Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 128: Ai đã đánh anh ấy?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi dùng bữa xong, cả hai cùng trang điểm lộng lẫy, diện những bộ cánh gợi cảm. Thảo chọn váy ôm sát màu trắng, còn Nga vẫn trung thành với màu đen yêu thích; chiếc váy của Nga táo bạo hơn một chút, khoe trọn tấm lưng trắng ngần của cô. Thảo đưa Nga đến quán bar của La Thái Mẫn, vì anh còn bận giải quyết công việc nên sẽ đến sau. Nhân viên nhận ra Thảo là cô gái từng đến đây cùng ông chủ nên vô cùng niềm nở tiếp đón. Nga vừa bước vào đã bị không gian mê hoặc này quyến rũ, không ngừng cảm thán. Cô nhìn qua Thảo rồi cong môi, giơ ngón cái lên biểu thị sự tán thưởng, gật đầu lia lịa.
Nga và Thảo ngồi ở quầy bar, gọi hai ly Cocktail. Nga nếm thử thì gương mặt tỏ vẻ ngạc nhiên, hai mắt mở to nhìn Thảo.
- Ngon quá! Tao thích quán này rồi đấy.
Thảo bật cười, có một ông chủ hoàn hảo như La Thái Mẫn thì ai mà chẳng thích quán này. Thảo kéo Nga ra sàn nhảy một chút, cả hai cùng thả mình theo những giai điệu sôi động.
Thảo và Nga đang nhảy rất hăng say, cả hai nhìn nhau cười rất vui vẻ. Bỗng có ai đó va vào lưng Thảo, người đó vội quay người lại, cúi đầu xin lỗi.
- Em xin lỗi chị!
Cô bé vừa cúi người thì giật mình ngước lên. Có vẻ việc nhìn thấy Thảo khiến cô khá bất ngờ, cô khẽ mỉm cười ngó nghiêng xung quanh như thể đang tìm kiếm ai đó, rồi quay lại tiếp tục nhảy với nhóm bạn. Thảo nhận ra đó là em gái của Tony, cô bé vẫn cá tính như vậy, xinh đẹp và tự cao.
Nga thấy biểu hiện của Thảo thì có chút nghi ngờ, cô kéo Thảo quay lại bàn.
- Ai thế? - Nga lên tiếng hỏi.
- À, người quen thôi!
Thấy Thảo quay lại bàn, em gái của Tony cũng bước lại ngồi xuống cạnh cô.
- Em tưởng chị sẽ không bao giờ đến đây nữa?
Thảo nghĩ, có lẽ vì tin tức Mẫn sắp đính hôn với Ngọc Anh nên em gái của Tony mới cho rằng cô và Mẫn đã chia tay. Chuyện này vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa, nếu để người khác biết về mối quan hệ của cô và Mẫn thì sẽ gây rắc rối cho anh. Cô chỉ cười gượng rồi đáp.
- Tại sao lại không chứ?
- Anh Mẫn không đi cùng chị à? Mà sao lúc anh ấy nằm viện em không thấy chị đến thăm lần nào, chị vô tâm thật đấy. - Cô bé mỉm cười mỉa mai, cầm lấy quả dâu trên bàn nhấm nháp một cách hồn nhiên.
Thì ra là vì chuyện này mà cô bé lại có thái độ như vậy. Có lẽ do không thấy Thảo nên cô bé tưởng anh và Thảo đã chia tay. La Thái Mẫn luôn tỏ ra rất mạnh mẽ trước mặt Thảo nên cô cũng quên mất chuyện anh từng bị thương. Nay nghe cô bé nhắc, Thảo mới sực nhớ ra, có chút tò mò, cô lên tiếng hỏi.
- Anh ấy bị sao vậy?
Cô bé ngạc nhiên mở to mắt:
- Vậy là chị không biết?
Thảo gật đầu. Cô bé lắc đầu ngao ngán, rồi bày ra vẻ mặt thương cảm nói:
- Anh ấy bị người ta đánh đó, chị không biết gì hết à? Khâu hơn mười mũi lận. May mà có anh em ở đó không thì chắc anh ấy mất mạng rồi.
Câu nói của cô bé khiến Thảo bàng hoàng, không tin vào tai mình. Cô chỉ nghe nói anh bị tai nạn gì đấy cứ nghĩ là một va chạm nhỏ trên đường. Tại sao một người luôn đề cao cảnh giác như anh lại bị người khác hãm hại đến mức này chứ? Cô tự trách bản thân có phải mình đã quá vô tâm không, anh luôn lo lắng giúp đỡ cô như vậy nhưng ngay cả việc anh bị thương cô cũng không hề hay biết. Thảo đưa ánh mắt xót xa nhìn cô bé, khẽ hỏi.
- Ai đã đánh anh ấy vậy?
Cô bé khẽ nhún vai lắc đầu. Có lẽ cô bé cũng không biết rõ. Chuyện của người lớn, cô bé cũng không thể xen vào sâu, chỉ biết sơ qua tình hình như vậy.
Thấy biểu hiện hoang mang của Thảo, có vẻ như Thảo thật sự không biết chuyện, cô bé chỉ đành vỗ vai cô rồi nói:
- Chắc anh vẫn không muốn chị lo nên mới không nói cho chị biết, chị đừng suy nghĩ nhiều nhé, em ra với nhóm bạn đây!
Cô bé vừa đứng dậy quay người thì vừa lúc chạm mặt La Thái Mẫn. Anh đút hai tay vào túi quần, nhíu mày nhìn cô bé.