Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 12: Giờ biết làm sao?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Ê mày, tao có kinh vào ngày 25, 26 thì sẽ rụng trứng vào ngày nào nhỉ?
Nga bật dậy nhanh như chớp, mở to hai mắt nhìn Thảo.
- Sao tự nhiên mày lại hỏi chuyện đó, chẳng lẽ...?
Nga chợt nhớ đến vết bầm trên cổ Thảo hôm đó.
- À, cả cái vết đỏ sau gáy mày hôm đó nữa. Mày có người yêu rồi à? Là ai? Từ khi nào? Khai mau! - Nga chống nạnh, vẻ mặt nghiêm nghị như đang tra khảo, hỏi dồn dập khiến Thảo trở nên bối rối.
- Không! Tao chỉ tìm hiểu trước vậy thôi mà!
Nga vẫn ngồi nghiêm, trừng mắt nhìn cô.
- Nói thật sẽ được khoan hồng. Tao không phải trẻ con đâu nhé!
- Thì... tao...
- Sao? Chuyện khó nói lắm à? Cứ nói tao nghe đã, mày còn phải ngại tao sao?
Thảo hơi e dè nhưng vẫn kể lại câu chuyện hôm ấy.
- Mẹ kiếp, bọn khốn! - Nga nghe xong máu dồn lên não, không kiềm chế được mà chửi thề.
- Mai tao với mày đi gặp con ranh đó, phải xé xác nó ra! Sao mày hiền quá vậy Thảo! Mày cứ như vậy mới dễ bị người ta hại đó.
Nga nói như tát vào mặt cô, khiến Thảo tự hỏi liệu mình có thật sự quá hiền không. Thảo cầm lấy tay Nga, hạ giọng:
- Thôi, tao nói chuyện xong với nó rồi! Mày đừng làm lớn chuyện nữa, tao không muốn ba mẹ tao biết đâu.
- Vậy mày có biết người đàn ông hôm đó là ai không?
Thảo hơi lưỡng lự một lúc rồi quyết định lắc đầu. Cô chỉ vừa mới bắt đầu công việc này, không muốn Nga biết người đó lại chính là tổng giám đốc của mình. Ai sẽ tin được đó là sự tình cờ chứ? Quả là nghiệt ngã mà.
- Haizz... Khổ cho mày. - Nga ôm lấy Thảo, xoa đầu cô an ủi. - Thôi không sao đâu, sau này sẽ có người yêu thương mày thật lòng. Nếu chỉ vì chuyện này mà chê bai mày thì người đó không xứng đáng.
Thảo biết bây giờ, trinh tiết không còn là thứ quan trọng để đánh giá một người con gái, nhưng ai lại không muốn dành nó cho người mà mình thật lòng yêu thương? Chỉ trách số phận lại trêu đùa cô như vậy. Cô chỉ mong sau này có thể tìm được người cảm thông và sẻ chia với mình. Còn nếu chỉ vì những thứ hào nhoáng bên ngoài hay sự trong trắng thì Thảo không cần, cô tự tin có thể sống tốt mà không cần dựa vào ai.
- Để tao tính thử. Mày có kinh vào ngày 25 mà chu kỳ của mày là 28 ngày đúng không? Vậy ngày rụng trứng sẽ khoảng từ ngày 10 đến 13. Hôm đó là ngày bao nhiêu?
Thảo lấy điện thoại ra xem lại tin nhắn, gương mặt đau khổ ngước lên nhìn Nga.
- Mùng 8 mày ạ!
- Thôi xong! Mày hãy cầu nguyện đi, vì những 'tân binh' đó có thể sống được trong người mày tới bốn ngày đấy.
- Hả? Thật sao? Giờ tao phải làm sao đây mày? Huhu! - Thảo mếu máo cầu cứu Nga.
- Thôi mày cứ bình tĩnh, nếu vài hôm nữa mày trễ kinh thì nói tao. Tao với mày sẽ đến khoa phụ sản, sẽ có cách giải quyết thôi. Đừng lo lắng mãi cũng chẳng giải quyết được gì cả. Đi tắm rửa rồi ngủ sớm đi.
- Ừm, cám ơn mày! Không có mày tao không biết làm sao nữa!
- Vậy nên lần sau có chuyện gì phải nói với tao! Không được giấu! Nghe chưa?
- Rồi rồi, tao biết rồi! Thôi mày xem phim tiếp đi!
Thảo nói rồi bước vội về phòng. Cô sợ sẽ phải chịu thêm sự tra hỏi của Nga. Dù Nga nói vậy nhưng cô vẫn cảm thấy rất xấu hổ. Có lẽ cô phải gặp La Thái Mẫn để xác nhận lại cho an tâm hơn, nhưng nghĩ đến những hành động khiêu khích vừa rồi của anh, cô vội lắc đầu từ bỏ suy nghĩ ấy.
Sáng hôm sau.
- Hừ!