127. Chương 127: Dứt áo ra đi

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 127: Dứt áo ra đi

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh ta hiểu ý Nga, chỉ cười khẩy đáp: – Tôi nghĩ em đã làm việc ở đây hơn một năm thì cũng phải hiểu phép tắc trong ngành. Khách hàng là thượng đế, em phải biết cách xoay sở tình huống. Em bỏ về như vậy thật sự thiếu chuyên nghiệp.
Nga sửng sốt đến mức không thốt nên lời. Cô không ngờ giám đốc mình lại lật mặt nhanh đến thế, chỉ vì một hợp đồng hơn ba trăm triệu mà lại định hướng nhân viên làm những việc không đứng đắn, bất chấp việc hy sinh cả một nhân viên có năng lực như cô. Nga nhận ra đây không còn là nơi cô có thể cống hiến và phát triển được nữa, cô tức giận lên tiếng.
- Anh làm em quá thất vọng, con gái anh mới 10 tuổi đúng không? Nếu con gái anh rơi vào tình huống giống như em, anh muốn nó sẽ lựa chọn thế nào?
Giám đốc có vẻ bất ngờ trước câu đối đáp của Nga, anh ta tức giận đập tay xuống bàn: – Sao cô dám nói như vậy?
Nga nhếch mép cười rồi bỏ ra ngoài, quay về bàn làm việc thu dọn đồ đạc của mình. Trúc ngồi kế bên không ngừng hỏi:
- Sao thế Nga, sao lại dọn đồ?
- Mình không thể ở lại đây được nữa.
Cơn tức giận trong Nga đã lên đến đỉnh điểm. Việc có ai đó đặt điều xấu về cô, cô cũng có thể chấp nhận bỏ qua mà sống. Cô cứ nghĩ giám đốc sẽ hiểu và chỉ trách phạt một chút, nhưng một lãnh đạo lại chỉ dẫn nhân viên làm việc theo cách đó thì cô không thể chấp nhận được. Một người không biết coi trọng nhân viên như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị nghiệp quật thôi. Sau khi dọn dẹp xong đồ đạc, Nga đi đến bàn của chị trợ lý nói: – Em xin nghỉ việc. Rồi cô lạnh lùng bước ra ngoài, bỏ lại phía sau bao ánh mắt tò mò cùng những lời xì xầm bàn tán.
Mặc dù còn nhiều luyến tiếc, nhưng Nga tin sự lựa chọn này là đúng đắn. Cô cũng không thèm quan tâm đến cái người Ms05 đó nữa, chắc chắn cô ta cũng sẽ gặp quả báo thôi. Cứ cây ngay không sợ chết đứng, sống tử tế đàng hoàng thì chẳng phải sợ gì hết.
Thảo khá lo lắng cho tâm trạng của Nga nên vừa tan làm đã vội vàng chạy về nhà. Cô bước vào thì mùi đồ ăn đã sực vào mũi thơm phức. Thảo tiến vào bếp, thấy Nga đang vừa mở nhạc vừa nấu ăn, trông rất vui vẻ, không hề có biểu hiện gì giống như vừa gặp chuyện. Thảo nhìn qua đống đồ bày trên bàn nào trái cây, bánh ngọt, snack, sữa... Cô ngạc nhiên hỏi:
- Mày không sao đấy chứ?
- Tao xin nghỉ việc rồi. – Nga quay qua cười nói với Thảo.
- Vậy còn cười được nữa, công ty bắt mày nghỉ à?
- Không, tao nói chuyện với giám đốc xong thì tức quá đi ra xin nghỉ luôn. Ông ta coi chuyện đó là bình thường còn nói tao phải biết chiều khách nữa, mày xem có chấp nhận được không?
Thảo gật gật đầu: – Ừ, quá đáng thật! Nhưng mà công việc của mày đang tốt như vậy, giờ xin nghỉ tiếc quá!
- Thôi kệ đi, người có năng lực sẽ có chốn dung thân! – Nga cười nháy mắt với Thảo.
- Thế mày mua đống này để ăn mừng à? – Thảo trêu chọc.
- Đúng rồi đó. – Nga vẫn tươi cười đáp.
Thảo rất khâm phục ý chí mạnh mẽ của Nga. Cô nghĩ đến bản thân mình cũng từng bị rơi vào một vòng áp bức như vậy, cảm giác thật sự rất tồi tệ nhưng cô lại không đủ dũng khí như Nga. May mà người cô gặp là La Thái Mẫn và...