112. Chương 112: Nhớ anh rồi sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 112: Nhớ anh rồi sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô ta quay lưng bước đi, bỏ lại Thảo đứng lặng người nhìn theo bóng dáng mệt mỏi ấy. Thảo tự hỏi liệu có phải La Thái Mẫn đã dọa chị ta đến mức kinh hãi như vậy không, anh ta thật sự có thể làm những chuyện như giết người diệt khẩu giống trong phim sao? "Không phải chứ," Thảo vội lắc đầu nguầy nguậy, tự trấn an bản thân: "Mày hâm quá rồi Thảo à. Dù sao chị ta cũng đã đến xin lỗi, thôi thì cứ bỏ qua chuyện này đi, càng suy nghĩ nhiều chỉ càng thêm phiền phức."
Có lẽ Thảo vẫn còn quá ngây thơ, quên mất rằng trong xã hội này, những gì chúng ta nhìn thấy thường chỉ là vẻ bề ngoài, còn những góc khuất phía sau chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu. Sau khi sang đến bên kia đường, cô ta lập tức ngồi vào chiếc xe đang đợi sẵn, vội vàng rút vài tờ khăn giấy lau đi những giọt nước mắt rồi dặm lại lớp trang điểm.
- Mày thấy tao làm vậy đủ thành tâm chưa?
- Mày việc gì phải làm đến mức đó? – Cô bạn ngồi ghế lái lên tiếng.
- Chẳng phải tất cả đều vì La Thái Mẫn sao? Nếu không phải vì anh ta, Tony cũng sẽ không lạnh lùng với tao như vậy!
- Mày bất chấp như vậy liệu có đáng không? Tony thậm chí còn không hề nói đỡ cho mày một lời.
Ánh mắt cô ta chợt trùng xuống, câu nói này như một cái tát đau điếng giáng thẳng vào mặt. Có thể trong mắt người khác, cô ta là một kẻ hám danh lợi, trơ trẽn, giả tạo, nhưng thật ra cô ta cũng chỉ vì thứ tình cảm mù quáng này mà trở nên như vậy. Dù biết rõ Tony chỉ xem mình như một thú tiêu khiển, cô ta vẫn bất chấp lao vào, sẵn sàng làm mọi chuyện chỉ để được ở bên người đàn ông ấy. Cô im lặng không nói gì, những giọt nước mắt lại khẽ rơi, lần này không cần phải cố kìm nén, cảm giác tủi nhục trong lòng khiến chúng cứ thế tuôn trào.
Buổi chiều, sau khi hết giờ làm, Thảo không vội vã ra về như mọi hôm. Cô nán lại để hoàn thành nốt công việc, còn phải in lại bản kế hoạch để đưa Mẫn ký duyệt. Cô liền mở điện thoại, bấm số gọi cho anh. Dù số điện thoại không còn lưu trong máy, nhưng nó đã in sâu vào tâm trí Thảo, bởi cô đã nhìn thấy nó không biết bao nhiêu lần trước khi xóa đi.
- Nhớ anh rồi sao? – Điện thoại vừa nhấc máy, Mẫn đã trêu chọc.
- Thế nhớ anh thì anh có thể bay tới đây gặp em không?
- Đến nhà anh nhé!
- Dạ.
Sau khi tắt điện thoại, Thảo nhanh tay dọn dẹp đồ đạc. Khi cô đứng dậy, trưởng phòng Hà đã đứng bên cạnh từ lúc nào mà cô không hề hay biết. Gương mặt Thảo thoáng chút lo lắng, cô tự nhủ mình không hề nhắc đến tên anh, trưởng phòng Hà chắc sẽ không nghi ngờ gì chứ. Thảo lên tiếng:
- Chị chưa về ạ?
- Em có muốn chuyển qua trụ sở không?
Câu hỏi của chị khiến Thảo ngạc nhiên đến mở to mắt. Vấn đề này cô chưa từng nghĩ đến, nên không biết phải trả lời sao cho hợp lý. Thảo lúng túng đáp: "Dạ... Em..."
- Nếu em muốn chuyển qua trụ sở, chỉ cần nói với giám đốc một tiếng là được mà. Hai người gần nhau không phải tốt hơn sao?
Thảo lại một lần nữa bất ngờ đến sững sờ, cảm giác như bị bắt quả tang tại trận. "Chị... Sao lại nói vậy?"
Trưởng phòng khẽ cười, ánh mắt tỏ vẻ như đã biết mọi chuyện, chị đưa tay vỗ vỗ vào vai Thảo rồi quay đi. Thảo chợt nghĩ, phải chăng mọi người đều đã biết hết rồi, chỉ là họ im lặng vì không muốn gây thêm rắc rối, ngay cả Mai cũng vậy. Cô bỗng cảm thấy lo lắng, liệu trong mắt mọi người, cô sẽ trở thành loại con gái như thế nào đây.