Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 129: Nỗi nhớ da diết
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xin lưu ý: Chương này có chứa hình ảnh. Nếu không hiển thị, vui lòng bật chế độ xem ảnh của trình duyệt.
Mẫn buông cô bé ra, hất mặt về phía ngoài sân, cô bé hiểu ý liền nhanh chân chạy đi chơi.
Mẫn ngồi xuống cạnh Thảo, khẽ mỉm cười và gật đầu chào Nga. Anh dịu dàng vuốt tóc Thảo ra sau tai, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Anh hỏi khẽ: “Sao thế? Không vui à?”
Những cử chỉ thân mật của hai người khiến Nga nổi da gà. Cô tự nhủ: “Hình như mình hơi thừa thãi ở đây thì phải”. Nga đứng dậy, lảng sang chỗ khác để hai người có không gian riêng tư.
Nga nói: “Hai người cứ nói chuyện nhé, em ra kia chơi một lát”, rồi tinh nghịch đá lông nheo với Thảo.
Thảo cố gắng nở một nụ cười gật đầu đáp lại Nga. Khi Nga đã đi khuất, Mẫn vòng tay ôm lấy eo Thảo, kéo cô sát vào lòng mình, hít hà mùi hương quen thuộc trên cơ thể cô. Thảo đẩy anh ra, xoay đầu anh sang một bên để kiểm tra vết thương. Nó đã lành, chỉ còn lại vài vết sẹo mờ được những sợi tóc che đi. Gương mặt cô lộ rõ vẻ giận dỗi khi nhìn anh, rồi hỏi:
— Ai đã làm anh bị thương vậy?
Mẫn thấy Thảo lo lắng cho mình thì khẽ cười, hai tay nâng niu má cô, đáp: “Em!”
— Em không đùa! — Thảo càng thêm bực mình vì Mẫn không chịu nói chuyện nghiêm túc.
— Thì anh đâu có đùa! — Mẫn tiếp tục trêu chọc Thảo, anh cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đang xịu xuống của cô.
Thảo giật mình vội đưa tay che miệng, lo lắng ngó nghiêng xung quanh, rồi đánh nhẹ vào ngực anh một cái.
— Anh làm gì thế, nhỡ có người thấy thì sao?
Cặp lông mày đen của anh khẽ chau lại, anh đưa tay nâng cằm cô lên, khóe môi cong lên đầy vẻ thách thức: “Anh chính là muốn có người nhìn thấy!”
Lúc Mẫn vừa bước vào, anh đã thấy hai người đàn ông ngồi ở phía bên kia luôn hướng ánh mắt về phía Thảo và Nga, thỉnh thoảng lại thì thầm với nhau điều gì đó rồi nở nụ cười nham hiểm. Anh muốn cho hai người đó biết, người phụ nữ này không ai được phép đụng vào.
Mẫn cúi xuống hôn thật mạnh lên cổ Thảo, để lại một vết đỏ ửng. Hành động bất ngờ của anh khiến Thảo không kịp phản ứng. Anh kéo Thảo đứng dậy, ôm eo cô đi ngang qua bàn của hai người đàn ông kia, khẽ nhếch mép cười lạnh một tiếng.
Anh dẫn Thảo lên tầng hai, đến căn phòng màu đỏ. Thảo biết Mẫn muốn làm gì. Trong lòng cô lúc này vừa giận lại vừa thương anh, bởi vì có chuyện gì anh cũng chẳng bao giờ nói cho cô biết, mang tiếng ở bên cạnh anh mà cô lại phải nghe ngóng chuyện của anh từ miệng người khác, thật khó chịu vô cùng. Mẫn để Thảo ngồi xuống mép giường, rồi anh cởi bỏ áo khoác, sau đó đè cô nằm xuống. Thảo lên tiếng hỏi:
— Anh không mệt sao?
Thực sự anh rất mệt, nhưng anh không dám nghỉ ngơi vì lúc nào anh cũng cảm thấy mọi thứ vẫn còn thiếu sót. Anh muốn mọi việc phải thật hoàn hảo, nên khi chưa vừa ý, anh không thể buông xuôi được. Mẫn chỉ nằm ôm lấy cô, đầu anh dúi vào ngực cô như một đứa trẻ con đang làm nũng mẹ. Anh nhắm mắt lại, thư giãn trong những phút giây được thả lỏng bản thân. Thảo biết ở vị vị trí hiện tại, anh đã phải gồng mình như thế nào. Cô thương cảm ôm lấy anh vào lòng, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc, chạm vào vết sẹo phía sau gáy, lòng cô dâng lên một chút chua xót.
Anh khẽ nói: “Anh nhớ em!”
Câu nói của Mẫn làm trái tim Thảo một lần nữa rung động mãnh liệt. Cô tự nhủ bản thân mình phải quan tâm và yêu thương anh nhiều hơn nữa. Thảo đẩy anh nằm ngửa ra, dành tặng anh những nụ hôn ngọt ngào từ trán, mắt, mũi, môi rồi xuống cổ, sau đó cô cởi từng nút áo của anh.
Mẫn nhìn thấy sự chủ động của Thảo thì mỉm cười đắc ý. Anh đè Thảo nằm xuống, ngón tay anh di chuyển từ trán xuống cằm, rồi nhìn vào mắt cô trêu chọc:
— Em nói thật đi, em là yêu quái phương nào mà sao lại có thể khiến anh mê mệt đến vậy?
Thảo nghe xong thì không nhịn được mà bật cười, cô đưa hai tay ôm lấy cổ Mẫn kéo anh xuống.
— Câu này phải là em nói mới đúng chứ.
Mẫn nhẹ nhàng kéo khóa váy Thảo xuống, toàn bộ làn da mịn màng dần dần hiện ra trước mắt anh. Những ngón tay anh bắt đầu vuốt ve từ trên xuống dưới một lượt. Thảo không chịu được cảm giác nhột, cô bật cười, cứ uốn éo cả người.
— Anh... Nhột quá!
Mẫn lấy chiếc lông treo trên kệ xuống. Lần này Thảo cảm thấy dễ chịu hơn, cô nhắm mắt tận hưởng. Bộ dạng của Thảo làm Mẫn không thể kiềm chế được ham muốn của mình nữa. Anh vứt chiếc lông sang một bên rồi cúi xuống, say mê hôn lên làn da mịn màng, thơm tho của cô. Thảo nhận được sự kích thích, càng trở nên phóng túng hơn, không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ.
Bên dưới, Nga đang ngồi quan sát mọi người chơi trò chơi. Cô cũng am hiểu sơ sơ về những trò này nên khá hứng thú khi xem. Khi quả bóng lăn vào đúng ô cô dự đoán, cô còn nhảy cẫng lên vỗ tay vui mừng. Mọi người đều ngoái lại nhìn theo tiếng cười của cô. Nga nhận ra mình đã phản ứng thái quá thì xấu hổ che mặt rồi lùi ra. Cô đi qua khu vực bắn phi tiêu, cầm một vài mũi tên lên và nhắm. Nhưng ném mãi cũng chỉ trúng được vòng ngoài, cô xị mặt thở dài, cúi xuống nhặt mũi tên. Bỗng một chiếc phi tiêu phóng qua, sát ngay mặt cô, những cọng tóc mỏng bị luồng gió hất lên khẽ tung bay trong không khí. Mũi tên trúng ngay tâm vòng. Nga ngạc nhiên quay người lại nhìn xem ai vừa ném, mắt cô càng mở to hơn, cô thốt lên:
— Sao lại là anh?
Vẻ hiên ngang của người đàn ông trước mặt khiến Nga cảm thấy chán ghét. Anh ta đang mỉm cười một cách ám muội, một tay cho vào túi quần, một tay cầm chiếc phi tiêu xoay qua xoay lại. Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Nga, anh ta chỉ cong miệng, nhướng nhẹ mày rồi phóng nốt chiếc phi tiêu còn lại trên tay.
— Phập!
Lại trúng ngay tâm vòng 10. Anh ta đút nốt bàn tay còn lại vào túi quần, nhìn cô đầy thách thức. Việc gặp lại anh ta làm cơn giận trong Nga dâng lên. Chẳng phải chính anh ta là người đã khiến cô phải xuất hiện ở đây sao? Nga lườm nguýt anh ta một cái rồi bỏ đi. Nhưng có vẻ Minh đã bắt đầu cảm thấy hứng thú với Nga rồi. Người đàn ông vừa nãy ngồi ở chiếc bàn bên kia, quan sát cô và Thảo, chính là anh ta. Thấy Nga chỉ có một mình, anh ta liền bước tới, chặn trước mặt cô, giở giọng mỉa mai:
— Người đàn ông của em đâu rồi? Lại để em đi một mình thế này à?
Nga lạnh lùng đáp: “Không liên quan đến anh, tránh ra!”