mắt mờ ám nhìn cô:
- Nếu em không cho anh ăn cơm, thì anh đành ăn cái khác vậy!
Thảo vội vàng đặt đĩa cơm trở lại:
- Dạ, em mời anh ăn cơm!
Khi đang ăn cơm, Mẫn bỗng lên tiếng hỏi:
- Em thích chiếc vòng đó sao?
Thảo nhìn xuống chiếc vòng trên tay:
- Em thấy nó khá đẹp, với lại cô ấy cũng có vẻ rất chân thành khi tặng nó cho em.
- Vậy sao? Em đã gặp cô ấy lúc nào?
- Hôm Chủ Nhật, em đưa bố đi mua đồ thì gặp cô ấy ở trung tâm thương mại. Cô ấy là bạn cũ của bố, nghe nói ngày xưa bố từng giúp đỡ cô ấy, nên cô ấy rất biết ơn và đã tặng cho em chiếc vòng này.
Mẫn chỉ gật đầu rồi im lặng không nói gì thêm. Thấy vậy, Thảo hơi tò mò nên hỏi lại:
- Sao thế? Anh quen cô ấy à?
Mẫn lắc đầu:
- Anh cũng không chắc nữa, anh chỉ thấy nó khá quen mắt thôi!
- Hôm đó, em thấy biểu hiện của anh có chút tức giận, có vẻ đó là chuyện không vui thì phải.
Mẫn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Thảo:
- Chắc em đã rất sợ đúng không?
Thảo lắc đầu:
- Em chỉ buồn vì anh không nói rõ lý do cho em, nhưng em nghĩ chắc đó là điều khó nói, em sẽ chờ đến khi anh có thể mở lòng với em!
Câu nói của Thảo khiến Mẫn cảm thấy thật có lỗi, vì sự tự cao của mình mà lại khiến cô chịu nhiều tổn thương đến vậy. Mẫn tự hứa sẽ giải quyết chuyện này thật nhanh chóng, để có thể cho cô một câu trả lời tốt nhất, không để cô phải bận lòng.
Sau khi ăn xong, Mẫn vẫn giúp Thảo dọn chén bát vào bồn. Anh đeo tạp dề vào để rửa chén thì bị Thảo đẩy ra.
- Anh ra ngồi nghỉ ngơi đi, để em!
Mẫn xoa đầu cô:
- Thôi để anh giúp em rửa, em nấu ăn mệt rồi!
- Sao mệt bằng công việc của anh được chứ, anh ra đó ngồi đi, vướng víu lắm! - Thảo dùng hai tay đẩy anh ngồi xuống ghế.