Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 13: Không Phải Chuyện Đó!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh. Nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mai từ phía sau tiến đến vỗ vai Thảo, khiến cô giật mình đánh rơi cây bút đang xoay trong tay.
- Làm gì mà suy tư vậy? Có vấn đề gì khó giải quyết à?
- Không có gì, mình chỉ đang nghĩ linh tinh thôi, Mai đi đâu đấy?
- Đang chuẩn bị nộp báo cáo cho giám đốc đây. Thấy cậu ngẩn ngơ ra đó, cẩn thận giám đốc mắng đấy!
- À... Đưa mình đi, để mình mang vào cho, mình cũng có vài vấn đề cần hỏi giám đốc. - Thảo vội đứng dậy, cầm lấy tập tài liệu từ tay Mai.
- Được thôi, vậy... nhờ... cậu... nhé! - Mai chỉ kịp nói theo bóng lưng của Thảo đang bước vội về phía phòng giám đốc.
Thảo đã suy nghĩ rất nhiều. Quả thật bản thân mình lại quá khờ khạo đến vậy, đã tham gia bao nhiêu buổi giáo dục giới tính rồi mà vẫn có thể quên mất việc cần xử lý sau đêm 'sự cố' đó. Cô không thể chuyên tâm tiếp tục làm việc được, cô quyết định mạnh dạn đi hỏi Mẫn. Cô nghĩ nếu anh có dùng biện pháp nào đó thì sẽ tốt cho cả hai, thì tinh thần cả hai mới có thể thoải mái, chuyên tâm vào công việc hơn.
"Cốc Cốc Cốc" - Giám đốc, em vào được không ạ?
- Vào đi!
Giọng nói trầm ấm của Mẫn vang ra. Không hiểu sao Thảo lại cảm thấy hồi hộp đến nỗi tay toát mồ hôi hột. Thảo hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, mở cửa bước vào. Mẫn vẫn đang chăm chú xem tài liệu, không hề nhìn lên. Thảo nhìn dáng vẻ làm việc của anh cũng đứng hình mất vài giây. Ánh sáng từ cửa kính chiếu rọi sau lưng khiến Mẫn đẹp tựa một bức tranh, từ mái tóc, đôi mắt, sống mũi đến bờ môi đều vô cùng hoàn mỹ. Hàng lông mày đen nhánh thỉnh thoảng khẽ chau lại, dù gương mặt có vẻ nhăn nhó vẫn toát ra một sức hút chết người. Đôi môi Thảo bất giác hé mở, khẽ thốt lên "Wow".
- Đẹp đến thế sao?
La Thái Mẫn sau khi bị cô nhìn chằm chằm đến ngây dại một lúc mới lên tiếng châm chọc. Anh ngẩng mặt lên, tựa lưng vào ghế, rồi khẽ cười.
Thảo xấu hổ, lập tức lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, bước đến đặt tập tài liệu xuống bàn.
- Đây là báo cáo tuần này của phòng Marketing ạ.
- Sao hôm nay ngoan ngoãn vậy? - Mẫn khá ngạc nhiên với vẻ rụt rè như chú thỏ con của Thảo. Anh vẫn ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn vào khuôn mặt xinh xắn của cô. Chỉ cần nhìn thấy cô là Mẫn lại nổi hứng trêu ghẹo.
Mẫn cầm tập tài liệu lên và bắt đầu lật xem. Thấy Thảo vẫn chưa rời đi, anh ngước lên hỏi.
- Sao vậy? Vẫn muốn ngắm tôi sao?
Mẫn nở một nụ cười tự mãn. Chắc không phải cô đã say mê gương mặt đẹp trai không góc chết này của anh đấy chứ? Cũng phải thôi, chuyện này cũng là lẽ thường tình mà, ai mà chẳng phải ngẩn người ra một lúc khi bắt gặp anh. Mẫn cũng đã quá quen với điều đó rồi.
- À... chuyện đó... - Thảo vừa muốn nói lại vừa có chút ngại ngùng.
- Chuyện đó? - La Thái Mẫn đặt tập tài liệu xuống, đứng dậy tiến sát về phía Thảo, ghé vào tai cô thì thầm - Em muốn làm chuyện đó ở đây sao?
- Không phải chuyện đó!
Thảo giật mình lùi lại, tránh xa khuôn mặt anh. Cô cau mày khó chịu:
- Giám đốc đừng làm những hành động như vậy, mọi người thấy sẽ hiểu lầm đó ạ!
La Thái Mẫn nghiêng đầu thắc mắc:
- Vậy chuyện đó?