108. Chương 108: Vậy ra tối qua mày đã ở cùng anh ta?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 108: Vậy ra tối qua mày đã ở cùng anh ta?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Tao quay lại với anh ấy rồi!
Nga kinh ngạc há hốc mồm, mắt trợn tròn, miếng thịt trên đũa cũng bất giác rơi xuống.
- Là anh giám đốc đó sao? Thảo khẽ gật đầu.
- Khi nào thế?
- Mới hôm qua.
- Vậy là hôm qua mày ở với anh ta sao?
Thảo vẫn gật đầu. Nga không biết phải nói gì thêm, bởi lẽ chuyện tình cảm là việc riêng của hai người, người ngoài khó lòng phân định được đúng sai, tốt xấu. Sau một hồi suy nghĩ, Nga lại lên tiếng:
- Vậy anh Tuấn Anh biết chứ?
- Hình như anh ấy biết. Vừa rồi có lẽ đã chạm mặt ở dưới lầu.
- Sao?
Nga khẽ cau mày. Cô có lẽ đang xót xa cho Tuấn Anh, vì cô hiểu rõ cảm giác đau đớn đó đến nhường nào. - Thôi mày ăn đi, tao đi tắm rồi nghỉ ngơi đây, hôm nay mệt quá! Nga bỏ dở hộp cơm, giờ phút này cô chẳng còn thiết tha gì đến bữa ăn nữa. Mặc dù bề ngoài luôn tỏ ra không còn quan tâm đến anh ấy nữa, nhưng tình cảm đâu phải thứ muốn quên là quên được. Tin tức này khiến Nga không thể nào vui vẻ chúc mừng Thảo. Cô thầm nghĩ, sao ông trời lại bất công đến vậy, người muốn được yêu thương sao cứ mãi phải chạy theo phía sau người kia?
Vì quá lo lắng cho Tuấn Anh, Nga nằm trằn trọc mãi trên giường. Cô không thể giận Thảo, cũng không giận anh, cô chỉ biết tự trách bản thân mình. Dù biết tình cảm không thể miễn cưỡng, nhưng cô vẫn không thể buông bỏ. Nhớ đến dáng vẻ thẫn thờ của anh trong xe, cô sợ rằng anh sẽ đau buồn mà tự hành hạ bản thân. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, trái tim Nga vẫn thúc giục cô phải quan tâm đến anh. Cô mở điện thoại và bấm số gọi. Một hồi chuông dài vang lên, nhưng không ai nhấc máy. Năm phút sau, cô quyết định gọi lại một lần nữa. Lần này điện thoại đã được nhấc máy, nhưng âm thanh cô nghe được chỉ là tiếng nhạc ồn ào đến chói tai.
- Alo?
- Alo, chị là người quen của anh đây đúng không ạ?
Nga ngồi bật dậy, vô cùng hoảng hốt. - Dạ... Có chuyện gì sao anh?
- Dạ chị đến đây đón anh được không, quán bar My Name 125 Mai Hắc Đế.
- Được, giờ em tới liền, phiền anh trông anh ấy giúp em nhé!
Tuấn Anh đã nốc vào người không biết bao nhiêu ly rượu. Cảm giác hy vọng vừa nhen nhóm lại bị dập tắt, nỗi đau ấy thật khó tả. Sau khi rời nhà Thảo, anh như mất phương hướng, không biết phải đi đâu, cũng không biết phải làm gì. Tuấn Anh ghé vào một quán bar, muốn mượn rượu giải sầu. Thế nhưng, càng uống anh càng cảm thấy tồi tệ hơn, bản thân thật thảm hại. Anh cứ cầm chai rượu lên, rót đầy ly rồi nốc cạn, cho đến khi gục hẳn xuống, chiếc ly cũng theo đó mà rơi xuống đất. Điện thoại trong túi áo đổ chuông, nhưng anh không thể đủ tỉnh táo để bấm nghe. Thấy vậy, anh phục vụ liền cầm điện thoại lên giúp đỡ. Nghe được giọng một cô gái, anh phục vụ thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Nga đang vội vàng thay quần áo. Trong khi đó, Thảo đang nói chuyện điện thoại với Mẫn. Thấy Nga vội vã chạy qua, cô ngó ra xem, không biết Nga có chuyện gì mà giờ này lại vội vã đến vậy. Cô liền lên tiếng hỏi:
- Mày đi đâu thế?
- Tao có việc chút, mày cứ ngủ trước đi.
Thảo lo lắng hỏi thêm: - Có chuyện gì à?
Đáp lại cô là tiếng cửa đóng lại 'bíp bíp'. Thảo cau mày khó hiểu rồi trở về phòng.