Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 109: Nụ hôn trong men say
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng Mẫn vang lên từ điện thoại: "Bạn em có chuyện gì sao?"
"Em cũng không rõ nữa, chắc không sao đâu. Nếu có gì, cô ấy đã nói với em rồi."
"Ừm, vậy em nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải đi làm."
"Dạ, chúc anh ngủ ngon."
"Em ngủ ngon."
Thảo trèo lên giường, chui vào chăn. Cô vui sướng lăn qua lăn lại, cảm giác hạnh phúc cứ lâng lâng trong lòng. Cô vẫn chưa thể tin được những chuyện vừa xảy ra. Mặc dù trong lòng vẫn canh cánh những bí mật của anh, nhưng Thảo quyết định sẽ tin tưởng anh, trân trọng tình cảm này và chờ đợi đến một ngày anh có thể kể cho cô nghe tất cả.
Nga đến địa chỉ mà nhân viên đã nói. Bên trong quán khá đông khách, mọi người đang nhảy múa điên cuồng theo những bản nhạc sôi động. Nga phải khó nhọc chen lấn qua từng người. Khi vào đến gần quầy rượu, bóng lưng cô độc đang nằm gục trên bàn khiến cô đau lòng. Nga bước đến gần anh. Thấy vậy, người nhân viên đoán ra cô là cô gái vừa gọi điện, liền lên tiếng hỏi:
"Chị Nga đúng không ạ?"
"Dạ vâng!" Người nhân viên nói: "Đây, em gửi điện thoại của anh này." Nga đáp: "Cảm ơn anh."
Nga nhận lấy điện thoại bỏ vào túi áo, rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tuấn Anh, nói: "Anh ơi, về thôi."
Tuấn Anh vẫn nằm bất động. Nhìn anh như vậy, Nga có thể đoán được anh đã uống say đến mức nào. Cô chợt có chút tức giận. 'Anh phải hành hạ bản thân mình đến vậy ư? Cả cái mạng này cũng không cần nữa sao?' Cô ngồi bên cạnh đợi một lúc, hy vọng anh có thể tỉnh lại. Nhưng tiếng nhạc ồn ào cùng không gian bí bách khiến cô cảm thấy khó chịu. Nga nhìn về phía anh nhân viên với ánh mắt tội nghiệp.
"Anh có thể giúp em đỡ anh ấy ra xe được không?"
Người nhân viên rất nhiệt tình, liền chạy lại giúp Nga đỡ Tuấn Anh đứng dậy. Khi ra đến ngoài, Nga vẫy một chiếc taxi gần đó. Sau khi đưa anh vào xe, Nga cũng ngồi vào theo. Với bộ dạng này, e rằng người ta có vứt anh ngoài đường anh cũng chẳng hay biết gì.
Về đến cổng, Nga đưa tay vào túi áo khoác của Tuấn Anh lục tìm chìa khóa. Cô vừa phải đỡ anh một bên, vừa lần mò đưa từng chiếc chìa vào ổ khóa. Sau một hồi khổ sở cố gắng, cuối cùng Nga cũng đưa được Tuấn Anh vào nhà. Phòng của anh nằm ở tầng trên, cô không thể vác anh lên đó được, đành đặt anh nằm tạm trên ghế sofa.
Nga nhẹ nhàng cởi áo khoác và giày cho anh. Cô ngồi xuống bên cạnh, ngắm nhìn gương mặt đáng thương này. Bất giác, cô đưa tay lên chạm vào những sợi tóc đang phủ qua đôi mắt, chạm vào hàng lông mày đang chau lại. Nhớ lại lần đầu tiên gặp anh, Nga khẽ mỉm cười. Dù sao duyên phận cũng đã cho hai người gặp được nhau như vậy, nhưng tại sao lại khiến cả hai phải đau khổ thế này? Cô đau khổ vì anh, còn anh lại đau khổ vì một người khác. Bàn tay Nga đưa xuống khuôn mặt anh, nhè nhẹ vuốt ve, thật muốn hàn gắn trái tim đang tổn thương này.
Cảm giác được sự ấm áp trên mặt mình, Tuấn Anh đưa tay lên nắm lấy bàn tay Nga. Anh khẽ mở mắt, nhìn Nga một chút, khóe môi anh cong lên. Rồi anh nhắm mắt lại, đưa tay lên sau gáy cô kéo xuống, đặt đôi môi mình lên môi cô.
Hành động bất ngờ của anh làm Nga giật mình. Cô đẩy anh ra nhưng bàn tay anh vẫn giữ chặt, và nụ hôn bắt đầu mạnh bạo hơn. Nga biết đây không phải là Tuấn Anh thật, đây chỉ là bản năng của một người đàn ông say rượu. Nhưng trái tim cô không thể chống lại sự khao khát này, cô dần thả lỏng, đón nhận nụ hôn của anh.