130. Chương 130: Chẳng phải em ghen tỵ với cô ta sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 130: Chẳng phải em ghen tỵ với cô ta sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Sao vậy anh? Là cô ta sao? – Người đàn ông ngồi cạnh Minh cũng nhìn theo ánh mắt anh.
Minh khẽ gật đầu, nhấp một ngụm rượu.
- Vậy lát nữa gọi cô ta đến đây vui vẻ một lát đi!
Minh lắc đầu cười nhẹ. – E rằng không dễ như vậy đâu.
Một cô gái xuất hiện, ngồi sát vào Minh, ôm lấy cánh tay anh nũng nịu. Cô ta mặc một chiếc váy bó sát, phần ngực khoét sâu để lộ một nửa bộ ngực căng đầy, không ngừng cọ xát vào tay anh.
- Sao anh đến mà không gọi em? Anh định bỏ mặc em luôn sao!
Minh không nói gì, mặc kệ cô ta, ánh mắt sâu thẳm vẫn hướng về phía Nga. Thỉnh thoảng anh lại nhấp một ngụm rượu. Thấy vẻ lạnh nhạt của anh, cô ta bèn đổi chủ đề.
- Con nhỏ đó hôm nay đã xin nghỉ việc rồi. Suốt ngày ăn mặc hở hang đi quyến rũ khách hàng mà còn giả vờ thanh cao. Nhìn cái điệu bộ nó cười nói ở công ty làm em thấy phát ghét.
Lông mày Minh khẽ cau lại, anh liếc nhìn cô ta, cười khẩy rồi ghé sát vào tai cô ta nói.
- Chẳng phải vì em ghen tỵ với cô ta sao?
Khuôn mặt cô gái tối sầm lại, lộ rõ vẻ không vui.
Nga ngồi một lúc thì thấy hơi chán. Cô đảo mắt tìm Thảo – "con nhỏ mê trai này, dám bỏ bạn giữa chợ". Nga đâu biết Thảo còn đang đắm chìm trong khoái lạc cùng Mẫn ở trên kia. Cô đứng dậy định đi dạo một vòng, chợt nhìn thấy người đàn ông đó. Anh ta vẫn dùng ánh mắt thách thức nhìn cô. Cô định quay đi chỗ khác thì người con gái ngồi cạnh anh ta cũng hướng tầm nhìn theo anh ta về phía Nga, bốn mắt chạm nhau.
Môi Nga hé mở, hai mắt cô trợn tròn, như không tin vào mắt mình. Người đang ngồi cạnh Minh chính là Trúc! Cô ta ăn mặc và trang điểm khác xa so với khi đi làm, suýt nữa thì Nga không thể nhận ra. Vậy là Nga đã hiểu ra. Cái tên Ms05 kia có lẽ chính là Trúc. Bình thường ở công ty, cô ta luôn đối xử tốt với Nga, nhưng không ngờ tất cả những gì cô ta thể hiện chỉ là giả tạo, lại còn có thể chơi xấu mình như vậy. Cơn giận bùng lên, Nga bước tới chỗ hai người, đôi mắt sắc lạnh hướng về phía Trúc, cất tiếng.
- Thì ra là Trúc sao?
- À, Nga đó à? Cậu cũng đến đây chơi sao? – Trúc trưng ra vẻ mặt giả nai, tươi cười đáp lời.
Nga quay mặt sang một bên, nhếch mép cười. – Thôi bạn đừng giả vờ nữa! Không mệt sao?
Lúc này Trúc mới lộ bộ mặt thật, cô ta nở một nụ cười khinh bỉ nhìn Nga. – Người mệt là bạn mới đúng đó. Lúc nào cũng bày đặt tỏ ra mình thanh cao, không biết phía sau có bao nhiêu người đàn ông nữa. – Cô ta nói xong liền ôm lấy cánh tay Minh.
Giờ Nga đã hiểu tại sao Trúc lại đối xử với cô như vậy. Ở công ty, hầu hết những hợp đồng lớn giám đốc đều tin tưởng giao cho cô, cả việc hợp tác với An Thịnh này nữa. Vì năng lực làm việc của Nga cao hơn Trúc, cộng thêm việc Nga rất biết ăn mặc, làm nổi bật nhan sắc, nên chắc chắn sẽ gây thiện cảm hơn với khách hàng. Chính vì thế mà Trúc đâm ra ganh ghét, cho rằng Nga chỉ biết dùng cơ thể nóng bỏng ấy để lấy được hợp đồng.
Nga không muốn đôi co với cô ta nữa, cô ngán ngẩm lắc đầu rồi bỏ đi. Minh nãy giờ vẫn ngồi im lặng quan sát. Vẻ cứng cỏi của Nga có vẻ khiến Minh khá bất ngờ, có lẽ Nga thật sự không như anh nghĩ. Trong đầu anh đã nảy sinh một ham muốn. Anh gỡ tay Trúc ra khỏi người mình, đứng dậy bước theo sau, bỏ lại ánh mắt căm hận của Trúc phía sau.