Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 111: Lời Xin Lỗi Từ Một Chị Gái
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thảo tỉnh giấc đã hơn 7 giờ. Cô vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, sau đó ngó sang phòng Nga nhưng không thấy ai. Lo lắng, Thảo liền tìm điện thoại gọi cho Nga.
- Alo, tao nghe đây, Nga nhấc máy.
- Mày đang ở đâu vậy? Hôm qua không về phòng à?
- Tao đi làm rồi chứ ở đâu nữa. Mày xem mấy giờ rồi, đừng nói bây giờ mới dậy đấy nhé!
- Ôi chết, thôi tao muộn rồi. Mà mày không sao chứ?
- Không có gì đâu. Tối gặp. Mày đi làm mau đi kìa.
Nghe giọng Nga có vẻ mọi chuyện vẫn ổn, Thảo yên tâm hơn, vội vàng thay quần áo để đi làm. Khi đến công ty, cô vẫn còn chút lo lắng về việc nghỉ làm ngày hôm qua. Thảo dừng chân ở sảnh, đưa mắt dò xét xung quanh, thấy mọi người đã yên vị tại chỗ làm. Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần, trong đầu đã chuẩn bị sẵn đủ mọi lý do để giải thích.
Một đồng nghiệp tiến đến, khẽ nói: "Có một chị gái đang tìm em đấy."
Thảo cau mày suy nghĩ, không biết ai lại đến tìm mình vào giờ này. Cô có chút bất an, bước ra ngoài. Từ xa, cô chỉ thấy bóng lưng của một cô gái lạ, nhìn không quen mắt nên vẫn không biết đó là ai.
Cô gái chợt quay lại, vừa nhận ra Thảo, cả người liền trở nên khẩn trương, vội chạy lại gần. Hai bàn tay run rẩy nắm lấy tay Thảo, cô ta quỳ sụp xuống đất, ngửa mặt lên nhìn Thảo với ánh mắt vô cùng thống khổ.
- Em ơi, cho chị xin lỗi chuyện tối hôm đó nhé. Chị thật sự không biết em là bạn gái của La Thái Mẫn. Do chị quá nóng giận mà làm ra việc ngu ngốc như vậy, em tha lỗi cho chị nhé!
Hành động của cô gái đã thu hút sự chú ý của nhiều người đi đường. Những ánh mắt tò mò dừng lại xem vụ việc, họ đều nhìn Thảo với vẻ mặt khó hiểu. Thảo hốt hoảng đỡ cô ta dậy, không ngừng đảo mắt xung quanh. Cô sợ lỡ có ai trong công ty nhìn thấy cảnh này thì tin tức không hay sẽ lan truyền khắp nơi mất.
- Chị làm gì vậy, đứng lên đi!
Cô ta tiếp tục khóc lóc: "Nếu em không chấp nhận lời xin lỗi của chị, chị sẽ không thể đứng dậy được!"
Thảo lúc này mới nhận ra, đây chính là cô gái hôm trước, người phụ nữ của Tony. Hôm nay, cô ta mặc một bộ trang phục giản dị với quần jean và áo thun, khác xa so với hôm đó. Gương mặt tuy đã được lớp trang điểm che phủ nhưng cũng không giấu nổi vẻ tiều tụy, vô cùng mệt mỏi, giống như đã thức trắng mấy đêm liền vậy.
Nhìn thấy vẻ đáng thương đó, cùng là phụ nữ với nhau nên Thảo có chút thương xót. Tuy rằng cô rất tức giận vì đã bị người này làm tổn thương, nhưng thấy bộ dạng thành khẩn, thảm thiết như vậy, Thảo không thể nổi giận được nữa. Cô vội vỗ nhẹ lên đôi tay đang run rẩy của đối phương, cúi xuống đỡ chị ta dậy, nhẹ nhàng nói:
- Được rồi chị, em sẽ chấp nhận lời xin lỗi này. Chị đứng dậy đi, hy vọng lần sau chị sẽ không nóng vội như vậy nữa.